Sát Na Vương đợi nỗi lòng của nàng hơi chút ổn định một ít mới nói:
- Tin tức có quan hệ tới ngươi đã đưa ra ngoài, nếu như không có gì ngoài ý muốn mà nói, có lẽ bây giờ đã đến trong tay Tiêu Thần. Đợi hắn hồi âm, bổn vương sẽ nghĩ cách tiễn đưa ngươi ly khai Sở quốc.
- Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương hai vị điện hạ đại ân, Ngu Cơ không cách nào hồi báo, xin nhận ta cúi đầu.
Ngu Cơ dịu dàng quỳ xuống, thật sâu hành lễ.
Đợi nàng hành lễ xong, Ngân Nguyệt Vương liền vội vàng kéo nàng nói:
- Tốt, hai người chúng ta cũng là được Tiêu Thần nhờ vả, nhận ngươi thi lễ liền đủ, ngày sau không cần nghi ở trong lòng.
Nhưng vào lúc này, sắc mặt của Sát Na Vương đột nhiên biến đổi, phẫn nộ quát:
- Làm càn! Ai dám tự tiện xông vào Ngân Nguyệt vương phủ!
Thanh âm của hắn chưa dứt, bước chân phóng ra, thân ảnh đã trực tiếp xuất hiện ở ngoài viện.
Ngân Nguyệt Vương biến sắc, gấp giọng nói:
- Ngươi lưu ở chỗ này, không nên lên tiếng!
Nói xong, nàng vội vàng đuổi theo đi ra.
Trên không Vương phủ, không gian đột nhiên phát ra tầng tầng gợn sóng, mấy đạo thân ảnh trước sau cất bước mà ra, người cầm đầu, đúng là ở trong mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực từng hiện thân, Đại Sở Bộ Thiên tam bộ cảnh tu sĩ Ngạo Chiến!
Trong nội tâm Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương đồng thời trầm xuống, không dám làm càn, kính cẩn hành lễ:
- Tham kiến Ngạo Chiến đại nhân.
Ánh mắt của Ngạo Chiến quét qua hai người, thản nhiên nói:
- Sở Hoàng bệ hạ ra lệnh, bổn tọa đến Ngân Nguyệt vương phủ, nghênh đón Ngu phi quay về đế cung.......
Ngu phi!
Sắc mặt của Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương đồng thời đại biến, mặc dù không biết phát sinh chuyện gì, nhưng trong nội tâm bọn hắn đột nhiên sinh ra một dự cảm cực kỳ không ổn.
Hơi chút ổn định tâm thần một phen, Sát Na Vương kính cẩn mở miệng:
- Ngạo Chiến đại nhân, xin thứ cho vãn bối ngu dốt, không biết ngài nói có ý gì?
- Hừ!
Ngạo Chiến hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Sát Na Vương, uy áp của Bộ Thiên cảnh để cho sắc mặt hắn lập tức trở nên tái nhợt:
- Nếu như bổn tọa đã đến, thì cho thấy bệ hạ đã nắm giữ hết thảy, chẳng lẽ các ngươi còn muốn giấu diếm! Giao Ngu phi ra, bệ hạ niệm tình hai người các ngươi từng vì Đại Sở lập nhiều công huân, có thể tạm thời miễn đi tử tội của hai người các ngươi lần này, nếu không thì đừng trách bổn tọa vô tình, bắt các ngươi đến Tông Nhân phủ hỏi tội!
Ngân Nguyệt Vương đang muốn mở miệng, tiểu viện phía sau đột nhiên mở ra, Ngu Cơ cất bước mà đến, trên mặt một mảnh bình tĩnh:
- Ngu Cơ ở đây, xin buông tha Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương, chớ bởi vì ta mà liên lụy đến bọn hắn.
Ngạo Chiến chậm rãi thu liễm uy áp, mặt không biểu tình chắp tay nói:
- Ngu phi nương nương, mời theo bổn tọa hồi cung, bệ hạ đã chờ lâu.
Ngu Cơ gật đầu, không nói một lời hướng hắn bước đi.
- Ngu Cơ!
Ngân Nguyệt Vương gấp giọng nói.
Ngu Cơ dừng lại, nói với nàng:
- Có thể được hai vị điện hạ tương trợ, đã là phúc phận của Ngu Cơ, nếu như không thể ly khai Dĩnh đô, đây cũng là mệnh số của ta, hai vị điện hạ không cần tự trách. Kính xin Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương giúp ta chiếu cố tốt người bên cạnh, chớ để các nàng chịu ủy khuất.
Nói xong, nàng đi đến bên người Ngạo Chiến, thản nhiên nói:
Ánh mắt của Ngạo Chiến quét qua chung quanh, âm thanh lạnh lùng nói:
- Sở Hoàng bệ hạ có lệnh, tạm phong Ngân Nguyệt vương phủ, bất luận kẻ nào trong phủ cũng không được tự ý ly khai nửa bước, nếu không dùng tội phản quốc luận xử, giết chết bất luận tội!
