Hoàng Tuyền Lão Tổ hoàn toàn đứt dây thần kinh, thấy Tiêu Thần đến gần thì lão hét chói tai điên cuồng chạy ra ngoài.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng vươn một cánh tay ra, phất tay áo bắn vô số cấm đạo phù văn dung nhập vào hư không giam cầm Hoàng Tuyền Lão Tổ. Tu vi hiện giờ của Tiêu Thần nếu hết sức ra tay thì lão quỷ này rất khó phá mở giam cầm được.
- Phong Thiên Cấm Địa!
Hư không thành tù giam nhốt Hoàng Tuyền Lão Tổ ở trong, mặc cho lão điên cuồng tấn công chỉ làm tù giam hơi rung rung, không có dấu hiệu bị tán loạn.
Biểu tình Tiêu Thần bình tĩnh bước ra một bước, chớp mắt xuất hiện bên cạnh rồi nhẹ nhàng vỗ một chưởng xuống.
Bốp!
Chưởng giáng xuống, không có gì khác lạ.
Tiêu Thần mở miệng nói:
- Không Gian Yên Diệt!
Mặt Tiêu Thần hơi trắng, một chưởng không chút bắt mắt này khiến hắn hao tổn khá lớn.
Hoàng Tuyền Lão Tổ trợn to mắt lộ ra vô tận kinh hoàng tuyệt vọng. Ngay sau đó không gian trong tù giam hư không nổ nát bấy, tu vi Bất Trụy sơ kỳ của Hoàng Tuyền Lão Tổ không có chút sức chống cự trong không gian sụp đổ tan biến, cơ thể lão tan nát.
- Tiêu Thần, lão tổ ở dưới lòng đất chờ ngươi, có ngày sẽ có người đưa ngươi xuống gặp lão phu! Ta chờ ngươi!
Tiếng gầm rống nguyền rủa ngừng bặt, chốc lát sau không gian phục hồi, trống rỗng không có gì, Hoàng Tuyền Lão Tổ đã hình thần đều bị diệt hoàn toàn.
Tiêu Thần cau mày, mắt lóe tia sáng lạnh.
Quả nhiên một uy áp âm trầm tràn ngập không gian.
- Tiêu Thần? Ha ha, nếu không được tiểu bối này nhắc thì lão phu không nhận ra ngươi, nhìn kỹ thì đúng là ngươi. Tiểu hữu thật có duyên với Mục gia ta, nhưng không biết lần này tiểu hữu có còn muốn giết hết tu sĩ Mục gia không? Lão phu hơi mong chờ.
Ngữ điệu bình tĩnh nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sát khí lạnh lẽo.
Người nói chuyện là Lão Tổ Mục gia!
Biểu tình Tiêu Thần bình tĩnh chậm rãi xoay người, kính cẩn thi:
- Vãn bối chưa bao giờ muốn gây rắc rối, nhưng nếu có người tìm chết thì vãn bối không ngại tiễn bọn họ lên đường giúp.
Biểu tình Mục Lão Quái bình tĩnh nhưng lòng càng lạnh lùng hơn, thản nhiên nói:
- Tuy không biết tại sao tiểu hữu đi cùng Cơ gia nhưng lần này Huyết Mạch Chi Địa mở ra, chắc tu sĩ Mục gia ta sẽ gặp mặt đạo hữu sớm thôi. Hy vọng khi đi ra tiểu hữu có thể an toàn rút đi.
Tiêu Thần chắp tay:
- Xin Mục tiền bối yên tâm, Tiêu Thần tự biết chừng mực, không làm tiền bối thất vọng.
Mục Lão Quái cười lạnh phất tay áo:
- Giỏi, giỏi! Đúng là can đảm đáng khen, vậy thì lão phu chống mắt xem!
Mục Lão Quái rất muốn giết Tiêu Thần nhưng lúc này không phải thời cơ tốt. Huyết Mạch Chi Địa cực kỳ hỗn loạn, tu sĩ Mục gia có rất nhiều cơ hội giết chết hắn.
Mặc Lão Quái mắt lóe tia sáng bình tĩnh nói:
- Thì ra tiểu bối họ Tiêu, vậy ngươi không phải tử đệ của Cơ gia. Cơ đạo hữu làm vậy là sao? Chẳng lẽ không biết Huyết Mạch Chi Địa vô cùng quan trọng với chủng tộc viễn cổ chúng ta, không phải tu sĩ huyết mạch viễn cổ thì tuyệt đối không được đi vào? Đây là tổ tiên chúng ta cùng lập khế ước, Cơ đạo hữu muốn làm trái sao?
