Đạo (Dịch) – Chương 2774

Ngoại giới, ở dưới Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử, Linh Ngọc Tử cùng vô số tu sĩ Chiến Thần cung chú mục, Thạch Tháp vạn dặm đột nhiên run lên, thân tháp màu đen bỗng nhiên sụp đổ, trực tiếp tiêu tán ở trong thiên địa. Mà ở lúc Thạch Tháp sụp đổ, bên tai bọn hắn ngầm trộm nghe đến một tiếng thét dài, lập tức có một bóng lưng đứng chắp tay xuất hiện trong tầm mắt. Tuy chỉ là một bóng lưng, nhưng từ trong cơ thể hắn truyền ra khí tức cường hãn, bễ nghễ bá đạo, lại làm cho tâm thần người kinh hãi! Tựa hồ hôm nay, thế gian hàng tỉ sinh linh, trong mắt hắn đều không đủ gây sợ!

- Chiến Liệt Tử!

Linh Ngọc Tử bi thiết, nàng đã minh bạch, đây là một tia dấu vết cuối cùng hắn lưu lại trên thế gian, từ đó về sau, sẽ triệt để biến mất.

Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử trầm mặc không nói, lại đồng thời chắp tay, lặng yên nói một câu:

- Chiến lão quỷ, một đường đi tốt!

Thạch Tháp tán loạn, thân ảnh của Tiêu Thần xuất hiện, hắn chân đạp hư không mà đứng, trên mặt một mảnh bình tĩnh.

Bên ngoài cơ thể Linh Ngọc Tử chớp lên linh quang, thân ảnh đã trực tiếp hiện ra ở trước mặt hắn, thò tay tóm lấy hắn, quát khẽ nói:

- Nói cho bản tôn, Chiến Liệt Tử đến tột cùng lưu lại cho ngươi cái gì!

Đôi mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, đối mặt một trảo rơi này, đôi mắt hắn đạm mạc không có nửa điểm cảm xúc, thò tay về phía trước đánh ra, trên năm ngón tay kim quang lóng lánh.

Trong nháy mắt, hai chưởng gặp nhau!

Bành… như Lôi Đình nổ vang, không gian tựa như mặt nước, có cục đá rơi đập trong đó, kích thích từng vòng gợn sóng, khuếch tán chung quanh. Ở trong gợn sóng này, ẩn chứa hai đạo lực lượng Hồng Mông giao phong, tán bật ra lực lượng khủng bố, nhìn như bình thường không có gì lạ, nhưng từ đó truyền ra khí tức hủy diệt, lại làm cho tâm thần người tuyệt vọng!

Tiêu Thần hừ nhẹ một tiếng, áo bào xanh trên người bỗng nhiên cổ đãng, tóc đen tung bay, dưới chân liên tiếp lui ra phía sau mấy bước, mỗi một bước rơi xuống, đều đạp toái không gian, từng vết rách rậm rạp nhanh chóng lan tràn, khuếch tán đến khắp thương khung!

Thân thể mềm mại của Linh Ngọc Tử hơi ngừng, một chưởng bị ngăn lại, dù chưa lui ra phía sau, nhưng khuôn mặt lại hơi có vẻ tái nhợt.

Trong nháy mắt, hai người đã có một lần giao phong, mặt ngoài xem ra, là Tiêu Thần rơi vào hạ phong!

Dưới chân hắn đạp ra một bước cuối cùng, cưỡng ép chống cự lực lượng triều tịch cường đại, thương khung vốn che kín khe hở rậm rạp, ở dưới một bước của hắn triệt để vỡ vụn, hóa thành một mảnh đen kịt!

Đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đạm mạc vô tình rơi vào trên người Linh Ngọc Tử, một cổ chiến ý cuồng bạo bỗng nhiên từ trong cơ thể hắn bộc phát, khí tức trong cơ thể vốn vô cùng cường hãn, lại ở lúc này lần nữa tăng vọt, uy áp cường đại từ vân tiêu rơi xuống, vô số tu sĩ Chiến Thần cung ở trên đại lục sắc mặt bỗng nhiên trở nên tái nhợt, đồng tử co rút lại, lộ ra hoảng sợ ngập trời!

Trong tiếng quát khẽ, hắn nâng một tay, trên đầu ngón tay bùng lên kim quang, giống như trên bầu trời xuất hiện một mặt trời loại nhỏ, muốn điểm rơi về phía trước!

- Tiêu Thần dừng tay!

Thân ảnh của Lăng Nguyên Tử bỗng nhiên xuất hiện ở giữa hai người:

- Linh Ngọc Tử ngươi cũng dừng lại! Hai người các ngươi đều là Đạo Tôn trong Chiến Thần cung ta, chẳng lẽ muốn tự giết lẫn nhau sao!

