Đạo (Dịch) – Chương 2874

Không khí đại điện bỗng lạnh xuống, Lăng Nguyên Tử thầm la hỏng rồi. Lăng Nguyên Tử chưa kịp làm gì thì người Viên Lâm như bị búa tạ đánh bay cái vèo ra sau đập trúng vách tường, miệng mũi đổ máu, mặt trắng bệch.

Tiêu Thần vẫn bình tĩnh nói:

- Thứ không biết tôn ti trên dưới, bản hoàng nói chuyện khi nào đến lượt ngươi xen vào.

Lăng Nguyên Tử rống lên, biểu tình cực kỳ khó xem:

- Tiêu Thần! Viên Lâm là huyết mạch ruột thịt của Đệ Nhất Đạo Tôn!

Tiêu Thần vẫn mặt không biểu tình:

- Nếu không phải nghĩ tới điều này thì mới rồi bản hoàng đã xóa sổ hắn, sao cho hắn sống sót được.

Tiêu Thần nhìn Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, nhếch mép:

- Các ngươi nghĩ bản hoàng sẽ vì thân phận Đệ Nhất Đạo Tôn mà không dám ra tay, thậm chí đồng ý hôn sự giữa Linh Chi và hắn sao?

Mắt Tiêu Thần lạnh băng chậm rãi phát ra hơi thở nguy hiểm làm nhiệt độ trong điện tiếp tục xuống thấp.

Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử cơ mặt cứng ngắc.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Bản hoàng không thích người ta âm thầm giở trò, đây là lần đầu tiên hy vọng cũng là lần cuối, nếu không đừng trách bản hoàng không nể mặt!

Ba Đạo Tôn mặt lúc xanh lúc trắng.

Dương Cực Tử chắp tay nói:

- Xin Đệ Tam Đạo Tôn đừng giận . . .

- Bản hoàng là chủ Đại Yến.

- . . . Yến Chủ bớt giận, việc này là Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử vì tốt cho họ, nếu Yến Chủ không thích thì thôi.

Tiêu Thần đứng bật dậy, thản nhiên nói:

- Linh Chi ở lại Chiến Thần cung đã lâu, giờ tạm theo đại ca về Kế Đô nghỉ ngơi một thời gian đi.

Linh Chi vui vẻ gật đầu ngay.

Mắt Linh Dao Tử lộ tia nôn nóng nói:

- Xin Yến Chủ để Linh Chi ở lại, sau này bản tôn không bức ép nàng chút nào nữa!

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Có vài chuyện đã có lần đầu thì không đáng tin tưởng nữa.

Tiêu Thần không chút tạm dừng mang theo Linh Chi đi nhanh ra ngoài điện.

Viên Lâm cố gượng người dậy độc ác nhìn Tiêu Thần, hận ngứa răng. Tiêu Thần bỗng phất tay áo, người này bị đánh bay, mặt in năm dấu tay đỏ.

- Bản hoàng nhẫn nại có hạn, ngươi còn dám càn rỡ là bản hoàng giết!

Giọng nói lạnh lùng vang bên tai, lòng Viên Lâm ớn lạnh lan tràn toàn thân, đóng băng máu của gã. Mắt Viên Lâm tràn đầy sợ hãi, gã cảm nhận sát khí âm trầm mới hiểu rằng còn dám bất kính thì Tiêu Thần thật sự sẽ giết gã.

Tiêu Thần phớt lờ ba Đạo Tôn mặt cứng ngắc, nắm tay Linh Chi xé rách không gian đi vào trong.

Ba Đạo Tôn cảm ứng hơi thở hai người nhanh chóng rời khỏi Chiến Thần cung, biến mất sâu trong thời không loạn lưu.

Lăng Nguyên Tử cay đắng nói:

- Linh Dao Tử, chúng ta phải chăng đã làm sai chuyện?

Mặt Linh Dao Tử cứng ngắc, rất nhanh lắc đầu:

- Bản tôn không sai, bản tôn làm vậy vì tốt cho Linh Chi, sớm muộn gì nàng sẽ hiểu điều này.

Linh Dao Tử phá toái không gian rời đi.

Gò má Viên Lâm sưng phù nhúc nhích miệng đau thấu óc:

- Sư tôn!

Nhìn bộ dạng của đồ đệ yêu quý Lăng Nguyên Tử vừa đau lòng vừa tức giận trách mắng:

- Việc này cũng để ngươi nhớ lâu một chút, về sau làm việc chú ý chút, không thì sau này còn phải chịu nhiều đau khổ!

