Nhưng có người phong quang, tự nhiên sẽ có người chán nản, mà chán nản nhất trong đó, hiển nhiên thuộc về Dự Nam hiên.
Vị Ngu cung tần này vận khí không tốt lắm, sau khi lấy được sắc phong, lại bị bệnh nặng không thể thị tẩm, cho nên bỏ qua thời kì Sở Hoàng chú ý cung tần tân tấn, bị di vong đến một góc, đến nay còn chưa từng nhìn thấy thánh nhan. Nghe nói hai tỳ nữ bên người Ngu cung tần đồng dạng là nữ tu từ Tiểu Thiên giới đến, bởi vì trong nội tâm không cam lòng, cho nên mới âm thầm hạ độc, phá hỏng cơ hội của nàng. Nhưng đây chỉ là tin đồn, đến nay không có được nghiệm chứng.
Dự Nam hiên chỉ là một góc vắng vẻ trong đế cung, không chút thu hút, hơn nữa chủ tử không được ân sủng, tự nhiên sẽ không khiến người chú ý, cũng không có ai sẽ đi khó xử Ngu cung tần không được sủng, mặc dù sinh hoạt kham khổ một ít, nhưng còn tính toán an bình.
Ngu Cơ dựa vào mộc lan ngồi xuống, nhìn xem hoa cỏ trong đình viện, hơi có chút xuất thần. Bởi vì lâu năm thiếu tu sửa, nước sơn của mộc lan sớm đã tróc ra, một mảnh pha tạp, hiển thị rõ rách nát. Quần áo trên người nàng, cũng là nội cung phân phối rất nhiều năm trước, theo nàng dần dần mất đi khả năng được sủng ái, những năm gần đây các loại cung phụng ở phủ nội vụ liền bắt đầu trở nên thiếu khuyết, số lượng không còn một nửa.
Nhưng Ngu Cơ không để ý, nàng thầm nghĩ tại đây trong thâm cung im lặng sinh hoạt, mà dưới mắt loại cuộc sống này đúng là trong nội tâm nàng sở cầu. Lúc này bên ngoài đình viện đột nhiên truyền đến quát lớn cùng tiếng khóc, Ngu Cơ nhăn nhíu mày, đứng dậy hướng bước ra ngoài.
- Thứ đồ vật đui mù! Cũng không nhìn một chút trải qua là người nào, nếu như vạn nhất đụng phải Long thai của Đinh phu nhân, giết ngươi cũng không thể đền bù vạn nhất!
Trên mặt thái giám lộ vẻ dữ tợn, một cái tát hung hăng quất vào Cung nữ quỳ trên mặt đất, trực tiếp đánh nàng té trên mặt đất.
Trên loan giá, một nữ tu sắc mặt lạnh lùng, đầu lông mày lộ ra hàn ý.
- Nơi này là chỗ ở của ai, sao bản cung chưa từng nghe nói qua?
Nữ tử cung trang kia chỉ là phu nhân vị, tự xưng Bổn cung hiển nhiên đã vượt quá giới hạn, đây là tội lớn ở hậu cung, nàng dám làm càn như vậy, hiển nhiên là dựa vào Long thai trong bụng.
Thái giám vội vàng cúi người, cười làm lành nói:
- Phu nhân thân phận tôn quý, thường ngày sao sẽ tới loại địa phương vắng vẻ này, đây là Dự Nam hiên, chỗ ở của Ngu cung tần tân tấn, chỉ là từ khi đạt được tôn vị, bệ hạ chưa bao giờ đến nơi đây một chuyến, so với phu nhân ngài thường làm bạn bên cạnh vua chênh lệch không biết bao xa.
- Ngu cung tần? Là Ngu Cơ kia.
Trong mắt Đinh phu nhân hiện lên một tia chán ghét:
- Bằng nàng, cũng có thể so sánh với Bổn cung!
- Dạ dạ! Phu nhân nói đúng, cái miệng của nô tài thực không biết nói chuyện, Ngu cung tần này là vật gì, xách giày cho phu nhân cũng không xứng, sao có thể đánh đồng với phu nhân, nên đánh nên đánh!
Đang khi nói chuyện liền tát mình mấy cái.
- Tốt, đừng diễn trò ở trước mặt Bổn cung. Nếu Tiểu nha đầu này chỉ xông tới Bổn cung cũng không tính, nhưng nàng thiếu chút nữa là chấn động Long tử, vạn nhất có sơ xuất, giết cũng tính toán tiện nghi nàng.
