Đạo (Dịch) – Chương 2919

Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Không sao, nàng dẫn đường đi.

Viên Bính Nhi hành lễ:

- Tuân lệnh!

Hai người đi tới chỗ Phiền Táng Lão Tổ ở.

Bên ngoài viện lạc nhỏ, Đại Điểu dìu Phiền Táng Lão Tổ đứng ngoài cửa. Như Viên Bính Nhi nói, vết thương cũ làm Phiền Táng Lão Tổ khó thể đi lại bình thường được nữa, nhưng còn đủ sức đứng ngoài cửa nên lão đứng đây, cũng là bày tỏ sự tôn trọng Tiêu Thần. Vì Tiêu Thần bây giờ đã đến trình độ khiến Phiền Táng Lão Tổ phải đối xử ngang hàng, thậm chí ngước nhìn lên.

Viên Bính Nhi thấy lão tổ đứng đón ngoài cửa, mắt lóe tia giật mình, càng sâu sắc xác minh suy nghĩ trong lòng. Viên Bính Nhi đáp xuống, độn quang vụt tắt, nàng hành lễ rồi đứng một bên.

Tiêu Thần nhìn Phiền Táng Lão Tổ, lão nhân năm xưa hơi thở thâm trầm khiến hắn không cách nào cảm ứng được nhưng bây giờ mọi thứ trong người lão không giấu mắt hắn được. Vết thương đã cực kỳ tệ, thân thể khiếm khuyết không chịu nổi, linh hồn bị hành hạ đủ điều, lực lượng cực mạnh giấu trong thân thể rách nát.

Tiêu Thần chắp tay chào:

- Thân thể Phiền Táng đạo hữu không khỏe thì đừng chú trọng mấy lễ ảo này, Tiêu mỗ không quan tâm chúng.

Phiền Táng Lão Tổ mỉm cười nói:

- Thần chủ đến mà lão phu chưa ra xa nghênh đón đã là thất lễ, có thể ra ngoài cửa được thì đương nhiên nên làm. Mời thần chủ.

Phiền Táng Lão Tổ giơ tay mời, ngữ điệu bình tĩnh nhưng tư thái rất thấp. Với cảnh giới năm xưa của Phiền Táng Lão Tổ dù trải qua tháng năm đồi bại đến nay cũng không cần hèn vậy, nhưng lão đã làm tất nhiên có lý do.

Đại Điểu, Viên Bính Nhi hơi cúi đầu, đáy mắt lóe tia buồn bã.

Tiêu Thần tạm dừng rồi tiến lên một bước dìu Phiền Táng Lão Tổ vào trong viện:

- Năm xưa Tiêu mỗ như con kiến, Phiền Táng đạo hữu đối xử theo lễ, hiện giờ không cần vì chuyện gì mà thay đổi. Lời hứa cũ của Tiêu mỗ vẫn giữ nguyên, sau này càng không thay đổi.

Mắt Phiền Táng Lão Tổ rực sáng, khóe môi cong lên nhẹ nhàng. Phiền Táng Lão Tổ dựa vào ghế nằm, Tiêu Thần ung dung ngồi xuống ghế đối diện. Tình hình giống như năm xưa, mọi thứ trong viện không thay đổi gì, nhưng cảnh lúc này đã khác xưa nhiều.

Đôi mắt đục của Phiền Táng Lão Tổ quan sát Tiêu Thần, hành động này rất thất lễ nhưng lão thản nhiên, bình tĩnh tỏ ra tự nhiên không hề đột ngột.

Một lúc lâu sau Phiền Táng Lão Tổ buông tiếng thở dài, chậm rãi nói:

- Nếu không thấy tận mắt thì lão phu tuyệt đối không thể tin gần vạn năm ngắn ngủi tu vi của thần chủ đã đến cảnh giới như vậy. Xem ra thần chủ là người có đại khí vận trong mình, tu vi như vậy rất có khả năng cướp lấy đại vận, người có thể giao phong với thần chủ trên cõi đời này không quá ba người.

Tiêu Thần mỉm cười không giấu diếm:

- Phiền Táng đạo hữu đoán chính xác, trên đời này đúng là chỉ có ba người có tư cách đấu với Tiêu mỗ, nhưng việc này chúng ta gác lại sau đi. Tiêu mỗ đến vì có một chuyện cần được Phiền Táng đạo hữu cho phép.

- A? Thần chủ có chuyện gì xin cứ nói, nếu lão phu làm được sẽ không từ chối.

Tiêu Thần mở miệng nói:

- Lâm Nguyên là đệ tử thứ hai tọa hạ của ta, có tình ý với Viên Bính Nhi đệ tử tọa hạ của Phiền Táng đạo hữu, không biết ý đạo hữu thế nào?

Lâm Nguyên, Viên Bính Nhi cứng người. Mặt nàng đỏ hồng.

