Ánh mắt Cơ Lão Quái phức tạp suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nói:
- Được, lão phu đồng ý việc này.
Hoàng Cực gia tộc, Mục gia đều muốn dồn Tiêu Thần vào chỗ chết, Huyết Mạch Chi Địa lần này đầy rẫy nguy cơ. Dù biết Tiêu Thần có thần thông, thủ đoạn kinh người nhưng Cơ Lão Quái không dám bảo đảm hắn có thể an toàn rút lui, mọi thứ đành phải xem tạo hóa của chính hắn.
Tiêu Thần cúi gập người, không nói ra nhưng hắn ghi nhớ ơn trong lòng.
Cơ Lão Quái buông tiếng thở dài:
- Đi thôi.
Cơ Lão Quái vung tay áo, hai người biến mất.
***
Trên núi hoang, lão quái các tộc quay về. Hoàng Cực Lão Quái cầm đầu sắc mặt âm trầm, người đầy khí lạnh làm đám tu sĩ trên đỉnh núi tim rớt cái bịch, hít thở khẽ khàng.
Tiêu Thần theo sau lưng Cơ Lão Quái, trước bao cặp mắt nhìn chăm chú hắn bình tĩnh đi vào hàng tu sĩ Cơ gia, dáng vẻ ung dung.
Hoàng Cực Lão Quái sắc mặt khó coi trầm giọng nói:
- Được rồi, giờ nên mở ra truyền tống, các vị đạo hữu chắc không có ý kiến gì? Đi thôi.
Tay Hoàng Cực Lão Quái tỏa linh quang phất tay ném một thứ, đó là một tấm phù lục dài rộng mấy tấc, vẽ rậm rạp hoa văn phức tạp. Nhìn sơ là biết không phải vật tầm thường, tỏa ra hơi thở huyền ảo khó hiểu.
Ong ong ong ong ong!
Phù lục rời khỏi tay Hoàng Cực Lão Quái chợt run rẩy, không lửa tự cháy, có ánh sáng màu bạc trắng rực rỡ bắn ra từ ngọn lửa hóa thành vô số sợi tơ tụ trong hư không. Giây lát hóa thành một trận to cỡ trăm trượng, tỏa ra dao động không gian.
Tiêu Thần ngước lên, mắt lộ tia ngạc nhiên.
Pháp trận truyền tống, hơn nữa trận pháp phát ra hơi thở là loại cao cấp. Nếu khởi động có thể xuyên qua khoảng cách vô tận đến địa điểm đã đặt sẵn.
Dung nhập pháp trận truyền tống siêu cực ly xa vào phù lục chỉ cỡ mấy tấc, người tạo ra phù lục tạm không nói tu vi thế nào, chỉ tính tu vi cấm đạo trận pháp xứng là tuyệt đỉnh trên đời.
Tu sĩ khác phương biểu tình bình tĩnh, hiển nhiên đã sớm biết.
Hoàng Cực Lão Quái là người cung cấp trận này dẫn theo nhóm Hoàng Cực Cương Vân vào truyền tống trận trước:
- Đi thôi!
Vù vù vù vù vù!
Trong tiếng xé gió tu sĩ các phương lần lượt đi vào các góc, phân biệt rõ ràng.
Cơ Lão Quái trầm giọng nói:
- Chúng ta cũng đi!
Cơ Lão Quái mang theo nhóm Tiêu Thần vào trong truyền tống trận.
Chờ tất cả tu sĩ đều đi vào thì pháp trận truyền tống tỏa thần quang chói mắt, bạc trắng cực độ.
Ngay sau đó linh quang đột ngột đột nhiên tan biến, bóng dáng các tu sĩ trên núi hoang cùng biến mất. Pháp trận truyền tống hư không tiêu hao hết uy năng, sắc màu nhạt dần, mấy giây sau biến mất.
***
Trong sách cổ Tu Chân giới ghi lại trên đời có bốn khối đại lục là Hãn Hải, Hạo Hải, Bột Hải, Đông Huyền châu. Còn những nơi khác là khu vực biển mênh mông.
Đông Huyền châu lơ lửng trong một góc khu vực biển, nó chậm rãi di chuyển. Tục truyền thời kỳ thượng cổ Đông Huyền châu từng cách Hãn Hải đại lục chưa đến vạn dặm, tu sĩ hai bên qua lại tới lui, nhưng bây giờ khoảng cách này kéo dài vô hạn.
Đông Huyền châu, Hoàng Cực gia.
Quảng trường truyền tống trước điện, pháp trận truyền tống trên mặt đất chợt lấp lánh linh quang.
