Đạo (Dịch) – Chương 2924

Chỉ có tu sĩ được phép vào cấm địa mới bước vào được, không thì dù là tu sĩ Hợp Thể nếu đi vào cũng chết chắc. Các tử đệ Tiêu gia cảm nhận uy áp đáng sợ đè nặng lòng hết sức cẩn thận thu lại lực lượng của mình, đi theo trưởng lão tiến lên, không dám làm gì sai lầm.

Mãi khi bọn họ đi lên sườn núi, đến gần nơi chôn phụ mẫu lão tổ thì phát hiện có tu sĩ quỳ trước mộ. Tu sĩ yên lặng quỳ, chỉ có giọt sương ướt trường bào chứng minh y đã đến nơi này thật lâu.

Một nữ tu hậu địa Tiêu gia trẻ tuổi khẽ kêu, mắt tràn đầy giật mình:

- A!

Nàng rất nhanh phản ứng lại, mặt trắng bệch không chút máu.

Trưởng lão thánh địa dẫn đường không rảnh quan tâm nàng, lão nhìn chằm chằm bóng áo xanh, mồ hôi tuôn ra ướt áo đen. Có thể lặng lẽ đột phá đại trận, né tránh cảm ứng của tất cả tu sĩ Tiêu gia thì tu vi của người này đến cảnh giới cỡ nào? Dù giờ lão thấy người nhưng nếu nhắm mắt, cảm ứng bằng nguyên thần nói cho lão biết nơi đó trống rỗng không có ai.

Nhưng y ở đó!

Trưởng lão thánh địa cắn đầu lưỡi cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi điều chưa biết, chắp tay hỏi:

- Vãn bối không biết tiền bối làm sao xâm nhập vào cấm địa Tiêu gia ta, nhưng nơi này chỉ là nơi chôn phụ mẫu của lão tổ Tiêu gia chứ không có báu vật cất chứa gì. Xin tiền bối minh xét đừng tổn thương ngôi mộ.

Người quỳ trước mộ nghe vậy hơi nhúc nhích, mấy giây sau chậm rãi ngước lên tràn đầy trìu mến nhìn bia đá trước mặt.

Tấm bia khắc mộ phụ mẫu chôn chung, vài nét bút ít ỏi nhưng tràn ngập bi thương, trong bi thương toát ra ý chí mạnh mẽ chưa tán đi, bất cứ ai bất kính hoặc định phá hoại ngôi mộ sẽ bị ý chí này phản phệ.

Bên dưới ký tên Tiêu Thần.

Trong mộ chôn phụ mẫu của hắn, tự tay hắn viết bia văn, hắn là Tiêu Thần.

Tiêu Thần chậm rãi nói, giọng không cao nhưng cũng không cố ý giấu đi:

- Song thân đại nhân, nhi tử lần này trở về có nhiều việc phải làm. Nhưng xin song thân yên tâm, làm xong chuyện rồi nhi tử không bao giờ rời khỏi nữa.

Trưởng lão thánh địa và các tử đệ Tiêu gia nghe rõ ràng, ngây người sau đó biểu tình giật mình tràn đầy khó tin.

Tiêu Thần dập đầu làm lễ xong, đứng dậy xoay người lại. Thấy rõ hình dáng của hắn, tất cả tu sĩ Tiêu gia như bị ức vạn sét đánh trong não, làm bọn họ hỗn loạn. Tử đệ Tiêu gia xem Tiêu Thần là lão tổ cao nhất để sùng bái, vô số lần đi vái lạy tranh vẽ lão tổ, khuôn mặt lão tổ đã khắc trong tinh thần bọn họ, tuyệt đối không nhận sai. Nên lúc này thấy lão tổ xuất hiện kích thích lớn đến nỗi tu sĩ Tiêu gia bị bối rối.

- Lão . . . Lão tổ . . .

Trưởng lão Bất Trụy cảnh trước tiên tỉnh táo lại, lão cảm ứng hơi thở của Tiêu Thần đến từ huyết mạch gần gũi và uy nghiêm, lập tức khẳng định thanh niên trước mắt là Tiêu Thần tổ tiên Tiêu gia. Hình dáng của hắn giống hệt ngọc giản hình ghi lại hồi xưa.

Mặt trưởng lão đỏ rực quỳ xuống kích động kêu lên:

- Tử đệ hậu bối Tiêu Hòa bái kiến lão tổ!

Mấy chục tử đệ Tiêu gia sau lưng trưởng lão kích động run bần bật, vùi sát đầu xuống đất:

- Bái kiến lão tổ!

