Bên ngoài Kế Đô, non nước hữu tình, có một trang viên lọt thỏm giữa sườn núi. Tu sĩ ở Kế Đô và xung quanh chỉ biết đây là cấm địa hoàng gia đã khoanh vùng, ngoài rìa có Ngự Lâm quân đóng giữ, bọn họ không biết hiện giờ chủ Đại Yến, nam nhân có hy vọng nhất trở thành người chấp chưởng phương thế giới này hiện cư ngụ tại đây. Tu sĩ Ngự Lâm quân cảnh giới dưới núi hễ ngước nhìn hướng sơn trang bất giác lộ ra kính sợ sâu sắc. Trách nhiệm của bọn họ tại đây không phải để bảo vệ mà là ngăn cản tu sĩ bình thường đi vào tránh quấy rầy bệ hạ.
Tướng lĩnh phụ trách thống lĩnh đội Ngự Lâm quân này là Yến Minh Nguyệt, hôm nay gã mang theo thê nhi được triệu vào sơn trang làm khách. Yến Minh Nguyệt ngước nhìn cánh cửa sơn trang gần ngay trước mắt, ánh mắt gã phức tạp.
Vân Liêm nắm bàn tay rộng lớn của Yến Minh Nguyệt, vẻ mặt lo âu.
Yến Minh Nguyệt cười với nàng:
- Yên tâm, ta không sao.
Nữ nhi được Vân Liêm dắt tay ngước đầu lên hỏi, mắt sáng lấp lánh tràn đầy mong chờ hỏi:
- Phụ thân, đây là nơi bệ hạ cư ngụ ạ?
Yến Minh Nguyệt mỉm cười hiền hòa ngồi xuống vuốt đầu nhỏ của bé:
- Đúng rồi, bệ hạ ngụ ở đây, nếu không tại sao hôm nay chúng ta đến đây làm khách?
Nữ nhi vẻ mặt hớn hở reo vui:
- Tốt quá, người ta có thể đến gặp bệ hạ rồi!
Yến Minh Nguyệt giật mình kêu lên:
- Tiểu Niếp Niếp dường như rất vui?
Nữ nhi bô bô nói một tràng:
- Đương nhiên rồi, bệ hạ là đại anh hùng, đánh chạy người Ngụy quốc đáng giận, đuổi người Tề quốc tồi tệ rời đi, khiến Yến quốc chúng ta biến mạnh,lợi hại hơn bệ hạ trước kia nhiều. Tiểu tỷ muội chúng ta đều thích bệ hạ nhất!
Nữ nhi bỗng nhăn mặt nhỏ hỏi:
- Phụ thân, lỡ như bệ hạ không thích Niếp Niếp thì làm sao?
Yến Minh Nguyệt hơi giật mình, dường như không ngờ Tiểu Niếp Niếp sẽ hỏi vậy.
Yến Minh Nguyệt nhanh chóng phản ứng lại, cười nói:
- Tiểu Niếp Niếp nhà ta vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, bệ hạ nhất định thích Tiểu Niếp Niếp.
Tiểu Niếp Niếp vẻ mặt khát khao hỏi:
- Thật không? Nếu bệ hạ thích Niếp Niếp thì có thể chơi với Niếp Niếp như phụ thân không? Vậy thì Niếp Niếp sẽ rất vui, quay về kể cho các tiểu tỷ muội làm bọn họ hâm mộ chết!
Cửa sơn trang bỗng mở ra, tiếng cười sang sảng từ bên trong truyền đến:
- Tiểu Niếp Niếp kêu tiếng thúc thúc thì ta sẽ cùng Niếp Niếp chạy vài vòng chịu không?
Dứt lời Tiêu Thần bước ra, Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi theo sau, tràn đầy yêu thích nhìn tiểu nha đầu.
Yến Minh Nguyệt biến sắc mặt vội khom người hành lễ:
- Thần tham kiến bệ hạ, tham kiến hoàng hậu, tham kiến ba vị nương nương
Vân Liêm kéo nữ nhi vội vái.
Không chờ bọn họ hành lễ xong Tiêu Thần phất tay áo, hư không tuôn ra lực lượng ngăn bọn họ lại:
- Minh Nguyệt huynh, hôm nay Tiêu Thần mời cả nhà huynh đến là với thân phận bằng hữu chứ không phải quân thần, không cần như vậy.
Tiêu Thần quay đầu nhìn Tiểu Niếp Niếp, mắt tràn đầy yêu thích hỏi:
- Đây là nữ nhi của Minh Nguyệt huynh? Tên là gì?
Yến Minh Nguyệt thấy Tiêu Thần vẫn như ngày xưa thì lòng bình tĩnh lại, cười nói:
- Tên thật là Yến Nhạc Nhạc, nhũ danh là Niếp Niếp.
Tiêu Thần gật gù khen:
- Nhạc Nhạc, tên hay, cả đời người được mấy ai luôn vui vẻ mãi?
Tiêu Thần nói với tiểu nha đầu:
- Tiểu Niếp Niếp mau kêu tiếng thúc thúc ta liền cõng Tiểu Niếp Niếp vào sơn trang chịu không?
