Đạo (Dịch) – Chương 2918

Ba Lợi Tây Ngõa là thể sinh mệnh hiếm hoi trong Tiểu Thiên Giới, bản thể tiến hóa theo hướng hấp thu lực lượng tín ngưỡng ở mức độ lớn nhất, bản thân không có sức chiến đấu gì mạnh. Phân thân thì tiến hóa nhanh theo hướng chém giết mạnh mẽ. Mới rồi phân thân cảnh giới Sáng Thế Phong Vương cảnh của nó bị xóa sổ, không có chút khả năng chống cự. Bóng hình Tiêu Thần thành nỗi sợ lớn nhất trong lòng Ba Lợi Tây Ngõa.

Bản thể Ba Lợi Tây Ngõa to lớn lập tức nổ nát nhưng không có nước gì bắn ra mà tách thành mấy cục thịt kích cỡ đều đều đánh nát không gian chạy trốn nhanh đi các hướng. Làm thể sinh mệnh hiếm hoi, thân hình Ba Lợi Tây Ngõa có năng lực tự chữa lành siêu mạnh, mỗi cục thịt có một phần lực lượng căn nguyên nhất, dù cuối cùng chỉ còn một cục thịt sống sót, qua năm tháng dài dặc tu dưỡng thì rồi Ba Lợi Tây Ngõa sẽ từ từ phục hồi hoàn chỉnh.

Dù loại thủ đoạn giữ mạng tự phân liệt này sẽ làm Ba Lợi Tây Ngõa mất gần hết sức mạnh, nhưng bản năng cảm ứng sợ hãi khiến nó không chút do dự làm vậy. Ba Lợi Tây Ngõa trực giác sự việc không kết thúc dễ vậy.

Ngay sau đó một bàn tay to hiện ra bên trên thần điện Tiểu Tang cảnh đập xuống ngay, hủy diệt tất cả. một tiếng hừ lạnh, sóng gợn quét qua dung nhập vào không gian, không gây sát thương cho sinh linh khác nhưng nhanh chóng truy tung tất cả khúc thịt Ba Lợi Tây Ngõa chạy trốn. Trong tiếng hét chói tai tuyệt vọng từng cục thịt bị xóa sổ.

Chủ Tiểu Tang Cảnh thần quốc Ba Lợi Tây Ngõa bị giết hoàn toàn, khoảnh khắc nó chết, thần quốc khổng lồ tập hợp từ mấy trăm Tiểu Thiên Giới tan vỡ, vô số lực lượng tín ngưỡng tán loạn. Các sinh linh tín ngưỡng Ba Lợi Tây Ngõa có cảm giác thiên địa hủy diệt, đau đớn kêu rên.

Bên ngoài thần quốc Nhân Đạo, đại quân dưới trướng Ba Lợi Tây Ngõa chìm trong hỗn loạn sợ hãi. Năm tu sĩ Tạo Vật cảnh cường đại nhanh chóng bình ổn tinh thần, nhưng bọn họ không dám chạy trốn.

Họ khựng lại một lúc rồi mang theo lòng kính sợ, thần phục đi vào thần quốc Nhân Đạo, quỳ xuống trước mặt Tiêu Thần:

- Tham kiến tồn tại vĩ đại chí cao vô thượng, Ba Lợi Tây Ngõa chết trong tay của người, chúng ta sẽ thần phục dưới trướng của người, xin người hãy nhận lấy phó tòng thấp hèn vào trong thần quốc vĩ đại của người.

Một người mở ra ngọc giản hình chiếu bức tranh vị diện Tiểu Thiên Giới rộng lớn lên không trung:

- Đây là phạm vi thần quốc của Ba Lợi Tây Ngõa, từ hôm nay trở đi toàn bộ thuộc về người.

Tiêu Thần quét mắt hình vị diện, chợt nhìn chằm chằm. Khu vực rìa bức hình, hắn thấy đánh dấu Tuy Viễn giới cũng như thần quốc Nhân Đạo bị Ba Lợi Tây Ngõa xâm nhập.

Tuy Viễn giới Ô Lạp Thị . . . Thành Thành.

Tiêu Thần lặng im, bỗng thấy mệt mỏi, chỉ tay nói:

- Sau này tín ngưỡng mới của các ngươi là hắn, Lâm Nguyên, đệ tử thứ hai của bản hoàng. Hắn sẽ nhận lấy mọi thứ của Ba Lợi Tây Ngõa, trở thành chủ thần quốc mới!

Đây là Tiêu Thần sắc phong, ý chí cường đại không cho phép cãi lại.

Năm tu sĩ Tạo Vật cảnh giật mình nhưng không dám cãi lệnh dụ của hắn, cùng vái lạy Lâm Nguyên:

- Chúng thuộc về tham kiến chủ thần quốc!

Lâm Nguyên đỏ mặt, đang định nói gì thì bị Tiêu Thần ngắt lời:

Lâm Nguyên ngoan ngoãn nghe lời:

- Vâng, đệ tử tuân mệnh!

