Đạo (Dịch) – Chương 570

Bốn mươi chín tu sĩ Cơ gia đứng sau lưng Cơ Lão Quái hét to:

- Tuân lệnh lão tổ!

Tiêu Thần trả lại huyết mạch châu, hắn đứng sau lưng Cơ Lão Quái vận chuyển pháp lực, bộ dạng thay đổi thành tu sĩ trẻ không bắt mắt, hơi thở trong người chỉ cỡ đỉnh Nguyên Anh, không hề nổi bật lẫn trong đám tu sĩ Cơ gia.

- Xuất phát!

Cơ Lão Quái nhìn Tiêu Thần chăm chú một lúc, sau đó độn quang lóe nhanh bay vào đại điện truyền tống của Cơ gia.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng liếc sau lưng, dường như thấy một thần nữ đón gió đứng trên đỉnh núi, vạt áo bay bay nhìn hướng này. Con ngươi Tiêu Thần co rút, độn quang vụt qua bay cùng các tu sĩ Cơ gia.

Mục tiêu là Hãn Hải đại lục.

***

Sau núi Cơ gia, một hang núi âm u có một tu sĩ ngồi xếp bằng.

Tiếng gầm rống ầm ầm truyền ra:

- Huyết mạch phản tổ? Không thể nào! Tiêu Thần chỉ là một tu sĩ phàm tục bình thường sao có thể kế thừa huyết mạch cao quý như vậy trong Táng viên của ta? Tuyệt đối không thể!

Nhưng cấm chế ngăn cản thanh âm sôi trào va chạm mãi không phát tán đi được.

Tuy trong lòng không muốn tin nhưng chuyện thấy tận mắt không cách nào phủ nhận.

- Lão phu kết thù kết oán của Tiêu Thần này, nếu huyết mạch trong cơ thể của hắn đại thành thì sau này sẽ là tồn tại cực kỳ quan trọng của Cơ gia ta, lão tổ cũng sẽ kiêng dè hắn. Khi đó lão phu làm sao sống yên được? Hơn nữa lão quỷ Cơ Nhược Hải muốn che giấu nhưng không biết lão phu sớm đã biết Cơ Tịch Nguyệt là tiểu nha đầu năm xưa bị đuổi rời đi. Nếu để Tiêu Thần và Cơ Tịch Nguyệt kết hợp thì địa vị đại trưởng lão của Cơ Nhược Hải sẽ vững vàng như núi Thái, khi đó dù lão phu có Tôn Giả trợ giúp cũng tuyệt đối không thể khống chế Cơ gia! Không được, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!

Người này sắc mặt âm trầm, mắt lóe tia sáng sắc bén.

Lát sau người đó ngước lên, đáy mắt lộ tia điên cuồng, linh quang lấp lánh trong tay hiện ra một ngọc điệp có mấy hoa văn màu xanh nhạt. Người này cắn răng dán ngọc điệp lên trán rồi ném ra ngoài.

- Chết! Chết! Chết! Dù trong cơ thể của ngươi có huyết mạch phản tổ thì sao? Lão phu bất chấp, miễn ngươi chết!

Trong ánh sáng và bóng tối giao thoa, bóng người gầm rú lộ ra chân dung, người này là nhị trưởng lão của Cơ gia, Cơ Nhược Sơn.

***

Khu vực biển mênh mông, một hòn đảo nhỏ chợt bộc phát ra linh áp mạnh mẽ, linh quang bắn thẳng lên trời. Hơi thở phát ra hơn mười trượng thì bị hư không hiện ra cấm chế chặn lại, không gian xung quanh dao động vằn nước, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Chốc lát sau khi linh quang tan biến, một hàng mười người xuất hiện trên hòn đảo này.

Dẫn đầu là một lão nhân sắc mặt bình tĩnh, mắt quét qua nhẹ gật đầu. Lão nhân độn quang dẫn theo mọi người bay vào không trung. Đoàn người rời đi, hòn đảo nhỏ quay về tĩnh lặng, thần thức quét qua không phát hiện có gì khác lạ. Ngay sau đó nước biển chậm rãi dao động gợn sóng, trong tầm mắt nhìn chăm chú của mọi người đảo biển không ngừng chìm xuống đáy biển thành đá ngầm, vậy thì càng kín kẽ không bị người như vậy.

Lão nhân dẫn đầu đoàn người bình tĩnh giải thích cho một tu sĩ dáng người thẳng tắp sau lưng mình:

- Nơi này là một đầu khác của thượng cổ truyền tống trận Cơ gia ta, cực kỳ bí ẩn, không phải tu sĩ dòng chính thì không có tư cách biết.