Động tĩnh chỗ này hấp dẫn tu sĩ Tiêu gia thủ hộ chú ý, quát lên:

- Chuyện gì xảy ra?

Một nữ nhân thấy bóng Tiêu Thần thì ngây ra sau đó mừng như điên, quỳ xuống ngay:

- Tham kiến thánh chủ!

Tiêu Thần nhìn nữ nhân, trong đầu nhớ ngay đến một người, cười nói:

- Linh Xảo Nhi, không ngờ nàng vẫn ở lại Tiêu gia.

Biểu tình Linh Xảo Nhi kích động nói:

- Thuộc hạ có được như ngày nay đều là thánh chủ ban tặng, không dám quên mất chút nào, suốt đời hiệu trung Tiêu gia!

Dù Linh Xảo Nhi có tu vi Hợp Thể trung kỳ nhưng không dám càn rỡ trước mặt Tiêu Thần.

Linh Xảo Nhi ở trước mặt Tiêu Thần đã khác với cảm giác lúc xưa. Khi ấy Linh Xảo Nhi còn cảm ứng được hơi thở đáng sợ từ trước mặt, giờ thì một mảnh hư vô. Loại hư vô này không phải không có mà là vô cùng rộng rãi, bao trùm cảm giác của nàng nên mới không có cảm giác gì. Cách biệt hơn vạn năm thánh chủ trở về, tu vi cao cường đã đến cảnh giới này, Linh Xảo Nhi không thể tưởng tượng.

Nam nhân Hợp Thể sơ kỳ khác lấy lại tinh thần, quỳ xuống hô lão tổ.

Tiêu Thần phất tay áo, mọi người quỳ sát đất được nâng lên.

Tiêu Thần nói:

- Đừng quấy rầy song thân của bổn tọa yên nghỉ, đi, trở về Tiêu thành.

Linh Xảo Nhi nhỏ giọng dặn dò, nam nhân Hợp Thể sơ kỳ hành lễ với Tiêu Thần rồi đi ngày, nhiệm vụ của gã là chạy đi Tiêu thành báo tin. Linh Xảo Nhi cung kính đứng một bên.

Tiêu Thần không ngăn cản, hắn đi xuống núi, đám người Linh Xảo Nhi cung kính theo sau.

Trong đại trận giữ núi, các tu sĩ Tiêu gia kích động hiện hình, từ xa quỳ xuống lạy sát đất.

Tu sĩ áo xanh từ trên núi đón gió đi tới, hai bên đường có tử đệ huyết mạch quỳ nghênh.

Giờ phút này mấy trăm vạn phàm nhân thế tục ngoài Tiêu thành giật mình nhìn, nội thành vang lên tiếng chuông xa xưa thâm trầm, vô số độn quang rực rỡ bắn lên cao, nhiều nhất là từ thánh địa Tiêu gia, tựa sao băng vụt qua bầu trời lao ra ngoài thành.

Bọn họ cực kỳ rung động.

Khiến thánh địa Tiêu gia chấn động như vậy là có chuyện gì?

Vô số độn quang bắn lên cao không đi xa, lần lượt đáp xuống ngoài thành, trưởng lão gia tộc dẫn dắt các tử đệ Tiêu gia và tu sĩ thánh địa cùng quỳ xuống đất.

- Tham kiến lão tổ!

- Tham kiến thánh chủ!

Sóng âm ồm ồm cao vút, cá tu sĩ phát ra dao động lực lượng kích thích gió rít xé nát mây trắng, mặt trời không bị cản trở chiếu xuống, chiếu lên khuôn mặt tu sĩ áo xanh từ trên núi đi xuống như những đốm sáng nhạt, mkỗi sợi tóc đen hiện roàng.

Thân hình của hắn không quá cao lớn nhưng đã phá vỡ trói buộc Nhân Gian giới, chống dậy nguyên nhân tộc.

Hắn tặng cho Tiêu gia phồn vinh xương thịnh kéo dài đến nay.

Tiêu Thần dừng bước lại, cảm nhận kích động vui sướng từ bọn họ, nhoẻn miệng cười.

Dù phụ mẫu đã qua đời, dù hắn rời đi vạn năm thì nơi này vẫn có tộc nhân chung huyết mạch với hắn, nơi này là nhà của hắn. Tiêu Thần lướt mắt qua đám đông, Đa Bảo Đạo Nhân, Hình Thiên, cả đám lần lượt xuất hiện trong tầm mắt. Bọn họ còn sống, có lực lượng siêu mạnh trong Nhân Gian giới.

May mắn khi hắn quay về còn trông thấy vài bóng dáng thân quen.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...