Đạo (Dịch) – Chương 2914

Tiêu Thần né thoát cốt mâu có thể dễ dàng xóa sổ tu sĩ Đạp Thiên cảnh, hắn không tức giận ngược lại nhếch môi cười.

Nguyên quả nhiên không đơn giản.

Rất nhanh suy đoán của Tiêu Thần được nghiệm chứng.

Ba cây cốt mâu từ góc độ khác nhau bắn tới, lực lượng càng lớn, tốc độ mau hơn nhưng vẫn không thể đụng vào góc áo Tiêu Thần, từ bên cạnh xẹt qua hắn trong đường tơ kẽ tóc. Liên tục đâm nát mấy khung xương rồi cốt mâu chui vào bóng tối. Trong Nguyên tối tăm không ánh sáng Tiêu Thần không bị ảnh hưởng gì, mắt hắn đảo qua xung quanh. Những cốt mâu dùng để chào hỏi kẻ xâm nhập như hắn, nhưng kiểu tấn công này càng như là phòng ngự vô thức chứ không có thứ gì thức tỉnh. Trong cảm giác thần thức của Tiêu Thần cốt mấu bắn từ vách hang, tức là Nguyên có ý thức riêng. Tiêu Thần đang không ngừng rơi xuống mang đến kích thích lớn khiến Nguyên sắp thức tỉnh.

Tiêu Thần giơ kiếm đánh nát cốt mâu thứ mười một không thể né được, một áp lực cường đại bỗng giáng xuống, dao động linh hồn đáng sợ từ bốn phương tám hướng ập đến hóa thành sóng triều cuồng bạo hủy diệt linh hồn.

Dao động ý thức lúc ngừng lúc nối truyền ra như tiếng thì thầm mơ hồ:

- Giết chết . . . Kẻ xâm nhập . . .

Đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh, hắn phản kích trực tiếp mà hung hãn, người tuôn ra lực lượng cuồng bạo xé nát tất cả dao động linh hồn quanh người trăm trượng.

Có tiếng hét chói tai đau đớn nổ vang. Thần thức dò xét thấy vách hang Nguyên rung nhanh, mảng lớn vỏ đen rớt xuống lộ ra xương trắng âm trầm, vách hang Nguyên là vô số xương cốt mọc cùng nhau, dao động hơi thở khủng bố phát ra từ vách xương.

- Kẻ xâm nhập ti tiện, ngươi thành công thức tỉnh thủy tổ Cốt tộc vĩ đại, ta sẽ ban cho ngươi vinh diệu vô thượng vĩnh viễn chôn tại đây, xương cốt dung nhập vào thân thể của ta!

Không có thanh âm phát ra, chỉ có dao động linh hồn cường đại quanh quẩn, ở trong tức giận toát ra sát ý. Lực lượng này đã vượt qua đẳng cấp Hồng Mông, Nguyên tự xưng là thủy tổ Cốt tộc có lực lượng đáng sợ xứng đôi với thân phận của nó.

Dù là tu sĩ Hồng Mông vào trong Nguyên sẽ bị lực lượng linh hồn đáng sợ của nó giết chết, nhưng Nguyên đang đối diện Tiêu Thần.

Bị Nguyên uy hiếp, Tiêu Thần cười khẽ:

- Rốt cuộc chịu tỉnh?

Nguyên im lặng, dường như cảm ứng lực lượng đáng gờm từ Tiêu Thần:

- Ngươi có thể cảm ứng được ta tồn tại.

- Từ lúc tiến vào là đã nhận ra, nhưng khi cây cốt mâu thứ nhất bắn ra mới thật sự xác định.

- Ngươi không phải sinh linh Cốt tộc, không thể vào đây. Rời đi ngay, ta bỏ quyền công kích ngươi.

Tiêu Thần nói thẳng, phớt lờ Nguyên đề nghị:

- Bản hoàng muốn biết thông qua ngươi có thể tránh khỏi Giới Uyên trực tiếp vào tầng Tiểu Thiên không.

Nguyên lần thứ hai trầm mặc, qua một lúc truyền đến dao động linh hồn trầm thấp:

- Không thể nào! Mở ra con đường ngược hướng sẽ hao tổn nhiều lực lượng của ta. Kẻ xâm nhập cường đại, rời khỏi chỗ này ngay, không thì ta xem như ngươi bỏ quyền lợi, lập tức công kích.

Mắt Tiêu Thần rực sáng, hắn đã có được đáp án mình muốn thì không lãng phí thời gian nữa.

Tiêu Thần giơ kiếm lên như cự thú thức tỉnh, lực lượng cường đại khủng khiếp khiến tim người đập nhanh bộc phát từ cơ thể hắn. Thân kiếm bởi vì hưng phấn rung nhẹ, hơi thở sắc bén đến mức tận cùng phá hủy mọi chướng ngại vật.