Niếp Niếp rụt rè nhìn phụ thân, Yến Minh Nguyệt nhẹ gật đầu cô bé mới nhỏ giọng kêu:
Tiêu Thần cười lớn khom người cõng Tiểu Niếp Niếp lên lưng, xoay người đi vào sơn trang:
- Đi thôi, nhóm Tử Yên đã làm tiệc rượu xong rồi, Minh Nguyệt huynh có mang rượu ngon theo không?
Yến Minh Nguyệt cười nói:
- Huynh quên rồi sao? Nhà chúng ta bây giờ mở tửu trang lớn nhất Kế Đô, tất nhiên không thể thiếu rượu ngon rồi.
Nhóm Tử Yên và Vân Liêm chào nhau, bốn nữ nhân biểu hiện thân thiết hiền hòa khiến Vân Liêm thả lỏng tinh thần, các nàng nhỏ giọng thì thầm.
Tiêu Thần cõng Tiểu Niếp Niếp đi đằng trước, tiểu nha đầu rất nhanh vứt bỏ rụt rè, luôn miệng hỏi đủ thứ, thỉnh thoảng cất tiếng cười như chuông ngân.
Yến Minh Nguyệt đi bên cạnh mỉm cười nhìn, chút ngăn cách trong lòng bỗng chốc dỡ bỏ.
Bữa tiệc vì có Tiểu Niếp Niếp nên tràn đầy tiếng cười đùa. Tử Yên đặc biệt nấu canh cá làm tiểu nha đầu ăn khuôn mặt đỏ rực, liên tục vỗ bụng nhỏ la no rồi mà không ngừng húp canh. Bốn nữ nhân Tử Yên thân thiết nhìn Tiểu Niếp Niếp, không ngừng thêm thức ăn. Tiểu nha đầu được chiều chuộng mọi thứ ăn càng thêm vui vẻ. Cơm nước xong bốn nữ nhân Tử Yên nháy mắt với Tiêu Thần, ngoại lệ không tĩnh tọa nửa canh giờ mà cùng Vân Liêm, Tiểu Niếp Niếp đi vườn hoa chơi đùa. Tiểu nha đầu lúc thì bắt bươm bớm, khi thì bắt con ong, một chốc lăn lộn trên cỏ rất là vui.
Tiêu Thần và Yến Minh Nguyệt ngồi trong đình gần đó nhìn cảnh tượng, mặt cười tươi. Hai người liếc nhau, giơ vò ngửa đầu uống.
Tiêu Thần đột nhiên chân thành nói:
- Minh Nguyệt huynh, việc sư tôn của huynh ta thật sự xin lỗi.
Tiêu Thần không có nhiều bằng hữu, Yến Minh Nguyệt xem như một người, hắn càng không muốn mất đi.
Yến Minh Nguyệt giật mình sau đó lắc đầu nói:
- Sư tôn Nhạc Nghị một lòng phụ tá Yến Chức thành nghiệp lớn, huynh muốn tiếp chưởng Đại Yến thì chắc chắn sư tôn đứng ở mặt đối lập, việc này không giải tỏa được. Dù hôm đó sư tôn không chết trong Đế Cung Đại Yến thì sau này vẫn khó tránh cái chết. Ta suy nghĩ rất lâu, mới đến vừa rồi chợt hiểu ra, huynh đến cứu nguyên Đại Yến, nên kiên trì của sư tôn là sai, phạm sai lầm phải trả giá, chuyện này không thể trách huynh.
Tiêu Thần lộ vẻ mặt vui mừng nói:
- Minh Nguyệt huynh, gác qua việc này đi, chúng ta uống rượu!
- Uống!
Hai người nhìn nhau cười, uống một hơi cạn vò rượu ngon, khóe môi chảy giọt rượu làm ướt quần áo.
Nhưng vào lúc này trong vườn hoa bỗng có tiếng hét.
Tiểu Niếp Niếp sợ hãi òa khóc:
- Thẩm thẩm, thẩm thẩm, các thẩm thẩm bị sao vậy? Đừng làm Niếp Niếp sợ!
Tiêu Thần cứng người, vò rượu rớt xuống đất vỡ nát, người phát ra linh quang chớp mắt biến mất.
Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi ngã trên bãi cỏ, mặt hồng hào, thí thở đều đều như đang ngủ. Nhưng mặc cho Tiểu Niếp Niếp kêu gọi bốn nữ nhân không nhúc nhích.
Vân Liêm sợ trắng mặt ôm chặt nữ nhi vào lòng, ánh mắt kinh hoàng.
Tiêu Thần xuất hiện, thần thức chui vào người bốn nữ nhân, cơ mặt cứng ngắc. Quả nhiên lực lượng âm lạnh bị Tiểu Hoa tạm phong lại trong nguyên thần các nàng đã đột phá phong tỏa, làm các nàng ngủ say.
Tiêu Thần bình tĩnh tinh thần xoay người lại cười gượng nói với Tiểu Niếp Niếp:
- Niếp Niếp đừng sợ, các thẩm thẩm mệt nên đi ngủ một lúc, rất nhanh sẽ tỉnh lại. Nhưng sợ là hôm nay thẩm thẩm không thể chơi với Tiểu Niếp Niếp, Tiểu Niếp Niếp đi theo phụ mẫu về nhà trước đi, chờ thẩm thẩm nghỉ ngơi rồi thúc thúc lại mời gia đình đến chơi.
Bình luận