Đạo (Dịch) – Chương 2785

Sắc mặt của Ngân Nguyệt Vương lại biến, trầm mặc sau nửa ngày mới nói:

- Bệ hạ bố cục, liền đã làm xong toàn bộ chuẩn bị, nếu như Tiêu Thần đến, thế tất hung hiểm vạn phần. Dùng tâm trí của hắn, tất nhiên có thể thấy rõ điểm ấy. Có lẽ sau khi hắn biết được tin tức, cân nhắc lợi hại sẽ không đến Dĩnh đô.

Sát Na Vương lắc đầu:

- Sự tình chúng ta có thể nghĩ đến, bệ hạ tất nhiên đã có chuẩn bị, hắn đã ra tay, liền có nắm chắc Tiêu Thần nhất định sẽ đến. Năm đó sự tình Hồi Hột tộc, chẳng lẽ ngươi chưa quên. Tiêu Thần trọng tình, chỉ sợ biết rõ trước mắt là bẩy rập, cũng sẽ làm việc nghĩa không được chùn bước. Việc này đã không thể ngăn cản, chúng ta chỉ có thể nhìn. Nếu như bổn vương đoán không sai, dùng không quá lâu, Tiêu Thần sẽ đến.......

Đại Sở đế cung.

Sở Hoàng ngồi cao đế vị, thân thể của hắn khôi ngô, hình dạng đường đường, chung quanh tràn ngập khí tức uy nghi nhàn nhạt, cái khí thế quyền chưởng thiên hạ kia, làm cho người tâm sinh kính sợ.

Nhưng Ngu Cơ không cảm giác kính sợ, nàng lẳng lặng nhìn Đại Sở chi chủ trước mặt, người để cho vô số nữ tử trong đế cung không tiếc một cái giá lớn, âm mưu hãm hại chỉ vì để hắn sủng ái, thần sắc bình tĩnh.

- Ngu phi, ngồi.

- Bệ hạ nói quá lời, Ngu Cơ chỉ là nữ tu hạ giới, phúc bạc mệnh thiển, nhận được hoàng ân mới có thể phi thăng Đại Thiên giới đã là vạn hạnh, chưa bao giờ hy vọng xa vời có thể phụng dưỡng bên cạnh bệ hạ, làm dưới một người trên ức vạn người kia.

- Trẫm nói ngươi có tư cách, ngươi liền có.

Sở Hoàng phất tay áo cười nói, khí thế như rồng, khiếp người tâm thần.

Ngu Cơ bất vi sở động, hỏi ngược lại:

- Nếu như Ngu Cơ cùng Tiêu Thần không có bất cứ quan hệ nào, bệ hạ sẽ coi trọng ta như vậy sao?

Sở Hoàng thoáng dừng lại, ánh mắt rơi vào trên người nàng, chăm chú nói:

- Trước kia sẽ không, nhưng hôm nay cùng ngươi trò chuyện vài câu, trẫm ngược lại thực coi trọng ngươi. Trẫm hậu cung giai lệ vô số, nhưng người như ngươi lại không có một. Trẫm có thể hứa với ngươi, lần này vô luận kết quả như thế nào, Ngu phi vị của ngươi, đều có thể bảo vệ.

- Bệ hạ hậu ý, Ngu Cơ không dám thừa nhận.

- Thế gian nữ tử, ai cũng muốn vào cửa cung, phụng dưỡng ở bên người trẫm, từ nay về sau thân phận tôn sùng, thành thiên hoàng hậu duệ, người sẽ trực tiếp cự tuyệt, ngươi là đệ nhất. Nói cho trẫm, vì cái gì?

Ngu Cơ thản nhiên nói:

- Bệ hạ là Đại Sở chi chủ, thân phận tôn sùng, nhất niệm có thể hủy thiên diệt địa, thế gian không có sự tình không thể làm được. Hôm nay lại lợi dụng một nữ tử như ta áp chế Tiêu Thần, không khỏi mất Thiên gia khí độ. Ngu Cơ cũng không có quá nhiều yêu cầu, thực hi vọng phu quân nhà mình, có thể là nam nhân quang minh lỗi lạc, nghĩa bạc vân thiên, cho nên bệ hạ ban ân, đối với ta mà nói, không có một chút hấp dẫn.

Sở Hoàng trầm mặc, hào khí trong điện trở nên ngưng trọng, uy áp nhàn nhạt tràn ngập, làm cho tâm thần người dày vò đến cực điểm.

Một lúc lâu sau, mới chậm rãi mở miệng:

- Ngươi lại dám can đảm nói chuyện với trẫm như vậy!

