Đạo (Dịch) – Chương 2761

Nói đến chỗ này, hắn có chút cúi đầu, trong nội tâm nói:

- Tiêu Thần, ngươi cả đời này khó khăn trùng trùng điệp điệp, có thể đi đến một bước này, đúng là không dễ. Cho nên, ngươi nhất định phải chịu đựng, chớ ở một bước cuối cùng suy tàn! Thành Long ngao du cửu thiên, hay là bụi quy về bụi, liền ở trước mắt!

Tuyền than nhẹ, trên tay nắm chặt một vật, đây là Tả Mi đạo tràng, trong đạo tràng có một cây hoa mà hắn ở rất lâu trước kia đã trồng.

Nhưng hôm nay còn không phải thời điểm vận dụng vật ấy.

...

PHỐC!

Tiêu Thần vượt qua không gian mà đến, một ngụm nghịch huyết phun ra, rút đi một phần lực lượng cuối cùng trong cơ thể hắn. Hắn cố gắng muốn đứng dậy, nhưng thân thể dần dần chết lặng, chậm rãi ngã xuống, nằm trên mặt đất.

Đây là một thảo nguyên xanh mượt, liếc nhìn lại, vô biên vô hạn. Cỏ xanh sinh trưởng, tản mát ra khí tức sinh mệnh vui sướng nồng đậm, tật phong từ xa thổi tới, làm cỏ xanh đong đưa, hóa thành một điệp sóng.

Ngã vào trên hoa cỏ màu xanh, ngửa đầu nhìn trời xanh mây trắng. Tuy hắn đã trốn bất động, nhưng cũng may cách tu sĩ Đại Yến đến còn có một lát, hắn còn có thể hưởng thụ một đoạn thời gian yên tĩnh cuối cùng trong sinh mệnh.

Đến cực hạn sao?

Có lẽ, hắn thật sẽ chết ở đây.

Vào lúc này, tâm thần của Tiêu Thần đột nhiên trở nên yên tĩnh, đây là một loại bình tĩnh tuyệt đối, tựa hồ đang ở trong cơ thể mẹ, nhưng cũng không phải là không có suy nghĩ, ý niệm trong đầu ngược lại phi tốc chuyển động, trí nhớ phủ đầy bụi ở chỗ sâu trong lòng từng màn xẹt qua.

Hắn nghĩ đến khi còn nhỏ, hắn té bị thương chân, bị nhốt ở trong khe núi. Mùi máu tươi đưa tới sói hoang đói khát, lúc hắn sợ hãi thét lên, bóng lưng khoan hậu của phụ thân hiện ra ở trước mặt hắn. Khi hắn từ trong mê ngủ tỉnh lại, chứng kiến mẫu thân nằm bên giường, con ngươi đỏ bừng.

Hắn nghĩ đến vì tiễn đưa hắn trở lại Tiêu gia, tham gia tiên môn tuyển bạt, ở trong khách sạn kia, phụ thân khàn giọng khóc rống.

Hắn nghĩ đến mới vào Lạc Vân cốc, lần đầu tiên chứng kiến Cơ Nguyệt Vũ, nàng xinh đẹp như vậy, thanh lệ thoát tục như vậy, chỉ đứng ở nơi đó, yên tĩnh im ắng, lại hấp dẫn tất cả mọi người, có lẽ ở đó lúc, hắn đã sinh lòng ái mộ.

Hắn nghĩ đến hung hiểm trong di tích Thập Vạn hoang sơn, ở đó hắn nhìn thấy Ngu Cơ. Hắn đã đáp ứng sẽ đi tìm nàng, nhưng hôm nay xem ra, có lẽ phải nuốt lời.

Hắn nghĩ đến Lý Tiểu Nghệ nữ giả nam trang, nghĩ đến người bình thường chết ở trong tay mã phỉ. Hắn nghĩ đến lúc trước mình phải chăng có lẽ nên xuất thủ trước, mà không phải ẩn nhẫn chờ đợi, đi dò xét thân phận của bọn người Lý Tiểu Nghệ và Huyền Chân... Nhưng sự tình đã trở thành quá khứ, sự tình đi qua không thể sửa đổi, hắn không có thời gian dừng lại quá nhiều, cho nên rất nhanh buông tay.

Hắn tiếp tục nghĩ, nghĩ đến lúc ở Mộc gia thừa nhận cực khổ, nghĩ đến Tiểu Cốt, Tiểu Điếm và Tiểu Chuyên, nghĩ đến Hải Sa đại lục, nghĩ đến Tử Yên, nghĩ đến tinh vực kia, đại biểu cho vô tận cừu hận cùng cực khổ.

...

...

Có ấm áp, có thống khổ, có bi thương.

Hôm nay dư vị trong nội tâm, còn thừa chỉ có bình tĩnh cùng bình yên nhàn nhạt.

Hắn đột nhiên nghĩ đến, nếu như mình sử dụng Sát Lục Thần Quyết, hôm nay có thể bình yên vô sự không? Nếu như dùng, có lẽ hắn đã bình yên thoát thân rời đi.

Trong trầm mặc, tự hỏi một câu sẽ hay không?

Khóe miệng Tiêu Thần lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt.

Hắn sẽ không làm như vậy.

Tu đạo cả đời, sát phạt quyết đoán, tâm ngoan thủ lạt đều từng có qua, trên hai tay hắn, sớm đã dính đầy huyết tinh. Cho nên Tiêu Thần chưa bao giờ quảng cáo rùm beng mình là chính nghĩa chi sĩ, hoặc là muốn đi làm đại anh hùng cứu vớt thế nhân. Bởi vì có đôi khi làm anh hùng rất mệt a, mà ở trong thế giới tu đạo ích kỷ lạnh lùng này, anh hùng sẽ chết rất nhanh. Cho nên hắn một mực tuân theo quy tắc ân oán rõ ràng, cố gắng bảo trì điểm mấu chốt trong lòng mình.

Buông tha cho Sát Lục Thần Quyết, khiến bản thân vẫn lạc, là chính bản thân hắn lựa chọn, thời điểm làm ra lựa chọn, hắn đã làm tốt chuẩn bị thừa nhận hết thảy hậu quả.

Chỉ là, trong nội tâm vẫn sẽ có một ít không cam lòng.

Hắn cố gắng mở to hai mắt, nhưng ánh mắt như cũ rất nhanh lâm vào mơ hồ, thân thể dần dần lạnh như băng, bởi vì chết lặng, cho nên không hề cảm nhận được thống khổ. Loại cảm giác sắp tử vong này, Tiêu Thần đã cảm thụ qua rất nhiều lần, nhưng lúc này đây, có lẽ là chung kết chân chính.

Cảm ứng đến khí tức kia rất nhanh tới gần, trong đầu hắn chuyển qua ý niệm cuối cùng:

- Ta đời này giết người vô số, nhưng tự hỏi bản tâm, có thể cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với Thiên Địa, là đủ...

Phía chân trời, một đạo độn quang đột nhiên dừng lại, sau khi thu liễm lộ ra một tu sĩ trong đó, đúng là người Tiêu Thần từng ở trong Thời Gian trường hà chứng kiến, mặt mũi hắn tràn đầy kiêng kị, đợi cảm ứng được khí tức trong cơ thể Tiêu Thần dần dần tiêu tán, đôi mắt đột nhiên mở to, lộ ra vẻ cuồng hỉ!

Hắn thật không ngờ, một phen cơ duyên như vậy, có thể rơi ở trên người mình! Trước khi tiến vào tinh vực phong tỏa, tu sĩ của ba nước liền đạt được hứa hẹn, vô luận là ai, chỉ cần có thể phát hiện tung tích của Tiêu Thần, liền có trọng thưởng! Mà lần này Tiêu Thần trọng thương chống đỡ hết nổi, đã không có lực phản kháng, nếu có thể thần không biết quỷ không hay mang hắn về, lão tổ ban thưởng tất nhiên càng nặng! Vừa nghĩ đến đây, lửa nóng trong lòng hắn càng phát ra mãnh liệt .

Tiêu Thần là cơ duyên, cơ duyên gục ở trước mặt, như thế há có thể trì hoãn, một khi bị người phát hiện, hắn sẽ hối hận đến chết.

Tu sĩ Yến quốc phóng ra, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Tiêu Thần, lấy tay đập xuống. Một chưởng này rơi xuống, mới thật có thể không lo, đến lúc đó lại lấy đối phương đi cũng không muộn. Người có thể có tu vi Bộ Thiên Cảnh, tự nhiên tâm tính kín đáo, làm việc không lưu tai hoạ ngầm. Trong mắt người này phát ra vẻ hưng phấn, có thể chém giết Đông Yến quốc chủ uy danh hiển hách trong Đại Thiên giới, hiển nhiên là một sự tình đủ để cho người kích động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...