Nói xong hắn phất tay áo, mang Ngu Cơ trực tiếp xé rách không gian rời đi.
Mấy tên tu sĩ sau lưng Ngạo Chiến chắp tay nói:
- Vì chức trách, kính xin Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương đừng trách.
Mấy người lập tức tản ra, riêng phần mình canh giữ ở một góc vương phủ, thần niệm cường đại tạo thành một lưới lớn vô hình, bao phủ trọn cả Ngân Nguyệt vương phủ.
Sắc mặt của Sát Na Vương ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Đi thư phòng nói chuyện.
Ngân Nguyệt Vương gật đầu.
Hai người tiến vào thư phòng, Sát Na Vương phất tay bố trí xuống cấm chế, lại cẩn thận từ trong không gian giới chỉ lấy ra một cái đèn dầu, đốt lên, mới có chút thở phào nói:
- Được rồi, có Tị Thần Đăng, mặc dù là thần niệm của bệ hạ cũng không cách nào lặng yên không một tiếng động thám thính đến chỗ chúng ta.
Ngân Nguyệt Vương vội vàng nói:
- Sát Na, bệ hạ hiển nhiên đã biết thân phận của Ngu Cơ, sợ là sẽ bắt nàng uy hiếp Tiêu Thần.
- Hoặc là, bệ hạ rất sớm trước kia, liền đã biết Ngu Cơ tồn tại, dù sao Ngạo Chiến đại nhân là biết rõ sự tình của Ngu Cơ. Bệ hạ một mực bất động thanh sắc, mặc cho chúng ta mang nàng từ trong nội cung ra, có lẽ là muốn mượn tay chúng ta, báo việc này cho Tiêu Thần. Nếu như Tiêu Thần vẫn lạc ở trong Man Hoang tinh vực, Ngu Cơ liền không có giá trị lợi dụng, mặc dù thả nàng rời đi cũng không có gì. Nhưn nếu như Tiêu Thần không chết, Ngu Cơ là một quân cờ hữu dụng. Tâm tư của bệ hạ, quả nhiên sâu như đại dương, không thể phỏng đoán.
Sát Na Vương chậm rãi mở miệng, trên mặt lộ vẻ cảm khái:
- Bệ hạ hùng tài đại lược, sớm có tâm chiếm đoạt các quốc gia nhất thống Đại Thiên. Mà Tiêu Thần xuất hiện, hiển nhiên đối với kế hoạch của bệ hạ tạo thành ảnh hưởng, cho nên bệ hạ mới có thể bố cục. Lần này, hiển nhiên là muốn cố ý dẫn hắn đến Dĩnh đô, giết chết, hoặc là hàng phục.
- Vậy bây giờ chúng ta có thể làm gì?
Sát Na Vương cười khổ nói:
- Trước khi Ngu Cơ đi, bảo chúng ta thay chiếu cố người bên cạnh nàng, nhìn như là nói tỳ nữ bên người nàng, lại ám chỉ chúng ta ngăn cản Tiêu Thần, chớ để cho hắn đến Dĩnh đô phạm hiểm. Nàng một phen tâm tư mặc dù tốt, nhưng bệ hạ đã ra tay, liền đã làm chuẩn bị vạn toàn, há có thể không đề phòng chúng ta. Hiện tại, chúng ta sợ là cái gì cũng không làm được. Bất quá ngươi yên tâm, bệ hạ tạm phong Vương phủ, chỉ là không muốn chúng ta tiếp tục liên quan đến trong đó, tin tức có quan hệ Ngu Cơ được mời về đế cung, mặc dù chúng ta không nói, cũng sẽ truyền vào trong tai Tiêu Thần. Nếu không, bệ hạ cần gì phái Ngạo Chiến đại nhân tự mình đến, làm ra thanh thế to lớn như vậy.
Ngân Nguyệt Vương thất thanh nói:
- Ngươi nói là, bệ hạ cố ý truyền ra tin tức.
- Nếu không như thế, có thể nào dẫn Tiêu Thần tự mình đến đây.
Sát Na Vương thấp giọng nói:
- Bổn vương đối với bệ hạ mưu tính vô cùng bội phục, nhưng lần này trong lòng lại có dự cảm không tốt, có lẽ bệ hạ làm như vậy, sẽ mang đến cho Đại Sở ta một cường địch! Chớ quên, năm đó Tiêu Thần có thể từ trong tay ba Hồng Mông liên thủ thoát thân, càng suy yếu vận mệnh quốc gia của ba nước, khiến cho Đông Yến quốc vận tấn chức, hôm nay tu vi của hắn đạt tới loại tình trạng nào, đã không phải chúng ta có khả năng tưởng tượng.
Bình luận