Đạo (Dịch) – Chương 571

Tiêu Thần gật đầu, tu vi đến cảnh giới như Cơ Lão Quái nguyên thần quét qua phạm vi vô số, không biết phát hiện bao nhiêu tu sĩ đánh nhau nên lão không hứng thú với chuyện này.

Mấy chục người độn quang không gian lao vút đi.

Hư không trước mặt mấy chục người lấp lóe linh quang, dao động pháp lực mơ hồ truyền đến. Nhưng tu vi của đám tu sĩ này rất yếu, người mạnh nhất chỉ là một lão nhân Nguyên Anh trung kỳ, những tu sĩ khác cảnh giới Kim Đan. Tồn tại như vậy đừng nói đẳng cấp Nhân Gian Tôn Giả như Cơ Lão Quái, dù là Tiêu Thần cũng không thèm nhìn vào mắt, lật tay là giết hàng đống. Nhóm Cơ Lão Quái, Tiêu Thần đến khiến hai phe đánh nhau lập tức dừng lại, ánh mắt hoang mang liếc qua. Dù đoàn người Tiêu Thần đã thu giấu hơi thở trong người nhưng người yếu nhất cũng cỡ Nguyên Anh hậu kỳ, quanh người tự nhiên toát ra uy áp nhẹ, tuy không cố ý nhưng hoàn toàn chấn nhiếp bọn họ.

Hai phe đánh nhau thận trọng, tu sĩ Cơ gia không thèm nhìn, ánh mắt chưa từng liếc qua, bọn họ xé gió bay đi chớp mắt sắp vào đại lục.

Nhưng lúc này thần thức của Tiêu Thần vô tình quét qua chỗ đánh nhau bỗng biến sắc mặt, nét mặt sa sầm, đáy mắt lóe tia sắc lạnh.

Cơ Lão Quái cảm ứng cực nhanh lập tức xoay người, thấy phản ứng của Tiêu Thần nghĩ sơ liền hiểu rõ:

- Như thế nào? Không lẽ trong đám nhãi kia có người quen cũ của Tiêu Thần tiểu tử?

Tiêu Thần nhẹ gật đầu nói:

- Xin lão tổ chờ một chốc, người quen cũ gặp nạn Tiêu Thần không thể không ra tay giúp đỡ.

Cơ Lão Quái gật đầu nói:

- Tiêu Thần tiểu tử có thể ra tay, dù thời gian gấp gáp nhưng không thiếu giây lát.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ rồi xoay người, một chân bước ra lao nhanh hướng chỗ đánh nhau.

***

Mặt Hồn Diệt Tử hơi trắng liếc đoàn tu sĩ đi ngang qua, tuy bọn họ giấu đi hơi thở không phát ra chút dao động pháp lực nhưng uy áp nhè nhẹ khuếch tán.

Khoảnh khắc cảm nhận uy áp này thì tim Hồn Diệt Tử rớt cái bịch, người ướt mồ hôi lạnh.

Mạnh quá!

Trong lòng Hồn Diệt Tử thầm nghĩ tuyệt đối không chọc vào đoàn tu sĩ này, không thì nhóm bọn họ chết chắc.

Suy nghĩ trong lòng Hồn Diệt Tử hỗn loạn:

- Tu sĩ Nguyên Anh! Những người này toàn là tu sĩ Nguyên Anh! Hơn nữa tu vi chắc chắn cao hơn xa lão phu, không thì đã chẳng đem đến cảm giác tim đập mau như vậy. Chết tiệt, không lẽ là tu sĩ thế lực cầm đầu Trung vực? Nhưng gần đây Đông Nam vực không xảy ra chuyện lớn gì, vì sao dẫn đến nhiều tu sĩ mạnh mẽ như vậy? Hoặc trong bóng tối xảy ra vài chuyện mà chúng ta không biết?

Thấy đoàn tu sĩ đi xa thì Hồn Diệt Tử thầm thở phào, lau mồ hôi lạnh trên trán. Hồn Diệt Tử liếc mắt qua, tu sĩ dưới tay càng kém hơn, ai nấy mặt không chút máu chân run cầm cập.

Từ đầu đến cuối đoàn tu sĩ không thèm nhìn hướng bọn họ, Hồn Diệt Tử đoán đoàn tu sĩ không hứng thú chiến đấu giữa bọn họ, trong lòng lão không có chút gì khó chịu mà toàn là vui mừng.

Người đã đi rồi vậy thì đánh nhanh thắng nhanh diệt hết đám tôm tép mà tông chủ ra lệnh làm rồi rời khỏi đây ngay, tránh cho có kỳ đà đâm ngang làm mình mất mạng.

Hồn Diệt Tử hắng giọng, đang định răn dạy tu sĩ dưới tay làm đệ tử tông môn sao vô dụng như thế, bị hơi thở của người ta hù chết khiếp.

Hoàng Tuyền tông chúng ta bây giờ cũng là tông môn Trung vực, sao có thể nhát như vậy!

Nhưng lúc này một đệ tử đứng trước mặt Hồn Diệt Tử chợt trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn đằng sau, mắt tràn đầy kinh hoàng. Tim Hồn Diệt Tử rớt cái bịch vụt xoay người vừa lúc thấy đôi mắt sáng như sao âm trầm không độ ấm lạnh lùng liếc qua. Bị ánh mắt nhìn chằm chằm khiến tim Hồn Diệt Tử đập nhanh, ngực như bị búa gõ, mặt trắng bệch.

Chỉ một ánh mắt làm lão có cảm giác trời sụp đất nứt, tu vi của người này rốt cuộc đến trình độ nào? Dù là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không có uy thế như vậy!

Không lẽ là đỉnh Nhân Giới đẳng cấp Bất Trụy?

Trong lòng Hồn Diệt Tử đoán vậy, trán ướt mồ hôi lạnh, mặt càng tái. Bề ngoài người này còn rất trẻ nhưng nếu tu vi thâm sâu giỏi đạo trú nhan, xem còn trẻ chứ thật ra là lão bất tử sống mấy trăm, mấy ngàn tuổi. Không chừng tu sĩ trẻ tuổi không có gì đặc sắc trước mặt lão cũng thuộc loại lão bất tử.

Hồn Diệt Tử ổn định tinh thần quyết định tự giới thiệu, chắc hẳn người đến là tu sĩ cao tầng trên đại lục, đã nghe danh tiếng của tông môn rồi. Có uy danh thái thượng trưởng lão thì đối phương nên kiêng dè một chút.

- Tại hạ là Hồn Diệt Tử, trưởng lão ngoại tông của Hoàng Tuyền tông. Hôm nay ta phụng pháp lệnh của thái thượng trưởng lão Hoàng Tuyền Lão Tổ tông ta đến truy sát kẻ thù. Nếu có chỗ nào đụng chạm xin tiền bối nể mặt lão tổ đừng so đo với chúng ta.

Người đến ánh mắt bất thiện, hơi thở lạnh băng, Hồn Diệt Tử không cho rằng đối phương đến hỏi đường. Hồn Diệt Tử không biết đương nhiên ở chỗ nào nhưng sớm báo ra nhà cửa là đúng đắn nhất. Dù sao Hoàng Tuyền tông thăng cấp thành tông môn Trung vực, việc này truyền khắp đại lục không người không biết, Hồn Diệt Tử báo tên ra có chút đắc ý.

Ba ngày trước Hoàng Tuyền tông hoàn thành thăng cấp tông môn vào Trung vực, tin tức truyền đến, Hoa Vân Đạo Nhân tông chủ của Bối Hoa tông lập tức mang theo trưởng lão tông môn đến đầu vào lấy được danh hiệu trưởng lão ngoại tông, nhận nhiệm vụ tông môn thứ nhất là truy sát mấy tu sĩ trước mặt. Hoa Vân Đạo Nhân nhận nhiệm vụ lòng rất thấp thỏm, nhưng âm thầm điều tra rõ tu vi của đối phương bị truy sát rồi thì vứt bỏ linh cảm bất an kia.

Mấy tu sĩ Kim Đan bình thường thì lão phu bắt dễ như chơi. Vì biểu minh xem trọng mệnh lệnh của chủ tông nên Hồn Diệt Tử chọn ra trưởng lão cảnh giới Kim Đan trong tông môn cùng ra tay. Nhưng mấy tu sĩ Kim Đan này tu vi không yếu, hơi bị khó chơi, vừa chiến vừa chốn đi tới khu vực biển. Điều này làm Hoa Vân Đạo Nhân thầm tức giận, nhưng vì ham nhan sắc một nữ tu trong đó nên lão quỷ này không xuống tay giết câu giờ đến lúc này.

Hiện tại Hồn Diệt Tử rất hối hận, nếu sớm biết sẽ xuất hiện biến cố như vậy thì lão đã sớm giết mấy người này, thế thì đã không rơi vào cục diện bị động như bây giờ.

Người đến nghe vậy mắt lóe tia sáng bình tĩnh hỏi:

- Các ngươi là tu sĩ của Hoàng Tuyền tông?

Hồn Diệt Tử nghe giọng điệu của đối phương chắc biết danh tiếng tông môn thì tự tin hơn, liên tục gật đầu nói:

- Không sai, không sai, chúng ta là tu sĩ Hoàng Tuyền tông, xin tiền bối đừng hiểu lầm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...