- Đệ tử không sai, Tiêu Thần ỷ vào tu vi mạnh mẽ giữ Linh Chi lại, còn ra tay độc ác với đệ tử. Đệ tử phải nói cho Đệ Nhất Đạo Tôn biết, để lão nhân gia ra mặt làm chủ!

Lăng Nguyên Tử lớn tiếng quát mắng:

- Ngậm miệng, ngươi không biết mình sai, muốn chọc vào thù hận không thể giải tỏa cho Chiến Thần cung ta sao? Tiêu Thần là chủ Đại Yến, tu vi cao cường sâu không lường được, Đệ Nhất Đạo Tôn so sánh với hắn ngươi có chắc ai mạnh hơn không? Việc này kết thúc tại đây, chờ ngươi lành vết thương thì tập trung tu luyện, không được chọc rắc rối nữa!

Viên Lâm cực kỳ không cam lòng nhưng không dám cãi lại, cúi đầu vâng dạ.

Mắt Dương Cực Tử lóe tia do dự hỏi:

- Lăng Nguyên Tử, việc Tiêu Thần tìm đến thì làm sao đây?

Lăng Nguyên Tử cắn răng nói:

- Sưu tầm bảo khố, nếu có thứ hắn muốn thì đưa đi Kế Đô hết, không cầu bất cứ báo đáp này để chữa lành quan hệ hai bên. Việc này giao cho ngươi làm, bản tôn mang Viên Lâm đi chữa thương trước.

- Được.

Dương Cực Tử nhìn bọn họ rời đi, đáy mắt lóe tia rầu lo. Qua chuyện này thì quan hệ thân thiết giữa Chiến Thần cung và Tiêu Thần đã có vết nứt, e rằng khó thể trở lại như trước kia.

Trong trời sao bỗng có sóng gợn từng tầng, Tiêu Thần mang theo Linh Chi bước ra. Tiêu Thần hơi cau mày, đầu óc suy nghĩ nhanh.

Linh Chi cúi đầu nói:

- Xin lỗi Tiêu Thần đại ca, Linh Chi gây rắc rối cho đại ca.

Tiêu Thần nhìn vẻ mặt Linh Chi bất an, mỉm cười nói:

- Linh Chi là muội tử của ta, đại ca không thể nhìn nàng bị người ăn hiếp được, đây là trách nhiệm, không phải rắc rối. Linh Chi đừng nghĩ nhiều, có lẽ ba Đạo Tôn Chiến Thần cung không vui nhưng bọn họ sẽ không vì chuyện này khó xử đại ca, Linh Chi yên tâm đi.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật, đại ca là chủ Đại Yến, nếu bọn họ không hồ đồ thì sẽ không vì việc nhỏ mà mất lớn.

Linh Chi gật đầu lia lịa:

- Ta biết ngay mà, Tiêu Thần đại ca lợi hại nhất! Vậy sao đại ca suy nghĩ tập trung vậy? Có thể nói cho Linh Chi biết đại ca nghĩ gì không?

Tiêu Thần trầm ngâm nói:

- Hiện đại ca còn chút chuyện cần làm, đang suy nghĩ có nên đưa Linh Chi về Kế Đô trước không. Linh Chi thấy sao?

Linh Chi nói thẳng:

- Nếu được thì Linh Chi muốn ở cạnh đại ca.

Tiêu Thần nhìn bộ dạng Linh Chi mong chờ, hắn ngẫm nghĩ, cuối cùng không từ chối, gật đầu đồng ý. Tuy Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng được gọi là nơi xa xôi, tu sĩ đi vào chết mười mươi nhưng với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần không khó khăn bảo vệ Linh Chi.

- Đa tạ Tiêu Thần đại ca!

- Giao kèo trước là Linh Chi phải nghe lời đi theo đại ca, không thì sẽ có nguy hiểm.

- Biết!

Nhìn Linh Chi vui vẻ Tiêu Thần cũng thả lỏng, nét mặt dịu dàng hơn. Tiêu Thần mang Linh Chi lại bước vào không gian đi nhanh, khi họ lại xuất hiện đã ở gần tinh vân rực rỡ.

Linh Chi kinh ngạc hỏi:

- Tiêu Thần đại ca, nơi này là đâu?

Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...