Nói xong, nàng phất tay xé rách không gian, cất bước trực tiếp rời đi.
Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử liếc nhau, trong miệng đồng thời than nhẹ một tiếng.
Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, hắn chưa từng để ý, ngược lại lộ ra như nghĩ tới cái gì.
- Tiêu Thần, chắc hẳn ngươi cũng phát giác được chút ít sự tình, bản tính của Linh Ngọc Tử cũng không phải là như thế, chỉ là... Ai, có thể nói ngươi lọt vào nàng căm thù, là bị Chiến lão quỷ liên quan đến. Bất quá ngươi yên tâm, có những lời này của Chiến lão quỷ, tuy nàng mạnh miệng, nhưng ngày sau tuyệt sẽ không khó xử ngươi.
Lăng Nguyên Tử nói.
- Không sao, Tiêu Thần đã được Đệ Tam Đạo Tôn truyền thừa, nên thay hắn nhận lấy một ít trách nhiệm.
Tiêu Thần biết được nguyên do, xác thực không để cử động của Linh Ngọc Tử ở trong lòng nữa.
Cực Dương Tử gật đầu nói:
- Ngươi có thể nghĩ như vậy, tất nhiên là không thể tốt hơn. Nhưng còn có một chuyện, bản tôn cần nói rõ với ngươi. Sau khi ngươi kế thừa Đệ Tam Đạo Tôn truyền thừa, liền đã tự động trở thành Đệ Tam Đạo Tôn của Chiến Thần cung ta.
- Trở thành Đạo Tôn, bổn vương cần thực hiện nghĩa vụ như thế nào, lại có thể được cái gì?
Tiêu Thần sẽ không vì một hư danh mà cảm thấy đắc chí, công việc ở trong đó, tất nhiên phải hỏi tinh tường.
- Tiêu Thần ngươi không cần phải lo lắng, Đạo Tôn của Chiến Thần cung ta địa vị tôn sùng, lại không có quá nhiều hạn chế, chỉ cần ngươi cam đoan không tổn hại lợi ích của Chiến Thần cung, ở lúc Chiến Thần cung an nguy có thể ra tay trợ giúp, liền đã đầy đủ. Bất quá ngươi yên tâm, Chiến Thần cung ta ở trong Đại Thiên giới, từ trước đến nay cực ít có người dám can đảm trêu chọc, chắc hẳn không có thời điểm cần ngươi ra tay. Về phần ngươi có khả năng đạt được liền rất nhiều, Chiến Thần cung ta cung cấp vật tư tu luyện, hệ thống tình báo, tu sĩ dưới trướng tạo điều kiện cho ngươi thuyên chuyển phân công… Nhưng có một điểm, bản tôn phải nhắc nhở ngươi, thế lực của Chiến Thần cung ta có thể ở trong tám đại đế quốc khai chi tán diệp, là vì nhận lời không tham dự tranh đoạt lãnh thổ quốc gia trong Đại Thiên giới. Tuy hôm nay người là Đông Yến chi chủ, nhưng Chiến Thần cung ta cũng sẽ không vì ngươi chiếm đoạt khuếch trương mà cung cấp bất luận trợ giúp gì.
Lăng Nguyên Tử nghiêm nghị mở miệng.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Nói cách khác, bất luận quốc cùng quốc tầm đó tranh chấp, các ngươi sẽ không nhúng tay.
- Không sai.
Lăng Nguyên Tử nói:
- Lúc ngươi dùng thân phận Đông Yến quốc chủ làm việc, thân phận Đạo Tôn của Chiến Thần cung sẽ không có hiệu quả. Đương nhiên, nếu như không nằm trong quốc sự, có người mưu toan khó xử ngươi, Chiến Thần cung ta tuyệt sẽ không đứng ngoài quan sát.
- Việc này bổn vương đã biết, hôm nay bổn vương ở trong Đại Thiên giới còn có chuyện khác phải làm, không cách nào lưu ở trong Chiến Thần cung, này phải như thế nào?
- Không sao! Đạo Tôn của Chiến Thần cung ta được hưởng tự do, trừ khi ở lúc Đạo Cung gặp địch nhân, thời gian còn lại có thể tự do lựa chọn. Như ngươi chứng kiến, trong Chiến Thần cung trừ ngươi ra còn có bốn vị Đạo Tôn, chỉ là Đệ Nhất Đạo Tôn ở rất lâu trước kia đã ly khai, không biết đi nơi nào, những năm gần đây chỉ ngẫu nhiên cùng trong cung giữ liên lạc mà thôi.
- Đệ Nhất Đạo Tôn?
