Thời gian hẹn với Tiên Chủ La Vân, Di Thần Nguyên không còn nhiều, Tiêu Thần phải đi Phù Du giới một chuyến, nếu tìm được đại mộ Chân Linh có lẽ có thể bày ra bẫy trước chiếm lấy tiên cơ, nếu không thể cũng nên đi Nhân Gian giới nhìn xem.
Hắn đã xa nhà quá lâu.
Tiêu Thần dừng lại, đã đứng bên ngoài thần quốc Nhân Đạo, bên cạnh đất cũ Linh giới, từ đây đi xuống là Nhân Gian giới. Tiêu Thần nhấc chân đạp xuống, lực lượng nhẹ toát ra đã xé nát không gian vực ngoại, hắn rơi vào trong.
***
Nhân Gian giới, sau khi bốn vị đạo lữ của thánh chủ, năm vị trưởng lão phi thăng thì Hồng Mông cung chỉ còn cái tên, các đại tông môn đầy rẫy đấu đá lẫn nhau.
Tu Chân giới lại trở về thế cục cạnh tranh hỗn loạn, nhưng mặt ngoài vẫn giữ bình tĩnh. Đại lục mênh mông, đất cũ Triệu quốc, Bắc Hoa châu, Tiêu thành vẫn là thánh địa trong lòng tu sĩ Nhân Gian giới. Dù là tu sĩ chính đạo hay tà đạo đều ôm lòng kính sợ với Tiêu gia Bắc Hoa châu. Trong đó có lý do thánh địa Tiêu gia có nội tình hùng hậu không kém gì thế lực nào trong Nhân Gian giới, nhưng phần nhiều là vì tôn trọng Tiêu Thần lão tổ Tiêu gia.
Dù cách vạn năm, hành động vĩ đại của lão tổ Tiêu gia năm đó vẫn truyền đến hôm nay, như sấm bên tai, làm vô số tu sĩ kính nể. Dù sao nếu không có lão tổ Tiêu gia sáng tạo Chiến Thần cung, vô tư cung cấp các loại pháp quyết tu luyện thì trình độ tu chân trong Nhân Gian giới đã không tăng lên đến trình độ này, khiến các tông các phái ra cường giả đầy rẫy.
Nên mãi đến bây giờ Tiêu gia vẫn là thánh địa trong lòng tất cả tu sĩ Nhân Gian giới. Dù là Huyết Táng thần giáo tiếng tăm lừng lẫy cũng không dám ngay mặt chống đối Tiêu gia, có xu hướng làm lãnh đạo giới tu đạo. Tuy phần nhiều đây chỉ là tượng trưng thân phận nhưng đủ chứng minh Tiêu gia có địa vị cao cả ở Nhân Gian giới.
Theo thời gian trôi qua, phạm vi Tiêu thành liên tục mở rộng, đã là tòa thành lớn đủ chứa gần ngàn vạn cư dân. Thành chia trong ngoài, nội thành là thánh địa Tiêu gia, nơi tu đạo giả cư ngụ. Ngoại thành là chỗ phàm nhân thế tục ở. Thánh địa Tiêu gia tọa trấn, tu sĩ cũng không dám làm bậy, được ở gần thánh địa tu tiên khiến vô số phàm nhân thế tục dọn nhà đến Tiêu thành. Nếu may mắn, tử đệ trong nhà có lẽ sẽ có ai được tiên sư nhìn trúng, từ nay bước lên đường tu tiên, địa vị cả nhà cũng tăng mạnh theo..
Vào ngoại thành Tiêu thành đa số là người dính dáng chút ít với tu sĩ hoặc giàu sụ, đa số người không thể vào Tiêu thành thì tự động tụ tập ngoài thành, quanh năm suốt tháng hình thành hơn mười thành trì phụ thuộc. Mỗi tòa thành chứa trăm vạn nhân khẩu, vị trí các thành trì tránh đi sườn núi gần Tiêu thành. Lúc Tiêu thành mở rộng cũng không dời hướng sườn núi nửa tấc.
Chỉ số ít người trong Tu Chân giới biết đó là nơi chôn phụ mẫu của lão tổ Tiêu gia, nhìn bình thường không có gì lạ nhưng là chỗ canh phòng nghiêm ngặt còn hơn cấm địa Tiêu gia. Qua vạn năm dài đủ thay đổi thương hải tang điền, nhưng sườn núi và núi đằng sau nó vẫn giữ nguyên như ngày nào không chút thay đổi, đó là do Tiêu gia không tiếc hao tổn bày ra đại trận bảo vệ, dù trời sụp đất nứt miễn đại trận bảo vệ không phá thì nơi này y như cũ.