Phiền Táng Lão Tổ liếc qua Viên Bính Nhi, đã hiểu rõ, cười nói:

Viên Bính Nhi đỏ mặt như trái táo, ngước đầu lên vén vạt áo hành lễ:

- Đệ tử xin nghe theo sư tôn sắp xếp.

Viên Bính Nhi không trả lời thẳng nhưng đã biểu lộ thái độ của mình.

Lâm Nguyên ngước đầu lên, mặt hớn hở, cùng Viên Bính Nhi nhìn nhau rồi cười khờ làm nàng lại đỏ mặt.

Đại Điểu cười nói:

- Chúc mừng sư tỷ!

Viên Bính Nhi lườm Đại Điểu:

- Đừng tưởng ta đi rồi không ai quản lý ngươi, sau này dám làm sai ta vẫn sẽ phạt ngươi!

Đại Điểu cười gượng.

Phiền Táng Lão Tổ xì cười:

- Nếu vậy thì vi sư quyết định thay ngươi, tăng thêm thân cận với thần chủ, chọn ngày kết thành đạo lữ. Hiện tại lão phu và thần chủ có chuyện quan trọng cần bàn, các ngươi dẫn Lâm Nguyên đi nơi khác dạo chơi nơi Ngũ tộc ta cư ngụ đi.

Lâm Nguyên nhìn hướng Tiêu Thần, thấy hắn gật đầu mới cung kính vâng dạ cùng Viên Bính Nhi, Đại Điểu đi ra. Ba người đã thân thiết hơn nhiều.

Phiền Táng Lão Tổ nhìn theo ba người rời đi, đáy mắt lóe tia lo âu.

Tiêu Thần cười nói:

- Phiền Táng đạo hữu đừng lo Lâm Nguyên không chấp nhận thân phận của Viên Bính Nhi, trước khi đến đây Tiêu mỗ đã nhắc nhở hắn rồi nhưng hắn vẫn không đổi ý, có thể thấy hắn thật lòng với Viên Bính Nhi.

Sắc mặt Phiền Táng Lão Tổ dịu lại, lắc đầu nói:

- Sinh linh không máu thịt chúng ta khó được người đời chấp nhận, tu sĩ như thần chủ, Lâm Nguyên được bao nhiêu người?

- Quan niệm của người đời tuy thâm căn cố đế nhưng không phải không thể thay đổi, miễn bảo đảm hai bên dung hợp thì tối đa mấy vạn năm sinh linh không máu thịt sẽ có thể hòa nhập vào thế gian, được người đời chấp nhận, thành một phần trong muôn vàn sinh linh trên cõi đời.

- Thần chủ nói rất đúng.

Biểu tình Phiền Táng Lão Tổ nghiêm túc nói:

- Nếu thần chủ đã có tư cách tranh đại vận thì lão phu sẽ giữ lời hứa năm đó, không tiếc thân tàn hết sức trợ giúp thần chủ thành công trở thành Chân Linh vô thượng!

Tiêu Thần nói:

- Bản hoàng có thể hứa với Phiền Táng đạo hữu nếu Tiêu Thần thành tựu đại đạo thì sẽ che chở sinh linh Ngũ tộc, cho dung nhập vào đại thế giới!

- Chỉ lời này của thần chủ đã đủ, không biết lão phu nên làm sao để phối hợp với thần chủ?

Tiêu Thần hơi khựng lại rồi kể sơ thế cục hiện giờ. Phiền Táng Lão Tổ có thể mơ hồ cảm ứng khí vận trong thiên địa biến đổi nhưng không nắm rõ.

- Tình hình là như vậy, tuy bản hoàng có thể kiềm chế La Vân, Di Thần Nguyên nhưng không hoàn toàn tin vào Đệ Nhất Đạo Tôn. Bản hoàng từng nghi ngờ Đệ Nhất Đạo Tôn phải là Côn Ngô Tử, nhưng không có chứng cứ, bản hoàng không nắm chắc sẽ ức chế được Đệ Nhất Đạo Tôn nên chỉ đành tin tưởng. Phen này đại mộ Chân Linh tranh giành lực lượng Chân Linh, bản hoàng quyết phải có được nó. Muốn nhờ Phiền Táng đạo hữu ẩn trong bóng tối, nếu xảy ra biến cố thì giúp bản hoàng một tay cố gắng xoay chuyển!

Biểu tình Phiền Táng Lão Tổ giật mình kêu lên:

- La Vân chưa chết?

Rất nhanh Phiền Táng Lão Tổ lấy lại bình tĩnh:

- Cũng đúng, La Vân rất khôn ngoan, năm xưa là cường giả Chân Linh cảnh, có nhiều thủ đoạn giữ mạng, để lại mạng sống không có gì là không thể. Thần chủ nói đến Di Thần Nguyên, nguồn hắc ám thuần túy, lực lượng đại biểu hủy diệt tất cả vậy cũng là đại địch của thần chủ. Hơn nữa Di Thần Nguyên có lực lượng đó chưa chắc đơn giản như mặt ngoài, có lẽ còn hậu chiêu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...