Thần quốc khổng lồ Ba Lợi Tây Ngõa để lại lập tức kết nối với Lâm Nguyên, lực lượng tín ngưỡng toán loạn lại ngưng tụ ập đến, khiến hơi thở của gã thay đổi, tăng thêm uy nghi tôn quý. Lực lượng tín ngưỡng ập đến không nhiều nhưng theo thời gian trôi qua, khi Lâm Nguyên và thần quốc dung hợp dần dần sâu thêm thì lực lượng tín ngưỡng sẽ liên tục tăng mạnh.

Tiêu Thần phất tay, năm tu sĩ Tạo Vật cảnh lùi xuống ngay, mang theo đống tu sĩ vực ngoại rút đi.

Lực lượng trấn áp không gian đã tan biến, các tu sĩ trong Nhân Đạo chi thành siêu kích động quỳ xuống:

- Tham kiến thánh chủ!

Chủ thần quốc Nhân Đạo dù là Đông Thành hay Lâm Nguyên quản lý thì vẫn chỉ có một người chủ duy nhất, đó là Tiêu Thần.

Viên Bính Nhi, Đại Điểu tiến lên chào, ngữ điệu tràn đầy kính sợ:

- Tham kiến thần chủ đại nhân.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Các người chuyển lời với Phiền Táng Lão Tổ là bản hoàng sắp đến nơi Ngũ tộc ẩn cư để bái phỏng.

Viên Bính Nhi liếc qua Lâm Nguyên sau đó cùng Đại Điểu điều khiển độn quang rời đi:

- Hai người vãn bối nhất định sẽ chuyển lời của thần chủ đại nhân, vãn bối cáo từ.

Tuy Lâm Nguyên cúi đầu nhưng cảm giác được ánh mắt Viên Bính Nhi, gã ngước lên nhìn bóng nàng xa khuất nhanh, ánh mắt buồn bã.

Tiêu Thần thấy hết, mỉm cười nói:

- Viên Bính Nhi không tệ.

Lâm Nguyên phản xạ trả lời:

- Ừm, đệ tử cũng nghĩ vậy!

Lâm Nguyên giật mình tỉnh lại, mặt đỏ hồng.

Tiêu Thần lắc đầu cười nói:

- Lâm Nguyên đã kết đạo lữ chưa? Nếu chưa thì vi sư sẽ cầu thân với Phiền Táng Lão Tổ thành toàn cho hai người.

Lâm Nguyên buồn bã nói:

- Đệ tử . . . Đệ tử . . . Sợ là trèo cao không nổi, tu vi của Viên Bính Nhi hơn đệ tử nhiều, đệ tử làm gì có tư cách đó.

Tiêu Thần nói:

- Chuyện này thì có ngại gì, ngươi là đệ tử của bản hoàng, là chủ thần quốc to lớn, thân phận tôn quý hoàn toàn không dưới nàng. Tu vi thì càng không thành vấn đề, ngươi đừng kiêng dè gì hết, nếu thích thì vi sư sẽ lên tiếng, chắc chắn Phiền Táng Lão Tổ đồng ý. Hơn nữa vi sư thấy Viên Bính Nhi cũng có chút tình ý với ngươi.

- Thế . . . thế thì mọi việc xin nhọc lòng sư tôn.

Tiêu Thần gật đầu, trầm ngâm nói:

- Đi, chờ vi sư nâng cao tu vi của ngươi lên một chút rồi đến chỗ Ngũ tộc ẩn cư gặp Phiền Táng Lão Tổ.

Tiêu Thần vung tay áo cuốn lấy Lâm Nguyên rời đi.

***

Hai ngày sau, nơi Ngũ tộc ẩn cư.

Tiêu Thần đi tới, Lâm Nguyên cung kính theo sau, mắt tràn đầy kính sợ, tôn sùng nhìn bóng lưng sư tôn.

Hai ngày ngắn ngủi kéo tu vi của Lâm Nguyên lên đến Sáng Thế cảnh, nếu không phải lo ảnh hưởng thành tựu sau này của gã thì Tiêu Thần còn có thể đẩy cao thêm nữa. Thủ đoạn này vượt dự đoán của Lâm Nguyên, tu vi càng mạnh gã càng cảm nhận sư tôn kinh khủng cỡ nào.

Đó là lực lượng cường đại mà Lâm Nguyên không thể dò xét, chỉ có thể cảm nhận.

Phía chân trời có độn quang xé gió bay tới, độn quang vụt tắt lộ ra thân hình Viên Bính Nhi. Nàng liếc qua Lâm Nguyên, lòng rung động vừa vui mừng.

Khuôn mặt Viên Bính Nhi càng cung kính hơn, nàng vén vạt áo hành lễ:

- Lão tổ không tiện đi lại đặc biệt mệnh cho ta đến nghênh tiếp thần chủ đại nhân, xin đại nhân thứ lỗi cho.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...