Trên đầu Cực Dương Tử sinh ra một tầng mồ hôi, vì triệt tiêu lực lượng hủy diệt của Tiêu Thần, Linh Ngọc Tử giao thủ phát ra, hắn cũng phí thủ đoạn to lớn, giờ phút này nghe vậy vội vàng gật đầu nói:

Tiêu Thần trầm mặc không nói, ánh mắt của hắn lãnh đạm rơi vào trên thân bọn người Lăng Nguyên Tử, thản nhiên nói:

- Mặc dù Bổn vương nhận lời sẽ không cùng Chiến Thần cung là địch, nhưng Đệ Tứ Đạo Tôn lại dám ra tay, liền đừng trách bổn vương vô tình.

Đang khi nói chuyện, kim quang nồng đậm trên tay hắn chậm rãi tiêu tán.

Lăng Nguyên Tử nghiêm nghị gật đầu:

- Tiêu Thần ngươi yên tâm, bản tôn có thể cam đoan với ngươi, việc này tuyệt sẽ không còn có lần thứ hai. Linh Ngọc Tử ra tay, cũng là nhất thời tình thế cấp bách muốn biết Chiến lão quỷ lưu lại cái gì, ngươi chớ để ở trong lòng là được.

- Lăng Nguyên Tử ngươi không cần nhiều lời! Chẳng lẽ Bản tôn còn có thể sợ hắn! Hôm nay ta nhất định phải biết rõ Chiến Liệt Tử đến tột cùng lưu lại cái gì, hôm nay hắn nói cũng phải nói, không nói cũng phải nói!

Linh Ngọc Tử nghiêm nghị mở miệng, khí tức chung quanh cổ đãng không ngớt.

Tiêu Thần đột nhiên nhíu mày, ánh mắt rơi xuống trên người Lăng Nguyên Tử:

- Nàng là Linh Ngọc Tử?

Lăng Nguyên Tử nói:

- Đúng vậy, Chiến Thần cung Đệ Tứ Đạo Tôn ta, tên là Linh Ngọc Tử.

Tiêu Thần đột nhiên trầm mặc, mấy tức sau nhàn nhạt mở miệng:

- Nếu như ngươi là người khác, mặc dù bổn vương biết được chút sự tình, cũng sẽ không nhiều lời nửa câu. Nhưng ngươi là Linh Ngọc Tử, bổn vương liền không khó xử ngươi, dù sao ta được Đệ Tam Đạo Tôn truyền thừa, nên tôn trọng ý nguyện của hắn.

- Chiến Liệt Tử nhắc tới ta? Hắn nói cái gì!

Khuôn mặt của Linh Ngọc Tử biến đổi, lập tức lộ ra vẻ khẩn trương.

- Ta nghĩ chúng ta tầm đó còn có rất nhiều sự tình cần trò chuyện với nhau, chẳng lẽ muốn nói ở chỗ này sao?

- Tiêu Thần nói đúng, mọi thứ không vội ở nhất thời, chúng ta vào Chiến Thần Điện lại nói cũng không muộn.

Lăng Nguyên Tử nói.

- Tốt!

Dưới sự dẫn dắt của ba Đạo Tôn, bốn người phóng ra, thân ảnh đã xé rách không gian, trực tiếp xuất hiện ở trong một cung điện nguy nga. Vừa ngồi xuống, Linh Ngọc Tử đã không thể chờ đợi được mở miệng:

- Chiến Liệt Tử đến tột cùng nói gì với bản tôn, hiện tại có thể nói a.

- Đệ Tam Đạo Tôn lưu lại một câu nói, nhắc nhở bổn vương thay hắn đền bù tổn thất cho Linh Ngọc Tử.

Lời ấy của Tiêu Thần cũng không giả, chỉ cắt nửa câu sau của Chiến Liệt Tử, việc này hắn ngay cả người bên cạnh cũng không thể nói, tự nhiên sẽ không nhiều lời với ba Đạo Tôn. Mặc dù hắn đã kế thừa Đệ Tam Đạo Tôn truyền thừa, nhưng cùng Chiến Thần cung tầm đó lại như cũ cực kỳ lạ lẫm, song phương ngay cả tín nhiệm cơ bản nhất cũng không có, mọi sự nên cẩn thận mới được.

Linh Ngọc Tử hơi ngốc, trong mắt lập tức lộ ra vẻ phức tạp, trầm mặc một lúc lâu, nàng đột nhiên cười lạnh mở miệng:

- Lão quỷ này chết hơn mười vạn năm, chẳng lẽ muốn dùng những lời này để cho bản tôn buông bỏ tất cả oán hận trong lòng, hắn vọng tưởng! Bản tôn không muốn ngươi đền bù tổn thất, ngươi cũng không cách nào thay hắn đền bù tổn thất! Bản tôn sẽ một mực hận hắn, để hắn cho dù chết, cũng mơ tưởng có một ngày sống yên ổn!

Chương 2775vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...