Tu sĩ Hoàng Cực gia tộc sớm chờ ở bên ngoài biến sắc mặt vội rót linh lực vào gia cố pháp trận, chú ý cẩn thận không dám để xảy ra chút gì ngoài ý muốn.
Vài giây sau, khi linh quang trong pháp trận truyền tống lên đến cực điểm thì mấy trăm bóng người xuất hiện, dần ngưng thực.
Tu sĩ quanh quảng trường trông thấy người đến liền tiến lên, phát ra kính sợ từ tận đáy lòng quỳ xuống cung kính nói:
- Tham kiến lão tổ!
Sắc mặt Hoàng Cực Lão Quái dễ chịu hơn chút, phất tay ra hiệu đứng dậy.
Chờ tu sĩ các tộc ra khỏi truyền tống trận, Hoàng Cực Lão Quái chắp tay nói:
- Các vị đạo hữu tạm nghỉ ngơi trong Hoàng Cực gia ta một đêm, lão phu xin phép đi trước, ngày mai chúng ta gặp lại.
Hoàng Cực Lão Quái nói xong mang theo nhóm Hoàng Cực Cương Vân vội vàng rời đi.
- Tiền bối, mời đi theo vãn bối.
- Tiền bối, mời đến!
Tu sĩ Hoàng Cực gia tộc chờ sẵn lập tức tiến lên, nhìn tuổi không lớn nhưng tu vi toàn là Nguyên Anh hậu kỳ, ngữ điệu kính cẩn không dám biểu lộ chút gì chễnh mảng.
Cơ Lão Quái và mấy người khác chắp tay chào, dẫn đám tu sĩ Cơ gia Tiêu Thần theo Hoàng Cực tộc nhân dẫn đi đại điện.
Mạch Hoàng Cực gai ở trong Huyền Không thần sơn.
Ngọn núi hình thành tự nhiên, xung quanh có ba mươi sáu chủ phong, bảy mươi hai trắc phong tổ thành một trăm lẻ tám thiên cương địa sát trận, vây trận bẩm sinh, uy năng vô cùng. Chủ tông đặt ở Huyền Không sơn, mấy đỉnh núi khác trú đóng nhiều tu sĩ Hoàng Cực gia tộc chi nhánh.
Đá xanh lót đất một hàng ngay ngắn, điện vũ bên cạnh khí thế bàng bạc, hổ báo. Đi trong đó khiến người cảm nhận uy áp nhàn nhạt, sinh lòng kiêng kị.
- Thưa tiền bối, Đông Minh điện là chỗ ở của các vị, đã sắp xếp đầy đủ, chuẩn bị yến hội. Các vị đạo hữu mời vào trong, vãn bối không quấy rầy nữa, xin cáo lui.
Nói xong Hoàng Cực tộc nhân kính cẩn thi lễ lùi ngược mấy bước rồi xoay người rời đi.
Cơ Lão Quái mắt lóe tia sáng phất tay áo mở cửa điện bước vào trong trước.
Nhóm Tiêu Thần đi theo sau.
Đại sảnh trong điện rất rộng, đã bày một chiếc bàn tròn, trong cấm chế giữ nhiệt đặt sẵn mâm rượu thịt. Nhìn sơ toàn là linh vật quý hiếm chế biến tinh xảo ngon lành, khiến người thèm ăn.
Cơ Lão Quái khép hờ mắt, một tai thần thức bay ra khỏi người tràn ngập trong điện. Tuy Hoàng Cực gia tộc sẽ không ngu xuẩn dùng trò vặt giám thị nhưng cẩn thận là hơn, Lão Tổ Cơ gia sẽ không sơ sẩy.
Vài giây sau lão quái mở mắt ra, phất tay bày một tầng cấm chế, tuy rằng phòng ngự hữu hạn nhưng thần thức cỡ Tôn Giả điều tra cũng không thể qua mắt lão được.
Cơ Lão Quái lạnh nhạt nói:
- Hoàng Cực gia đã bày tiệc rượu rồi vậy chúng ta đừng khách sáo.
Cơ Lão Quái ngồi ở ghế chính, Tiêu Thần ngồi bên tay trái, bên phải là một tu sĩ Cơ gia ba mươi mấy tuổi. Người này tên Cơ Lạc Nhiễm, chỉ đứng sau Nguyệt Vũ, vì tu luyện đến phút then chốt nên vắng mặt trong Huyết Sát giới lần trước. Tu vi của Cơ Lạc Nhiễm thuộc hàng đỉnh cao trong Cơ gia, sức chiến đấu đỉnh Nguyên Anh, hơi thở trong người kỳ lạ, tu sĩ cùng đẳng cấp không đánh lại gã, xem như người dẫn đầu tu sĩ Cơ gia lần này.
Bình luận