- Tiêu Thần ngươi đã quy vị, chắc hẳn sau đó không lâu, Đệ Nhất Đạo Tôn sẽ quay về, đến lúc đó các ngươi tự nhiên có thể tương kiến.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, đứng lên nói:
- Nếu như thế, bổn vương liền không ở lâu trong cung, cáo từ.
- Chúng ta tiễn đưa ngươi.
Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử đứng dậy, Tiêu Thần đã là Đạo Tôn của Chiến Thần cung, bọn hắn tự nhiên phải biểu đạt ra coi trọng xứng đáng.
- Hai vị Đạo Tôn dừng bước, bổn vương cáo từ.
Nói xong, bước chân hắn phóng ra, thân ảnh đã xuất hiện ở trên vân tiêu, tật phong thổi tới, áo bào cổ đãng. Hư không cất bước mà đi, Thời Không Loạn Lưu ngăn cách ở bên ngoài đại lục, giờ phút này ở trong chấn động lộ ra đại môn màu vàng, cao ngàn trượng, nghiêm túc và trang trọng!
Quy cách như vậy, trong Chiến Thần cung, chỉ có Đạo Tôn có thể hưởng thụ!
Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử đồng thời nghiêm nghị quát khẽ:
- Bọn ngươi còn không cúi đầu tiễn đưa Đệ Tam Đạo Tôn, còn đợi khi nào!
Thanh âm truyền ra, như điệp sóng, ở trên đại lục vang vọng, rõ ràng truyền vào trong Chiến Thần cung.
Vô số tu sĩ Chiến Thần cung hơi run sợ, mặt lộ vẻ kính cẩn, kính cẩn hành lễ:
- Chúng thuộc hạ cung tiễn Đệ Tam Đạo Tôn đại nhân!
Tiêu Thần chưa từng quay đầu, phất tay áo đẩy ra Kim Môn, bên ngoài cơ thể chớp lên linh quang, thân ảnh chui vào Thời Không Loạn Lưu, biến mất không thấy gì nữa.......
- Khục! Khục! Khục!
Tiếng ho khan trùng trùng điệp điệp từ trong nội viện truyền đến, trên mặt thanh niên lộ ra vài phần sầu não, hắn có chút hấp khẩu khí, điều chỉnh tốt tâm tính, mới thò tay đẩy cửa sân, cất bước đi vào trong đó.
- Đệ tử tham kiến sư tôn.
Thanh niên kính cẩn hành lễ, trên khuôn mặt chất phác lộ vẻ kính cẩn.
Trong nội viện, trên xe lăn ngồi một lão giả gầy còm, đầu đầy tóc bạc khô héo, trên mặt nếp nhăn như khe rãnh tầng tầng lớp lớp, trên đùi đang đắp một tầng chăn dày đặc, già nua suy yếu tới cực điểm. Bởi vì liên tiếp ho khan, trên mặt hắn bay lên một đoàn ửng hồng không bình thường, ánh mắt rơi vào trên người thanh niên, lộ ra một tia vui mừng, miễn cưỡng cười nói:
- Tuy thân thể vi sư hư yếu một ít, nhưng trong thời gian ngắn còn không chết được, ngươi chăm chỉ tu luyện là được, không cần mỗi ngày đều đến thăm.
- Sư tôn nói chỗ nào, hôm nay ở trên đời này, đệ tử chỉ có sư tôn là thân nhân duy nhất, hôm nay sư tôn thương thế dần dần nặng, đệ tử há có thể không phụng dưỡng ở bên cạnh.
Lý Nguyên Thiện đứng dậy, cẩn thận đắp chăn cho Vân Trung Tử, từ trong không gian giới chỉ lấy ra vài bình đan dược:
- Đây là dược vật cần thiết của sư tôn trong một tháng, kính xin sư tôn mỗi ngày đúng hạn dùng, sử dụng hết đệ tử tự nhiên sẽ đi tông khố lãnh.
Trong miệng Vân Trung Tử lại kịch liệt ho khan, năm đó bị thương tra tấn hắn già yếu vô số, đã không có nửa điểm tiên phong đạo cốt như lúc trước, tựa như lão giả bình thường của thế gian, chỉ có thể mục nát chờ chết.
Ho khan ngừng nghỉ, hắn vội vàng nói:
- Nguyên Thiện, có phải ngươi lại dùng phúc lợi của mình ở trong tông môn, thay vi sư đổi lấy đan dược áp chế thương thế hay không!
Lý Nguyên Thiện cúi đầu, hắn từ nhỏ không biết nói dối, cử động như vậy liền đồng đẳng với đã thừa nhận.
Bình luận