Biểu tình Cơ Lão Quái bình tĩnh, mắt lóe tia sáng nói:
- Không sai, Tiêu Thần tiểu hữu đúng là không phải tử đệ của Cơ gia ta nhưng hắn đã vào Táng viên Cơ gia thần thông hạt giống huyết mạch, bây giờ xem như tộc nhân khác họ của Cơ gia. trong người có huyết mạch Cơ gia đương nhiên có tư cách vào Huyết Mạch Chi Địa, điều này không xem như trái với khế ước.
Táng viên.
Luyện hóa hạt giống huyết mạch.
Các tu sĩ lão quái cùng nhìn Tiêu Thần, mắt lóe tia kinh ngạc. Các tộc đều có Táng viên nên biết rõ nguy hiểm trong đó, năm tháng dài lâu, tu sĩ ngoài tộc vào Táng viên mà thoát ra được không nhiều hơn ba người, vậy mà Tiêu Thần làm được.
Quan trọng là Cơ Lão Quái chấp nhận bỏ một danh ngạch tử đệ Cơ gia mang Tiêu Thần theo đã nói rõ phẩm cấp huyết mạch của hắn không thấp, ít nhất là địa phẩm trở lên.
Nghĩ đến đây đám lão quái liếc qua liếc lại Tiêu Thần, càng cẩn trọng hơn.
Bị đám lão quái xem xét làm mặt Tiêu Thần hơi trắng, hắn cố gắng thẳng sống lưng, biểu tình trầm ổn không lộ ra chút hoảng hốt nào.
Biểu hiện như vậy khiến sáu lão quái thầm gật đầu, dù trong lòng họ có ghét Tiêu Thần hay không thì khó kiềm được lòng thưởng thức.
Hoàng Cực Lão Quái nhíu mày nói:
- Được rồi, đã xong việc nơi này thì chúng ta đi thôi.
Nhìn biểu hiện của Tiêu Thần càng làm lão quỷ này thất vọng Hoàng Cực Cương Vân hơn nhiều, so sánh hai người về mặt tâm cảnh, thủ đoạn đều cách biệt xa.
Mấy danh lão quái nghe vậy gật đầu, phất tay trừ bỏ cấm chế xung quanh, bước ra một bước biến mất.
Trong Hoàng Tuyền tông, vô số tu sĩ biểu tình kính sợ nhìn hư không, chấm chế ngăn cách không thể nghe thấy đối thoại nhưng uy áp không gian khiến bọn họ rất sợ, chỉ dư uy đã đáng sợ vậy rồi.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng tiến lên một bước, trầm giọng nói:
- Từ hôm nay Hoàng Tuyền tông xóa tên khỏi đại lục, nếu sau này Tiêu Thần biết được còn có dư nghiệt tồn tại sẽ giết không tha!
Nhổ cỏ tận gốc, tránh cho để lại tai họa thì phải hoàn toàn giải tán Hoàng Tuyền tông, có như vậy Tiêu Thần mới yên lòng.
Thật ra không cần Tiêu Thần mở miệng, Hoàng Tuyền Lão Tổ và tông chủ Đế Ương bị giết, thực lực Hoàng Tuyền tông rớt xuống đáy cốc, khó giữ địa vị trong Đông Nam vực chứ nói gì Trung vực cạnh tranh càng kịch liệt.
Hoàng Tuyền tông đã định trước sẽ thua thảm.
Tiêu Thần đáp xuống độn quang, ánh mắt phức tạp nhìn Tử Yên.
Lặng im một lúc sau Tiêu Thần lên tiếng:
- Tử Yên, hiện ta có chuyện quan trọng cần làm, nàng tạm thời chờ ta trong Tinh Thần Yêu Nguyệt cung. Đợi ta hoàn thành việc này sẽ đón nàng cùng quay về Hạo Hãn đại lục.
Tử Yên gật đầu, nam nhân nên ngực ôm chí lớn mắt nhìn tứ phương, nhi nữ tình trường không thành tựu đại đạo được. Hai người đã kết thành một lòng, mai sau có cơ hội dài lâu bên nhau, cần gì phải luôn bám dính không rời.
- Tiêu lang cứ đi đi, thiếp thân sẽ yên phận chờ trong Tinh Thần Yêu Nguyệt cung.
Tiêu Thần gật đầu nhìn chăm chú người ngọc xinh đẹp trước mặt, mới gặp nhau đã phải chia ly, hắn không muốn vậy nhưng không thể không làm. Tiêu Thần bước ra một bước xuất hiện bên cạnh Cơ Lão Quái, kính cẩn thi lễ.
Tiêu Thần trầm giọng nói:
- Lão tổ, chuyến này đi đầy rẫy nguy cơ, không biết sống chết. Nếu lỡ . . . Tiêu Thần hy vọng lão tổ có thể che chở Tử Yên, để nàng cả đời không bi chút tổn thương gì.
Bình luận