Tiểu anh đầu nức nở hỏi:
- Thật . . . thật không? Các thẩm thẩm khỏe?
- Tất nhiên là thật, thúc thúc sẽ không lừa Tiểu Niếp Niếp.
- Vậy được, hôm nay Tiểu Niếp Niếp về, chờ thẩm thẩm nghỉ ngơi rồi lại đến chơi. Thúc thúc nói chuyện phải giữ lời, chờ thẩm thẩm tỉnh dậy nhớ kêu Tiểu Niếp Niếp.
- Ừm, được!
Tiêu Thần đứng thẳng gật đầu với Yến Minh Nguyệt:
- Minh Nguyệt huynh, hôm nay đành vậy đi, huynh hãy đưa Vân Liêm, Niếp Niếp trở về.
Yến Minh Nguyệt nói:
- Chúng ta sẽ tự đi, huynh chăm sóc cho các nàng được rồi.
Mắt Yến Minh Nguyệt lộ tia ưu sầu, gật đầu ôm Tiểu Niếp Niếp mang theo Vân Liêm đi nhanh.
Tiểu nha đầu huơ tay dần đi xa:
- Thúc thúc, chờ thẩm thẩm khỏe rồi Niếp Niếp lại đến chơi với thúc thúc và thẩm thẩm!
Nụ cười trên mặt Tiêu Thần dần tan mất, hắn xoay người nhìn bốn nữ nhân hôn mê, khóe môi vương cay đắng. Tiêu Thần sớm biết không thể tránh khỏi ngày này, nhưng khi nó thật sự đến mới biết mình không có nhiều thời gian.
Tiêu Thần phất tay áo cẩn thận mang bốn nữ nhân cất bước biến mất.
Đế Cung Đại Yến.
Trên giường. Tử Yên mở mắt ra thấy khuôn mặt quen thuộc gần ngay trước mắt, môi hắn vẫn cười nhưng mặt mày gượng gạo.
Tiêu Thần dịu dàng nói:
- Tỉnh rồi.
Tử Yên khẽ kêu:
- Phu quân . . .
Mắt Tử Yên ửng đỏ, nàng cố kiềm nén nhưng giọt lệ ứa ra.
Tiêu Thần vươn tay lau nước mắt cho Tử Yên:
- Khóc cái gì, các nàng chỉ ngủ nửa canh giờ, chúng ta còn thời gian. Đạo Hiền đã tìm thấy một vài người rồi, đang trên đường đến Kế Đô, vi phu nhất định sẽ chữa khỏi cho các nàng.
- Ừm, ta tin!
Trong khi hai người nói chuyện thì Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi lần lượt tỉnh dậy, Tiêu Thần đều an ủi.
Chờ bốn nữ nhân ổn định cảm xúc, Tiểu Nghệ bỗng kêu lên:
- A! Mới rồi chúng ta ngủ say có làm sợ Tiểu Niếp Niếp không?
Nguyệt Vũ nhíu mày hỏi:
- Phu quân, Tiểu Niếp Niếp có sao không?
Tiêu Thần cười nói:
- Không sao, vi phu đã dỗ tiểu nha đầu rồi, chỉ nói các nàng quá mệt nên ngủ, lúc sắp đi còn nói chờ các nàng tỉnh sẽ đến thăm chúng ta.
Tử Yên nói:
- Vậy thì tốt, Niếp Niếp rất đáng yêu, đừng để bị chuyện này làm Tiểu Niếp Niếp sợ.
Đang nói bỗng vẻ mặt Tử Yên buồn bã.
Tiêu Thần vội hỏi:
- Sao vậy Tử Yên? Có phải chỗ nào không khỏe?
Tử Yên lắc đầu nói:
- Thần thiếp hầu hạ phu quân lâu ngày nhưng thật vô dụng, mãi không thể sinh nhi nữ cho phu quân. Nếu Tiểu Niếp Niếp là nữ nhi của chúng ta thì tốt biết mấy.
Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ nghe vậy vẻ mặt cũng buồn.
Tiêu Thần ôm các nàng vào lòng:
- Người tu đạo, tu vi càng cao thì khả năng dựng dục hậu đại càng thấp. Năm xưa chúng ta không thể để lại tử tự, giờ muốn có chỉ đành xem vận may. Nhưng về sau chúng ta còn thời gian, cứ từ từ sẽ đến, không gấp.
Mắt Tiểu Nghệ ướt lệ vùi mặt vào ngực hắn khóc, nước mắt ấm áp thấm ướt áo:
- Phu quân, chúng ta còn thời gian dài sao? Thần thiếp thật muốn sinh hài tử cho phu quân, dù sau này thần thiếp có đi thì phu quân nhìn đến nó cũng nhớ thần thiếp. Nhưng . . . nhưng sợ là chúng ta không có thời gian.
