Khe hở không gian nhanh chóng khép lại sau lưng hắn.
Tiêu Thần cảm nhận nguyên lực mỏng manh trong thiên địa, thần thức bay ra khỏi người quét toàn thế giới, quá trình này không bị ai phát hiện. Tiêu Thần thả lỏng, Nguyên không nói dối, nơi này là một Tiểu Thiên Giới, diện tích lớn lạ lùng, gần bằng một tu chân tinh hạ phẩm của Đại Thiên Giới, nhưng hơn tám phần diện tích bị sa mạc bao trùm. Sống nhiều nhất là sinh linh ngoài người có lớp vảy giáp màu vàng đất rậm rạp tạm thời gọi là Sa tộc, tu vi cao nhất là một nam một nữ tu sĩ Sa tộc sống trong thần điện hùng vĩ sâu trong sa mạc, tu vi Tạo Vật cảnh rất hiếm thấy ở Tiểu Thiên.
Với tầm mắt hiện giờ của Tiêu Thần không có hứng thú gì với Tiểu Thiên thế giới bình thường này, hắn vạch tay xé rách thế giới bước một bước đã ở vực ngoại.
Khi Tiêu Thần xé thế giới thì hai tu sĩ Tạo Vật cảnh Sa tộc nam nữ trong thần điện bừng tỉnh khỏi bế quan sâu. Hai người cảm nhận Tiểu Thiên Giới bị xé từ bên trong, thần thức lập tức vươn ra cảm nhận chút hơi thở chưa tán đi của Tiêu Thần. Hai người mặt trắng bệch ngửa đầu phun búng máu, mắt tràn đầy sợ hãi. Mới cảm ứng có một chút hơi thở đã làm bọn họ bị thương rất nặng, lực lượng chủ nhân hơi thở mạnh đến mức nào đây? Hai cường giả Sa tộc mắt tràn đầy hãi hùng không dám suy nghĩ tiếp.
Hư vô vực ngoại, Tiêu Thần đứng lơ lửng, không quan tâm hai tu sĩ Sa tộc dò xét.
Tiêu Thần khép mắt, nguyên thần cảm ứng hơi thở nguyên vị diện Tiểu Thiên.
Tiểu Thiên Giới được gọi là có mười vạn nhưng đó chỉ là cách gọi, số lượng thật sự khó thể tính toán trải rộng trong phạm vi không gian rộng lớn. Nếu không có chỉ dẫn muốn tìm thần quốc Nhân Đạo ở đâu, dù là Tiêu Thần cũng cần mất nhiều thời gian.
May mắn trong thần quốc Nhân Đạo có hơi thở dẫn đường cho Tiêu Thần, đó là Phiền Táng Lão Tổ cộng chủ của ngũ tộc!
Cái tên này đến từ thủy tổ sinh linh không máu thịt Huyền Hoàng đại thế giới, thời kỳ đỉnh có được tu vi mạnh mẽ Nửa Bước Chân Linh, dù bị thương nặng trong cuộc chiến với La Vân tất nhiên còn giấu lực lượng siêu mạnh, hơi thở hơn xa sinh linh đẳng cấp Tiểu Thiên.
Nguyên thần Tiêu Thần lấp lánh ánh sáng vàng, từng đợt lực lượng bảy sắc chuyển động. Thất Thải Hồ Lô trong trữ vật giới chỉ cũng rực sáng trợ giúp nguyên thần cảm ứng mạnh hơn nữa.
Rất nhanh Tiêu Thần mở bừng mắt ra nhìn tận cùng không gian vực ngoại, khóe môi cong lên:
- Ở đây!
Thanh âm còn văng vẳng Tiêu Thần đã bước ra một bước biến mất.
***
Thần quốc Nhân Đạo, nơi ngũ tộc sinh linh không máu thịt cư ngụ.
Viên Bính Nhi khẽ hỏi:
- Lão tổ, thần quốc Nhân Đạo đối mặt bốn phương Tiểu Thiên Giới cùng xâm nhập e rằng không chống đỡ được, chúng ta có cần giúp đỡ không?
Phiền Táng Lão Tổ cười khổ nói:
- Ai mà ngờ trong Tiểu Thiên Giới có nhân kiệt như vậy? Biết nghĩ đến không ngừng chinh phục thần quốc hội tụ lực lượng tín ngưỡng nâng cao tu vi bản thân. Chủ Tiểu Tang Cảnh thần quốc không biết công chiếm bao nhiêu thần quốc để dựa vào lực lượng tín tín ngưỡng thành tựu Sáng Thế Phong Vương. Hiện giờ hắn còn chưa ra tay, nếu không đại trận tín ngưỡng thần quốc sẽ bị phá là cái chắc, dù các ngươi ra tay cũng không đánh lại hắn.