Sắc mặt Ngu Cơ trắng bệch, lại như cũ không muốn cúi đầu:

- Ha ha ha ha! Ngươi muốn chết, tuyệt tâm tư Tiêu Thần tới cứu ngươi, nhưng trẫm khuyên ngươi tốt nhất không nên như thế. Tính tình của Tiêu Thần ngươi nên biết, nếu như ngươi chết, hắn tất nhiên cùng trẫm không chết không ngớt, đến lúc đó, trẫm nhất định sẽ giết hắn, để tránh ngày sau phiền toái.

Sở Hoàng cười dài mở miệng:

- Về phần lúc trước ngươi nói, trẫm từ trước đến nay cho rằng, người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, mà Tiêu Thần, có tư cách để cho trẫm ra tay! Được làm vua thua làm giặc, sự tình trên đời cho tới bây giờ đều là người thắng viết, chỉ cần trẫm có thể cười đến cuối cùng, vô luận dùng loại thủ đoạn nào, đời sau như cũ ca tụng tán thưởng!

Ngu Cơ trầm mặc, sau một lúc lâu mới đột nhiên mở miệng:

- Bệ hạ xác định Tiêu Thần nhất định sẽ đến?

- Trẫm đã ra tay, liền có thập phần nắm chắc.

- Nói cách khác, bệ hạ có nắm chắc lưu hắn lại?

- Trẫm càng muốn hắn có thể thần phục Đại Sở ta.

Ngu Cơ cười khẽ:

- Nhưng ta cho rằng, hắn hoặc là không đến, nếu như hiện thân Dĩnh đô, sẽ có thủ đoạn bảo vệ mình. Có lẽ hắn không thể mang ta đi, nhưng bệ hạ cũng tuyệt không thể lưu được hắn.

Sở Hoàng nói:

- Trẫm rất chờ mong!......

Sở Hoàng nghênh Ngu phi quay về đế cung, hạ lệnh phong Ngân Nguyệt vương phủ. Việc này đối với tu sĩ bình thường còn thuộc về bí mật, nhưng không cách nào giấu diếm được thế lực lớn ở Dĩnh đô, dẫn tới khắp nơi âm thầm kinh nghi, không biết cử động lần này của bệ hạ có thâm ý gì. Sau đó không lâu, tin tức mới nhất từ trong đế cung truyền ra, liền cởi bỏ hoang mang trong lòng bọn chúng.

Ngu phi là tu sĩ từ Tiểu Thiên giới phi thăng, chính là nghĩa tỷ của Đông Yến quốc chủ Tiêu Thần! Cử động lần này của Bệ hạ hiển nhiên là muốn mượn việc này bức Tiêu Thần đến Dĩnh đô! Chỉ là có một điểm bọn hắn không cách nào nghĩ thông suốt, bệ hạ có thể nào xác định, Tiêu Thần nhất định sẽ đến? Hôm nay thân phận hắn tôn quý, tu vi gần như du ngoạn sơn thuỷ tuyệt đỉnh, đã là nhân vật đỉnh phong nhất thế gian này, chẳng lẽ sẽ vì một nữ tu từ hạ giới phi thăng, mà đặt bản thân mình vào hiểm cảnh?

Mang phần ngờ vực vô căn cứ này, bọn hắn chú ý sự tình phát triển, kết quả như thế nào, chỉ cần kiên nhẫn xem tiếp, tự nhiên có thể biết được.

Mà cùng lúc đó, Hợp Thành thông thương, một ngọc giản truyền tin quy cách cao nhất, khẩn cấp từ Đại Sở phân bộ phát ra, trên đường đi không có bất kỳ dừng lại, hoả tốc mang đến Đông Yến.

Đồng Hoài Sơn chỉ cách nửa ngày liền thu được ngọc giản, hơi chút xem xét, sắc mặt hắn liền đại biến, không dám có bất kỳ dừng lại, trực tiếp chạy tới vương cung.

Mà hôm nay, ngọc giản ngắn ngủn nửa ngày liền kéo dài qua Đại Sở, Đại Đường, Đại Tề, Đại Yến, đã tới trong tay Tiêu Thần. Chân mày của hắn hơi nhíu lại, nhìn Tử Yên tứ nữ mặt mũi tràn đầy vẻ lo lắng, ôn hòa cười nói:

- Các ngươi yên tâm, trước kia vi phu đối mặt Hồng Mông cũng toàn thân trở ra, hôm nay càng không nói chơi.

Thanh Mi cắn cắn cặp môi đỏ mọng, chần chờ nói:

- Phu quân...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...