Vô số lực lượng cắt mỏng manh xuất hiện trong bóng tối. Tiếng phập phập trầm đục chém vào người Nguyên, để lại từng vệt sâu trên vách xương trắng, máu đỏ thẫm ứa ra.

Dao động linh hồn cường đại của Nguyên cứng lại, không dám có hành động nào nữa tránh cho dẫn đến Tiêu Thần hiểu lầm tấn công. Trong sinh mệnh lâu dài của Nguyên thần thông cảm nhận uy hiếp chết chóc, mãnh liệt mà âm trầm, khiến nó không chút nghi ngờ nếu Tiêu Thần ra tay thì nó sẽ chết ngay.

Tiêu Thần nheo mắt đen cho Nguyên thông điệp cuối cùng:

- Mở ra đường ngược hướng, hoặc chết.

Nguyên chọn nhường bước.

Hao tổn lực lượng có thể từ từ phục hồi trong ngủ say, nếu chết là chấm hết tất cả.

Tuy bị nhốt mãi mãi tại đây không thể đi nhưng Nguyên chưa chuẩn bị tinh thần cho cái chết.

- Là nơi này sao?

Tiêu Thần ngừng lại, vách xương cứng rắn của Nguyên trở nên mềm mại trước mặt hắn nổi từng tầng sóng gợn như mặt nước. Các bộ xương trắng không ngừng bay lên trên.

Đã qua một ngày từ khi Nguyên chọn thỏa hiệp, Tiêu Thần rơi xuống thật xa mới đến đây.

Nguyên nhận mệnh phát ra thanh âm từ bốn phương tám hướng vọng lại:

- Đúng vậy, lát nữa ta sẽ mở đường ngược hướng, nhưng ngươi chỉ có một chớp mắt, sau khi xuyên qua vách xương là có thể vào vị diện Tiểu Thiên. Cụ thể đi vào đâu thì ta không thể phán đoán.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Ngươi chỉ cần mở đường đi thông Tiểu Thiên Giới là được, chuyện khác bản hoàng tự giải quyết. Nhớ kỹ, sau khi bản hoàng đi thì giao tin tức bản hoàng để lại cho người bên ngoài.

- Biết.

Nguyên không nói nữa, vách xương rung bần bật, cảm ứng rõ ràng lực lượng cường đại nhanh chóng tụ tập bên trong.

Khi lực lượng lên đến đỉnh thì Nguyên quát to:

- Là lúc này!

Vách xương trước mặt tách ra cái khe, Tiêu Thần lập tức bước vào, xuyên qua biến mất.

Vách xương khép lại, mấp máy phun ra bộ xương trắng, hốc mắt trống rỗng nhìn hướng Tiêu Thần rời đi, cảm giác như đang nhìn chăm chú. Bàn tay xương cầm một khối ngọc giản, là Tiêu Thần để lại, nó hơi gồng sức là sẽ bóp nát ngọc giản. Dù hận đến nghiến răng, tay xương siết chặt mấy lần nhưng không dám làm mẻ ngọc giản chút nào. Hủy ngọc giản thì dễ nhưng sợ sau này chuốc rắc rối cho mình.

Bộ xương hừ lạnh, bước vào vách xương biến mất.

***

Ngoài Nguyên bắn ra một ngọc giản.

Tiểu Cốt chộp ngọc giản vào tay, xem xong giao cho Tiểu Chuyên.

Tiểu Chuyên đọc rồi ngước lên nói:

- Đại ca đã vào Tiểu Thiên Giới sắp đặt trước, chúng ta nghe lời đại ca dặn tìm Tiểu Huyết đi.

- Được.

Tiểu Cốt ngửa đầu gầm rống, không bao lâu sau có hai phi cầm to cánh xương từ xa bay tới, lửa linh hồn vàng đốt cháy hừng hực và xương màu vàng nhạt chứng minh chúng nó mạnh. Xung quanh Nguyên run cầm cập vì áp lực đến từ đẳng cấp sinh mệnh.

- Đi!

Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt bay lên hai con phi cầm, chúng nó đập cánh xé gió bay đi.

***

Sa mạc, mặt trời gay gắt, bụi cây lớn chết héo chỉ còn nửa khúc đứng yên trên mặt đất. Một con thằn lằn cát chịu mặt trời nóng cháy nhanh chóng trườn bò tìm vật no bụng. Đột nhiên thằn lằn cát đứng lại, chi sau cứng rắn của nó đâm vào hạt cát chợt đạp một cái, người như mũi tên bay đi xa.

Ngay sau đó không gian gần bên nứt ra cái khe to, một bóng người bước ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...