Làm xong mắt Phiền Táng Lão Tổ mờ đục:
- Lão phu và Tiêu Thần có ước hẹn, không thể khoanh tay ngồi xem. Ngươi cùng Đại Điểu mang cục đá này đi Nhân Đạo chi thành, nếu Chủ Tiểu Tang Cảnh thần quốc ra tay đánh nát đại trận tín ngưỡng thần quốc thì ngươi hãy lấy tảng đá kia ra, hắn sẽ không dám đụng vào các ngươi một li, khi đó ngươi mang nhóm Lâm Nguyên về đây.
Viên Bính Nhi vâng dạ, mắt lóe tia rầu lo.
Phiền Táng Lão Tổ cười hiền hòa:
- Không sao, tuy lão phu hơi yếu nhưng còn chống đỡ một lúc được, ngươi đi đi.
Viên Bính Nhi cung kính hành lễ đi ra tiểu viện, mang theo Đại Điểu lao đi Nhân Đạo chi thành.
Phiền Táng Lão Tổ dựa vào ghế nằm, trong đầu nhớ bóng áo xanh tự tin ung dung thuở xưa, lắc đầu nói:
- Mới chưa đến vạn năm, dù ngươi có khí vận lớn lại có chí bảo sách phong trong tay cũng không thể trưởng thành đến mức đấu cùng đại vận. Hiện giờ lão phu đã cảm ứng được thiên địa biến đổi, cuộc tranh giành đại vận đã bắt đầu. Tiêu Thần, chắc ngươi đã chết lâu rồi, bảo vệ đệ tử của ngươi là việc cuối cùng lão phu có thể làm cho ngươi, xem như kết thúc ước hẹn giữa hai ta.
Phiền Táng Lão Tổ hơi cúi đầu, giọng nhỏ dần hầu như không thể nghe thấy.
Đại điện Nhân Đạo chi thành, một pho tượng to lớn đứng yên tại chỗ ,cao ngàn dặm, điêu khắc tỉ mỉ sống động như thật, đôi mắt đen nhìn thẳng phía trước như có tia sáng, thần vận như có sự sống riêng. Pho tượng này mấy ngàn năm qua trải qua gió mưa xâm nhập, lực lượng tín ngưỡng gia cố làm pho tượng không bị hư hao ngược lại càng trơn bóng hơn. Pho tượng chỉ là tảng đá núi cứng nhưng nhờ lực lượng tín ngưỡng rèn luyện mà dần giống với ngọc thạch.
Đây là pho tượng của thần chủ đầu tiên mở mang thế giới này, thành lập thần quốc Nhân Đạo, là cột trụ lãnh tụ tinh thần chí cao vô thượng của ức vạn sinh linh thần quốc.
Hiện giờ đã đến lúc sống còn của thần quốc, các tu sĩ quỳ dưới pho tượng thần chủ. Bọn họ quỳ rạp dưới đất thành kính quỳ lạy khẩn cầu với pho tượng, từng đợt lực lượng tín ngưỡng tuôn ra dung nhập vào pho tượng, chảy qua đại trận tín ngưỡng hóa thành lực lượng thủ hộ mạnh mẽ đối kháng cường địch bên ngoài xâm nhập.
Viên Bính Nhi nhìn nam nhân quỳ lạy dưới đất, nhìn khuôn mặt kiên cường, sắc mặt nàng dịu lại khẽ nói:
- Lâm Nguyên, tu vi của Thần Chủ Tiểu Tang Cảnh cùng cường đại, ngươi không giữ được đâu. Hãy cùng ta quay về nơi Ngũ tộc cư ngụ, có lão tổ che chở đủ bảo vệ ngươi an toàn.
Lâm Nguyên lắc đầu ngước nhìn pho tượng, sau khi gã kế nhiệm chủ thần quốc, theo thời gian trôi qua tu vi của gã đã đến Phá Diệt cảnh, cộng thêm lực lượng khống chế thần quốc, đại trận tín ngưỡng giúp gã có sức đánh với tu sĩ Tạo Vật cảnh. Từng cử chỉ của Lâm Nguyên mang theo khí chất uy nghi nghiêm nghị.
- Năm xưa sư tôn phi thăng vào Đại Thiên Giới lệnh cho ta và Đông Thành sư đệ trấn thủ thần quốc. Nay Đông Thành sư đệ đã đi theo bước chân sư tôn, chỉ còn một mình ta ở lại giữ thần quốc, dù thế nào ta phải bảo vệ cơ nghiệp sư tôn sáng tạo. Dù thần quốc khó tránh khỏi bị diệt thì ta sẽ chết trước đó, tuyệt đối không tham sống sợ chết!
Đại Điểu lẩm bẩm, vẻ mặt mất kiên nhẫn:
- Người ta tìm mọi cách cầu sinh, ngươi thì cứ luôn một lòng muốn chết! Sư tỷ, chúng ta mặc kệ hắn đi, hắn muốn chết thì cho đi chết, chúng ta trở lại phục mệnh với lão tổ!
Chương 2916vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận