Nhưng lúc bàn tay của hắn cách mi tâm của Tiêu Thần chưa đủ một tấc, sắc mặt lại đột nhiên cuồng biến, đồng tử kịch liệt co rút lại, lộ ra hoảng sợ ngập trời! Một cổ lực lượng vô hình lập tức từ trong cơ thể Tiêu Thần bộc phát ra, bao phủ lấy hắn, ở dưới cổ lực lượng này, thân thể của hắn như gặp phải phong trấn, không thể nhúc nhích nửa điểm.
Trên cỏ xanh, đôi mắt khép kín của Tiêu Thần chậm rãi mở ra, lạnh như băng, bình tĩnh, hờ hững, không có chút cảm xúc chấn động, kim quang nhàn nhạt từ trong đôi mắt hắn tràn ra, nhưng ở chỗ sâu trong đôi mắt, lại là thất thải chi sắc!
Thần chi ánh tượng!
Ý chí của Tiêu Thần lâm vào hắc ám, giờ khắc này thức tỉnh, là ý chí thần bí trong cơ thể hắn!
Thân thể của hắn ở dưới một cổ lực lượng vô hình tác dụng bay lên, đột nhiên đưa tay điểm ra, động tác không nhanh, lại làm cho tu sĩ Yến quốc lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Bởi vì một chỉ này, hắn căn bản không cách nào né tránh!
PHỐC!
Trong tiếng trầm đục, một lỗ máu hiện ra ở trong mi tâm của hắn, đôi mắt của tu sĩ Yến quốc rất nhanh ảm đạm xuống, nguyên thần của hắn ở dưới một chỉ này bị đánh chết, triệt để biến mất khỏi thế gian!
Trong không gian nguyên thần, vong hồn người này xuất hiện, bị kim ấn thôn phệ, triển khai điên cuồng luyện hóa! Lúc này đây nó không giữ lại một chút, vong hồn của tu sĩ Bộ Thiên Cảnh ẩn chứa lực lượng, đều dung nhập trong cơ thể Tiêu Thần. Nhưng giờ phút này, từ trong kim ấn phún dũng ra lực lượng cường đại, lại căn bản không cách nào bị hắn hấp thu! Thương thế chuyển biến xấu tới cực điểm, đã làm cho thân thể của Tiêu Thần triệt để phá huỷ, nguyên thần ở vào hấp hối tán loạn, nếu không thể hấp thu lực lượng chữa trị, có lẽ mấy tức sau nguyên thần của hắn sẽ triệt để tán loạn, hắn cũng sẽ chính thức chết đi!
Ý chí thần bí kia khẽ nhíu mày, lại không chút kinh hoảng, trên tay chớp lên linh quang, cầm một ngọc hộp trong tay, sau khi mở ra, Tội Ác tinh vực đoạt được Thất Thải hồ lô yên tĩnh nằm ở trong đó. Hắn cầm hồ lô trong tay, trên đầu ngón tay nổi lên một tầng linh quang, tia sáng này hiện lên thất thải, huyền ảo tối nghĩa, thần bí dị thường!
Đạt được Thất Thải hồ lô mấy trăm năm, Tiêu Thần không ngừng tìm tòi nghiên cứu, vô số lần dùng nguyên thần thần thức thăm dò vào trong đó, để nó hấp thu Thất Thải chi lực, dùng cầu có chỗ phát hiện, nhưng kết quả lại phí công.
Nhưng lúc này, Thất Thải hồ lô ở trong tay ý chí thần bí đột nhiên trở nên vầng sáng chói mắt, Thất Thải linh quang quay cuồng, lại hướng ra phía ngoài phún dũng! Khi Thất Thải chi lực xuất hiện, một cổ uy áp vô hình hàng lâm, tất cả chấn động ở nơi này đều biến mất không thấy gì nữa, ngay cả thời gian cũng dừng lại. Cả phiến không gian cùng Đại Thiên giới triệt để ngăn cách, không bị ngoại nhân biết. Từ trong hồ lô phún dũng ra Thất Thải chi lực, tiếp xúc đến thân thể của Tiêu Thần, liền trực tiếp chui vào trong đó! Lực lượng Thất Thải này vô cùng thần bí, có được lực lượng chữa trị để cho người khiếp sợ, chỗ trải qua, thương thế khủng bố trong cơ thể Tiêu Thần như sương sớm gặp thái dương, biến mất không thấy gì nữa!