Nếu bị phá hoại rất khó tu sửa nó, vì trận này do tổ tiên của Cơ gia ta bày ra, nhiều tài liệu giờ đã tuyệt tích trên Tu Chân giới, không thể tìm được nữa. Mấy gia tộc khác cũng vậy, tất cả đều giấu rất sâu phòng ngừa bị người phát hiện.

Đoàn tu sĩ này là nhóm Cơ Lão Quái đi ra Cơ gia, tu sĩ sau lưng lão là Tiêu Thần.

Tiêu Thần chân thành nói:

- Không uổng là gia tộc thượng cổ, có cả thượng cổ truyền tống trận xuyên suốt nguyên đại lục, khiến người tán thán.

Cơ Lão Quái đắc ý cười nói:

- Sau này Tiêu Thần tiểu tử vào Cơ gia của ta sẽ biết nhiều chuyện trên đời mà tu sĩ bình thường không thể biết được.

Với tu vi của Tiêu Thần có lẽ không đáng được lão quái này để trong lòng, nhưng bây giờ biết hắn có huyết mạch phản tổ, nói chuyên nặng ký hơn nhiều nên Cơ Lão Quái nghe rất là hưởng thụ.

- Được rồi, chúng ta lập tức xuất phát, sau hai canh giờ có thể vào địa điểm tập kết Hãn Hải đại lục. Chờ tu sĩ các gia tộc tụ hợp là xuất phát đi Đông Huyền châu!

Đông Huyền châu, nhắc đến cái tên này Cơ Lão Quái lộ biểu tình cẩn trọng.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu.

Ngay sau đó, hư không lóe độn quang, Tiêu Thần và tu sĩ Cơ gia thu giấu hơi thở xé gió lao hướng đại lục.

Im lặng tiến lên, tất cả tu sĩ Cơ gia bao gồm Cơ Lão Quái biểu tình nghiêm nghị. Vì lần này Huyết Mạch Chi Địa mở ra vô cùng quan trọng với tất cả gia tộc viễn cổ, bên trong tranh đấu tàn nhẫn, có lẽ hơn một nửa số người sẽ vĩnh viễn vùi thân tại đó nhưng nếu được chọn thì không ai xin rút lui. Vì trong Huyết Mạch Chi Địa ẩn chứa cơ duyên quá quan trọng với bọn họ, tăng cao huyết mạch của bản thân thì sau này bọn họ sẽ đi xa hơn trên đường tu đạo.

Tu chân giả vốn là một đám dân cờ bạc điên cuồng, vì có được cơ hội đặt chân đại đạo mà bọn họ không tiếc mọi giá.

Biểu tình của Tiêu Thần hơi phức tạp từ từ ngước đầu lên, mắt nhìn phía trước. Đường nét Hãn Hải đại lục mơ hồ thấp thoáng, phỏng chừng giây lát sẽ đến.

Lần đầu tiên tới Hãn Hải đại lục, Tiêu Thần vì tránh né Mộc gia vây giết trốn vào khe hở không gian vô tình đến đại lục xa lạ. Năm xưa Tiêu Thần chỉ là tu sĩ bình thường còn chưa kết đan, bé nhỏ không đáng kể trong Tu Chân giới, tùy thời có nguy hiểm sẽ chết, mỗi một bước đi cần hết sức cẩn trọng, không dám sai lầm chút nào. Nhưng hôm nay hắn lần thứ hai trở về đã vật đổi sao dời, hiện tại dù Tiêu Thần chưa thăng cấp Bất Trụy nhưng sức chiến đấu không hề thua kém, xếp vào đỉnh cao thế gian, tung hoành bễ nghễ, hiếm gặp địch thủ.

Tiêu Thần thì thào:

- Không biết qua lâu như vậy các ngươi có khỏe không?

Không biết Tiêu Thần nhớ lại chuyện gì mà khóe môi cong lên dịu dàng.

Cơ Lão Quái đang đi tới trước đột nhiên ngẩng đầu, nhíu mày.

Tiêu Thần thấy thế lòng máy động dùng nguyên thần quét qua, nhưng không có phát hiện gì.

Tiêu Thần chắp tay hỏi:

- Lão tổ, không biết xảy ra chuyện gì?

Trong đoàn tu sĩ Cơ gia người dám hỏi ngay mặt Cơ Lão Quái chỉ có một mình Tiêu Thần.

Cơ Lão Quái thản nhiên nói:

- Đằng trước có tu sĩ đánh nhau nhưng chỉ là đám tôm tép, chúng ta mặc kệ đi, trực tiếp đi qua.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...