Nhìn kỹ chỗ này là nơi ngày xưa Tiêu Thần bảo vệ Thành Thành, Yến Minh Nguyệt cùng xông vào trong. Đập vào mắt có cảm giác rất quen thuộc, nét mặt Tiêu Thần buồn bã. Giai nhân năm xưa còn đó mà giờ đã hương tiêu ngọc vẫn tan biến trong thiên địa.
Bao nhiêu chuyện quá khứ ở trong lòng đều đã là chuyện xưa.
Linh Chi rụt rè hỏi:
- Tiêu Thần đại ca đang nhớ Thành Thành tỷ?
Linh Chi biết rất nhiều về Thành Thành, biết bọn họ cùng nhau trải qua truy sát gắt gao sống chết, nên nhìn sắc mặt Tiêu Thần là nàng đoán được.
Tiêu Thần gật đầu, hắn không phủ nhận nhưng cũng không chìm đắm trong đó.
Tiêu Thần dằn xuống nỗi lòng dao động, nói:
- Chúng ta đi.
Linh Chi ngoan ngoãn gật đầu nói:
- Vâng!
Tiêu Thần vung tay áo, một tầng linh quang bao bọc hai người bắn ra, vụt qua chui vào tinh vân trước mặt. Khoảnh khắc hai người tiến vào, không gian gần đó bỗng sụp đổ, lực lượng cắn nuốt xé rách ập đến. Tiêu Thần hừ nhẹ, động ý niệm, không gian xung quanh bị cưỡng ép trấn áp, lực lượng hủy diệt sinh ra vì không gian sụp xuống đều bị ép chặt không thể đến gần họ chút nào. Với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần làm chuyện này dễ như trở bàn tay.
Linh Chi không hề sợ hãi, mắt nàng liếc quanh, cảm nhận lực lượng hỗn loạn, trong mắt lộ tia giật mình. Tại đây thần thức của tu sĩ không có tác dụng gì, nhưng điều này không thành vấn đề với Tiêu Thần. Thần thức của hắn bay khỏi người chớp mắt bao phủ mảng lớn địa vực, mắt lóe tia sáng tỏa định một hướng.
Tiêu Thần nói:
- Chúng ta đi bên này.
Tiêu Thần dùng lực lượng của mình mang theo Linh Chi bước chân ra dung nhập không gian.
***
Đại Tần, Hàm Dương.
Trong cung điện, Di Thần Nguyên xanh mặt, hận nghiến răng nghiến lợi nhưng cố gắng kiềm nén. Di Thần Nguyên đã sai người đưa Tiêu Điện, Đạo Hiền đi quốc khố tìm, tuy gã lựa chọn nhún nhường nhưng không có nghĩa là giảm bớt oán hận trong lòng.
Tiếng gầm rống vang vọng trong cung điện lòng đất:
- Tiêu Thần! Tiêu Thần! Nhục nhã này bản đế nhất định trả lại gấp đôi, ngươi chờ đi!
Cung điện rung nhẹ, mười tu sĩ hầu hạ bên ngoài mặt trắng bệch run cầm cập cúi đầu. Trong thời gian này tính tình của bệ hạ càng lúc càng bạo ngược, người hầu hạ lần lượt bị đánh chết mấy chục rồi, bọn họ không muốn làm quỷ xui xẻo trong số đó.
Giọng Di Thần Nguyên lạnh băng vọng ra:
- Đưa mười nữ nhân đến đây!
Cận thị vừa tuân mệnh vừa lao ra ngoài với tốc độ nhanh nhất. Chốc lát sau mười nữ tu xinh đẹp bị mang đến, có là nữ tu Thi tộc, có là nữ nhân của tộc khác. Ai nấy mặt trắng bệch, từ khi Di Thần Nguyên lên ngôi có nhiều nữ nhân được bệ hạ sủng hạnh, nhưng trong số họ rất ít ai sống sót rời đi hưởng thụ vinh diệu làm nữ nhân của Tần Đế.
Cận thị cẩn thận lui ra ngoài, khép kín cửa. Rất nhanh có tiếng vang chạm, tiếng nữ nhân rên rỉ đau đớn.
Trong điện. Di Thần Nguyên lõa thể, ngực ôm một nữ tu Thi tộc, dùng lực lượng khủng bố và tần suất điên cuồng đánh sâu vào, mặt gã dữ tợn mắt lạnh băng. Không biết Di Thần Nguyên đang hưởng thụ thân thể các nàng hay chỉ đơn thuần trút lửa giận ra. Nữ tu trong ngực Di Thần Nguyên dù gì cũng có tu vi Sáng Thế cảnh nhưng không chịu nổi gã, nàng như con thuyền chao đảo trong sóng lớn, nhíu chặt mày, cơ thể thỉnh thoảng run khẽ.