Ý chí thần bí hoàn thành việc này, thất thải chi sắc trong mắt có chút lập loè, trong miệng thấp giọng nỉ non:
- Nếu không qua kiếp nạn này, há có thể thoát kén hóa bướm, bước ra một bước mấu chốt.
- Tiêu Thần, ngươi lựa chọn cũng không sai!
Thanh âm của hắn chưa dứt, dưới chân đột nhiên phóng ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.......
Trong tinh không, trong một cung điện màu vàng nguy nga, đột nhiên truyền đến tiếng cười to thoải mái:
- Ha ha ha ha! Không qua đại kiếp nạn, sao thành đại đạo! Trong Huyền Hoàng giới, lại một Vạn Pháp Thượng Nhân sắp sửa xuất hiện!
Âm thanh chấn Thiên Địa, quanh quẩn trời cao!
...
Chỗ địa cực, Liệt Diễm Phần Thiên, độ ấm cực nóng đủ thiêu đốt hết thảy trong thế gian, biển lửa mênh mông vô tận. Nhưng vào lúc này, biển lửa đột nhiên dừng lại, điên cuồng hội tụ về một chỗ, hóa thành một nam tử, thân thể của hắn cao cả ngàn dặm, trong đôi mắt bắn ra hai đạo hỏa quang, giống như có thể xuyên thấu không gian thời gian cách trở.
- Vạn Pháp Thượng Nhân, sắp có người thứ năm rồi!
Hắn thấp giọng mở miệng, lại như thần minh gào thét, khiến cho biển lửa kích động, Liệt Diễm hừng hực.
...
Trong đại dương mênh mông, một cái hồ lô lớn phiêu phù ở mặt nước, phía trên nằm một người trẻ tuổi áo ngắn, giờ phút này cảm ứng được khí tức Huyền Hoàng biến hóa, thân thể đứng bật dậy, chống nạnh ngửa đầu cuồng tiếu, vẻ mặt đắc ý:
- Lão tặc thiên, cho dù ngươi càng lợi hại, cũng quản không được ta tùy tiện ném loạn đồ vật a! Tiểu gia hỏa, chờ ngày ngươi đến, phải hảo hảo chuẩn bị một ít hảo tửu cho ta, hồ lô kia của ta cũng không phải cho mượn không! Không biết khi nào ngươi mới có thể tới, thật là làm cho người chờ mong!
...
Ở trên đường phố phàm nhân, một lão đạo thân thể gầy còm, thân mặc đạo bào, trong tay cầm quẻ âm dương ngồi trên mặt đất, miệng lẩm bẩm nói:
- Toán thiên toán địa toán Âm Dương, biết trước biết sau biết hiện tại! Khiếu Phong Tử Tiên Sư mỗi ngày một quẻ, tới trước được trước, đến sau ngày mai lại đến a.
Một viên ngoại thân thể béo tốt, bận đại hồng bào nghe vậy dừng bước, bên cạnh hắn có một mỹ nhân xinh đẹp, bộ ngực sữa hung hăng ép vào tay hắn, trong miệng không ngừng cười cười, tư sắc rất mê người.
- Thầy tướng số, phu nhân nhà ta có tin mừng, ngươi dự đoán cho lão gia ta thoáng một phát, con ta là nam hay là nữ, nếu như đoán ra, lão gia tất có trọng thưởng!
- Ai ôi!!! lão gia thật xấu, người ta mới vừa mang thai hai tháng, lang trung cũng phân biệt không ra nam nữ, lão già họm hẹm này có thể biết cái gì, chúng ta vẫn là đi mau đi, mặt trời làm cho người ta cảm thấy ngực buồn bực.
Khiếu Phong Tử ngẩng đầu nhìn hai người, đang muốn mở miệng lừa dối phú ông kia kiếm chút tiền, sắc mặt lại đột nhiên biến đổi, ở chỗ sâu trong đôi mắt lộ ra vẻ vui mừng, ngửa đầu mà cười, tiếng gầm cuồn cuộn thoải mái đến cực điểm, liền nói:
- Hay lắm! Hay lắm! Chuyện thế gian chính là như vậy, huyễn hoặc khó hiểu, khó có thể nhìn trộm, một mổ một ẩm, sớm đã chú định!
Nàng kia cẩn thận lui về phía sau một bước, ánh mắt nhìn Khiếu Phong Tử, ánh mắt lộ ra một tia xem thường:
- Đạo nhân điên, lão gia chúng ta nhanh đi thôi, đừng để nhiễm phải xui xẻo.
Bình luận