Không biết quy củ như vậy, sao có thể hầu hạ trong cung, truyền lệnh của Bổn cung, đưa nàng vào phòng cưỡng bức lao động.
Đinh phu nhân nhàn nhạt mở miệng, đáy mắt lại hiện lên một tia dị sắc.
Phòng cưỡng bức lao động là địa phương xử phạt cung nữ và thái giám phạm sai lầm trong nội cung, vô cùng gian khổ, còn phải thừa nhận vô số tra tấn, cung nữ thái giám tiến vào trong đó, đại đa số chết bất đắc kỳ tử, cả đời không được thoát ly.
Trừng phạt nhìn như hời hợt, cũng đã đẩy người vào chỗ chết.
- Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng! Nô tài không dám nữa!
Cung nữ sợ tới mức liên tục dập đầu, trên mặt tất cả đều là vẻ tuyệt vọng.
Két… đại môn của Dự Nam hiên đột nhiên mở ra, Ngu Cơ cất bước, chỉnh đốn trang phục hành lễ nói:
- Nô tì tham kiến Đinh phu nhân.
Đinh phu nhân cười nói:
- Ngu cung tần đến vừa vặn, Bổn cung đang muốn thay ngươi ra tay quản giáo nô tài thoáng một phát, đưa vào trong phòng cưỡng bức lao động, chắc hẳn ngươi không có ý kiến chứ.
Ngu Cơ nói:
- Có phu nhân quản giáo, tự nhiên là phúc phận của nô tài kia, nhưng nàng chung quy hầu hạ nô tì nhiều năm, nếu như đổi người khác sợ là sẽ không quen. Kính xin phu nhân khoan dung độ lượng, chớ chấp nhặt với nàng, nô tì sẽ trừng phạt nàng, về sau tuyệt đối sẽ không tái phạm.
- Ý tứ của Ngu cung tần là ám chỉ Bổn cung lòng dạ nhỏ mọn, cố ý khó xử cung nữ này.
Sắc mặt của Đinh phu nhân trở nên âm trầm:
- Bất quá Ngu cung tần đã mở miệng, Bổn cung liền cho ngươi thể diện, tha nô tài này có thể, nhưng chủ tử cần bị phạt.
- Không biết Đinh phu nhân muốn xử phạt nô tì như thế nào ?
Ngu Cơ khẽ nhíu mày, năm đó nàng từng bởi vì trợ giúp một nữ tu phi thăng mà đắc tội Đinh phu nhân, không nghĩ tới nàng lại nhớ đến bây giờ, hôm nay hiển nhiên là cố ý khó xử.
- Rất đơn giản, vả miệng hai mươi cái, Bổn cung tạm tha nàng.
Đinh phu nhân cười lạnh nói:
- Bất quá cần bổn phu nhân tự mình động thủ, ngươi không thể dùng tu vi chống cự, để tránh tổn thương Long thai!
Không cần tu vi, sau hai mươi bạt tai, gương mặt còn không bị đánh nát nhừ.
Ngu Cơ biến sắc nói:
- Chẳng lẽ Đinh phu nhân thật muốn đau khổ bức bách, chúng ta đều đến từ Tiểu Thiên giới, cần gì khó xử lẫn nhau!
- Ngươi là ai, lại dám vu oan Bổn cung vô cớ khó xử ngươi!
Sắc mặt Đinh phu nhân âm trầm:
- Người đâu! Bắt đôi chủ tớ này lại cho ta, mang vào trong phòng cưỡng bức lao động, nếu có người hỏi, nói là ý tứ của Bổn cung!
- Vâng, phu nhân!
Thái giám giọng the thé nói:
- Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng lẽ không nghe thấy mệnh lệnh của phu nhân, mau ra tay bắt các nàng!
Mấy tên cung đình thị vệ thoáng do dự, nhưng vẫn kính cẩn xác nhận, đi nhanh tới.
Khuôn mặt của Ngu Cơ trắng bệch, xác thực không ngờ tới, nàng một lòng không muốn gây chuyện, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như vậy. Nàng âm thầm cười khổ, vốn cho là mình không đi tranh thủ tình cảm, liền không có người hại nàng, xem ra nàng vẫn nghĩ quá đơn thuần. Đối mặt thị vệ nàng căn bản không dám phản kháng, nếu không dù bị đánh chết tại chỗ, Đinh phu nhân cũng sẽ không có bất cứ phiền phức gì.
Bình luận