Nàng không hưởng thụ sung sướng gì cả nhưng không dám nhăn mặt đau đớn.
Di Thần Nguyên chợt tạm dừng, gã ngước đầu lên, lỡ không kiềm được sức mạnh bẻ gãy cần cổ trắng thon dài của nữ tu cái rắc. Con mắt xinh đẹp trợn to như không ngờ cái chết đến vào lúc này. Di Thần Nguyên rút phân thân ra, không thèm nhìn nữ tu Thi tộc đã chết, tùy tay vứt xác xuống đất.
Mặt Di Thần Nguyên không biểu tình, mắt hấp háy liên tục cuối cùng hóa thành âm trầm dữ tợn:
- Tiêu Thần, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa xông vào! Đã đến Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng rồi thì bản đế sẽ không bỏ lỡ cơ hội, phen này cho ngươi vĩnh viễn chôn trong đó!
Tiếng gầm rống chưa tán đi Di Thần Nguyên bỗng hóa thành vô số lực lượng đen tinh thuần hòa vào hư không biến mất.
Chờ khi Di Thần Nguyên đi mất, nữ tu chưa được sủng hạnh chậm rãi ngước đầu lên mặt trắng bệch nhìn xác nữ nhân Thi tộc. Di Thần Nguyên bóp mạnh tay không chỉ giết cơ thể nữ tu còn xóa luôn nguyên thần.
***
Sâu trong Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng, tầng thiên thạch dày xoay tít có một không gian đen ngòm. Đó là hắc ám tuyệt đối, âm trầm, trúc trắc, tĩnh mịch, không một chút dao động hơi thở, dường như tất cả bị hắc ám cắn nuốt.
Tu chân tinh màu đen ngòm to lớn treo lơ lửng trong tinh vực này. Nó thật lớn, lớn vợt sức tưởng tượng của người đời. Trên tu chân tinh to lớn có mấy lực lượng như khí lưu màu đen nhanh chóng tụ lại dung hợp thành một người, áo đen, môi đỏ như máu, đôi mắt đen láy ngập sát khí.
Người này là Di Thần Nguyên.
Khi Di Thần Nguyên xuất hiện thì không gian xung quanh tuôn ra các khối lực lượng như sợi bông nhanh chóng dung hợp thành bóng đen mơ hồ, dao động ý niệm kỳ lạ truyền ra từ người gã.
Di Thần Nguyên sầm mặt xuống, vài giây sau lạnh lùng nói:
- Ngươi yên tâm, bản đế đã đến thì quyết không cho phép Tiêu Thần sống rời khỏi đây! Ngươi chỉ cần cung cấp lực lượng đủ mạnh, còn lại bản đế sẽ giải quyết.
Bóng đen nhẹ gật đầu, thân thể tán đi hóa thành vô số sợi tơ dung nhập vào không gian biến mất.
Di Thần Nguyên hừ nhẹ, chậm rãi ngước lên nhìn một hướng, sâu trong đáy mắt lấp lóe tia sáng đen, ánh mắt như xuyên thấu không gian ngăn cách.
- Tiêu Thần, phen này ngươi trốn đi đâu?
Chưa dứt lời Di Thần Nguyên đã bước ra, thân hình mờ ảo hòa vào tinh vực hắc ám, biến mất.
Mặt trời nóng cháy tỏa ra uy năng của mình thiêu đốt mọi thứ trong phạm vi của nó, nhiệt độ cao kinh khủng đủ đốt bất cứ sinh linh nào thành tro. Một tu chân tinh bị lực hút mạnh kéo xoay từ từ quanh mặt trời. Bề mặt nó bị nướng khét như than, không có chút sự sống nào ở lại.
Giờ phút này cách mặt trời không xa có hai bóng người đứng yên. Người dẫn đầu mặt áo xanh, biểu tình bình tĩnh, mắt chất chứa phức tạp. Một thiếu nữ đứng sau nửa bước, thân thể mềm mại linh lung, khuôn mặt đẹp tuyệt trần. Đấy là Tiêu Thần và Linh Chi.
- Tiêu Thần đại ca từng ở đây?
- Ừm!
Tiêu Thần chậm rãi gật đầu, vẻ mặt hồi ức:
- Năm đó bị tu sĩ Sáng Thế cảnh Đại Tần, Đại Ngụy liên hợp truy sát vào Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng, đại ca từng cùng Thành Thành, Yến Minh Nguyệt ở lại tu chân tinh này một thời gian.
Nhưng rất nhanh Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Đều đã trôi qua, chúng ta đi thôi, tiếp tục tìm hướng khác.
Bình luận