Lòng Tiêu Thần như bị dao cắt vẫn cố biểu hiện bình tĩnh không lộ ra chút kinh hoàng nào, dịu dàng an ủi:
- Không sợ không sợ, vi phu ở đây, vi phu sẽ tìm mọi cách chữa khỏi cho các nàng. Vi phu nói rồi, tuyệt đối không cho phép bất cứ chuyện gì mang các nàng rời khỏi vi phu, đây là lời hứa của vi phu!
***
Thời gian trôi qua từng ngày, từ hôm bốn nữ nhân Tử Yên xuất hiện xấu hiệu thiếp ngủ thì mỗi lần ngủ càng lâu hơn.
Mười lăm phút, nửa tiếng, bốn mươi lăm phút, một tiếng . . .
Mỗi khi đến lúc này Tiêu Thần trừ giải quyết công việc ra còn dư thời gian luôn canh giữ bên cạnh họ, nhìn khuôn mặt ngủ say, ánh mắt hắn dịu dàng đau thương. Đạo Hiền tìm thấy tu sĩ trong Đại Thiên Giới lần lượt đi vào Đế Cung, chẩn đoán bốn nữ nhân mê man nhưng kết quả như dự đoán, không có manh mối gì. Nhìn các nàng từng ngày ngủ càng lúc càng lâu, cảm giác kinh hoàng sinh ra trong lòng khiến Tiêu Thần tính tình táo bạo hẳn lên. Tất cả cận thị, cung nữ trong hậu cung bị đổi đi, không được hắn cho phép không ai được tự tiện đến gần.
Tiêu Thần muốn một mình canh giữ bên các nàng.
Cùng lúc đó, trong chiến cuộc Đại Thiên Giới, Đại quân Tiên giới, hắc ám Đại Tần, Đại Yến kéo dài chiến tuyền. Năm nước Triệu, Ngụy, Tề, Hàn, Đường kéo dài hơi tàn, hiện giờ đã không thể chống dậy lực lượng đối kháng nổi, nếu không phải chiếm lĩnh cương vực quốc cảnh tốn thời gian có lẽ ngay từ đầu đã tuyên bố mất năm nước rồi.
Triệu Thác Thiên, Ngụy Nguyên Thiên, Điền Tề Quân, Hàn Phi, Lý Mộc Tử bị thương nặng chạy trốn không biết tung tích. Chỗ dựa lớn nhất cuả năm nước đã mất, trong nước lòng người hoảng sợ, thế cục dần dần hỗn loạn, hoàng thất mất sức mạnh ức chế.
***
Trong tinh vực, một trận chém giết mới kết thúc, vô số tay chân cụt, mảnh nhỏ vũ khí trải rộng trong tầm mắt. Một chiếc loan giá xa hoa hiện ra giữa không trung, rèm vén lên, nữ nhân khuynh quốc khuynh thành mặc cung bào đi ra. Nàng quét mắt bốn phía, ánh mắt phức tạp.
Nữ nhân thì thào:
- Đại thế đã mất, không còn sức cứu vãn. Vì bảo vệ mạch Đại Đường không cắt đứt, bản tôn nên có lựa chọn.
Nữ nhân cất bước biến mất.
Lý Mộc Tử một mình vào Tiên giới, ba ngày sau Đại Đường tuyên bố đầu hàng, thần phục dưới trướng Tiên Giới Chi Chủ, quốc thổ vào Tiên giới.
Cùng ngày, đế quốc Đại Đường tan rã, hoàn toàn xóa tên khỏi Đại Thiên Giới. Tin tức truyền ra chấn động nguyên Đại Thế Giới. các tu sĩ thật sự cảm nhận được Đại Thiên Giới sắp biến thiên.
Bảy ngày sau khi Đại Đường hàng phục Tiên giới lại có tin bom tấn truyền đến. Bảy trăm ức tinh binh của đế quốc Đại Hàn bị Hắc Thi thiết kỵ của Đại Tần hạ gục, Hàn Phi Hồng Mông Đại Đường bị Thi Liêu khủng bố đánh thương nặng, bị buộc phải tuyên bố đầu hàng, thủ tiêu quốc hiệu nhập vào Đại Tần.
Đến đây thì năm nước đã mất hai, chỉ còn Triệu, Ngụy, Tề vẫn cắn răng chống đỡ, nhưng kết cục diệt vong đã định sẵn.
***
Khuôn mặt Quang Chiếu nghiêm túc nói:
- Đại Đường thần phục Tiên giới, Đại Hàn thần phục Tây Tần. Đại Yến ta cũng nên nhanh chóng hạ gục Đại Tề, buộc Tề quốc hàng phục, như vậy mới có thể giành lấy lực lượng cường đại, khi giằng co với Tiên giới và Đại Tần không bị yếu thế hơn.
Lăng Nguyên Tử chậm rãi nói:
- Triệu, Ngụy thế mạnh, ưu tiên nuốt Đại Tề trước, bản tôn không phản đối.
Linh Dao Tử, Dương Cực Tử gật đầu đồng ý.
Bình luận