Đại trận thủ hộ nguyên ngọn núi gắn liền với Tiêu thành, muốn hủy đại trận thì phải hủy thành trước. Đây là thánh địa Tiêu gia biểu minh thái độ, nguyên sơn mạch là cấm khu của tu sĩ, ai chưa được cho phép tính tới gần là bị coi như khiêu khích Tiêu gia, nghênh đón Tiêu gia truy sát bất chấp tất cả không chết không ngừng. Từng có tu sĩ to gan nghĩ lầm nơi này là chỗ Tiêu gia giấu trọng bảo, nhưng ai to gan ra tay đều biến mất khỏi cõi đời này.
***
Mỗi năm vào ngày này tử đệ đích hay thứ của Tiêu gia đều mặc áo trắng kèm huy chươ ng đen, đa số không biết lý do nhưng vẫn nghiêm khắc tuân theo gia quy, không ai to gan dám làm trái. Khi họ có tư cách tiến vào thánh địa năm đầu tiên sẽ được trưởng lão thánh địa dẫn dắt bí mật vào cấm địa gia tộc vái lạy, lúc này họ mới biết tại sao toàn gia tộc dù thân phận, địa vị gì khi ra ngoài đều mặc áo trắng, đeo huy chươ ng đen.
Vì hôm nay là ngày giỗ của phu phụ Tiêu gia.
Trưởng lão thánh địa dẫn đầu là tu sĩ cảnh giới Bất Trụy, trình độ tu chân ở Nhân Gian giới đã nâng cao thì Bất Trụy vẫn tính là cường giả. Trưởng lão bị gọi ra từ trong bế quan nhưng không có vẻ gì là mất kiên nhẫn, ngược lại hân hoan kích động từ tận đáy lòng.
- Các ngươi phải nhớ kỹ, Tiêu gia ta vào vạn năm trước chỉ là một gia đình phàm tục nhỏ nhoi trong giới trần tục, có được như ngày nay là vì Tiêu Thần lão tổ xuất thế giao cho hậu nhân Tiêu thị vinh diệu vô thượng! Thiên phú tu luyện của lão tổ kinh tài tuyệt diễm, là thiên tài tuyệt thế ngàn vạn năm hiếm có trong giới tu đạo, mới hai ngàn năm ngắn ngủi đã là tu sĩ mạnh nhất Nhân Gian giới, đánh phá phong trấn vạn cổ phong tỏa Nhân Gian giới ta, trở thành tu sĩ thứ nhất của Nhân Gian giới phi thăng trong mấy chục vạn năm, trăm vạn năm từ viễn cổ đến nay, tiến vào Linh giới mênh mông! Hôm nay lão phu sắp dẫn các ngươi đi bái tế phụ mẫu đã qua đời của Tiêu Thần lão tổ, có lẽ đây là lần duy nhất trong đời các ngươi có tư cách vào cấm địa, phải ôm lòng sùng kính không được có chút gì lỗ mãng, không thì tước đi thân phận đệ tử thánh địa, không bao giờ thu nhận!
Đám tử đệ Tiêu gia Kim Đan kỳ biểu tình kích động vái dài:
- Vâng thưa trưởng lão!
Trưởng lão thánh địa nhẹ gật đầu, rất vừa lòng biểu hiện của bọn họ. Trưởng lão xoay người sửa sang lại vạt áo, nghiêm túc bước lên trơc.s
Đường núi bằng phẳng, cỏ xanh ven đường, hoa dại không biết tên nở rộ trong gió nhẹ, thỉnh thoảng thấy có con thro trong rừng, dê núi từ không xa chạy qua hoặc lười biếng ngồi dưới đất nhìn người vào núi, thi thoảng cúi đầu gặm cỏ thảnh thơi.
Trừ súc sinh núi rừng lá gan lớn ra nơi này không khác gì bên ngoài, nhưng tu sĩ nào từ Kim Đan cảnh trở lên khi vào chỗ này sẽ cảm nhận uy áp như có như không đè nặng lòng, không quá mãnh liệt nhưng thâm trầm khiến người sợ hãi. Đây là hơi thở tự nhiên phát ra từ đại trận thủ hộ, cũng là cường giả Tiêu gia âm thầm bảo vệ chỗ này khi tập trung tinh thần phát ra áp lực.
Bình luận