Trong nội tâm Tiêu Thần chấp nhất rất đơn giản, cũng rất mộc mạc, đó chính là tuyệt đối ân oán rõ ràng. Hắn cùng với Hỏa tộc thù hận, là vì Nhân Tộc tiền bối ở Nhân Gian giới thừa nhận vô tận cực khổ, núi thây biển máu dốc hết Thiên Địa chi thủy cũng không cách nào rửa sạch. Cho nên hắn thề cùng Hỏa tộc nhất mạch, tuyệt không cùng tồn tại hậu thế! Cho nên ở trong lãnh thổ Hỏa tộc, hắn có thể không hề cố kỵ ra tay, thậm chí có ý tạo thành sát thương phạm vi lớn. Bởi vì đây là tội nghiệt mà Hỏa tộc phạm phải, cần dùng tử vong và sợ hãi, mới có thể sám hối.
Nhưng sinh linh trong Man Hoang tinh vực, cùng hắn không có bất kỳ thù hận, lại để cho hắn bởi vì tu dục bản thân ra tay tàn sát, hắn làm không được. Điểm ấy có thể bảo hắn là ngoan cố cứng ngắc không biết biến báo, thậm chí ngu xuẩn, nhưng đây là điểm mấu chốt của Tiêu Thần, nếu ngay cả điểm ấy cũng không cách nào cam đoan, hắn sẽ mất đi tín niệm trong lòng mình! Đến lúc đó, mặc dù hắn có thể sống sót, cũng chỉ là một tu sĩ lạnh lùng tàn khốc trong Tu Chân giới, mà không còn là hắn!
Tiêu Thần cất bước mà đi, chống cự sát ý ăn mòn, tâm thần của hắn đột nhiên trở nên yên lặng, cả người đột nhiên trở nên nhẹ nhõm. Mặc dù thực sẽ chết ở chỗ này, đó cũng là mệnh trung chú định, hắn nên nhận kiếp nạn này.
Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là hắn sẽ buông tha!
Không!
Tuyệt đối sẽ không!
Đôi mắt của Tiêu Thần dần dần trở nên kiên định, như bàn thạch không thể dao động. Dù biết rõ hẳn phải chết, hắn cũng sẽ kiên trì đến cuối cùng, mặc dù là một khắc cuối cùng, cũng sẽ không buông tha.
Bởi vì miễn là còn sống, liền có khả năng xuất hiện chuyển cơ.
Chỉ có tử vong, mới là hết thảy chấm dứt.......
Sở quốc, Dĩnh đô.
Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương ngồi đối diện nhau, tất cả đều đoạt được tin tức dẫn tới tâm thần chấn động, thật lâu khó có thể bình tĩnh.
Một lúc sau, Sát Na Vương thở sâu nói:
- Ngân Nguyệt, ngươi nói lúc này đây, hắn còn có thể chạy ra hay không?
Ngân Nguyệt Vương nhăn mày, hơi chút trầm mặc nói:
- Sát Na, ta biết ngươi lòng có hảo cảm với Tiêu Thần, nhưng có một điểm ngươi phải tinh tường, hắn hôm nay là Đông Yến quốc chủ, nếu như tiếp tục cho hắn thời gian cường đại, có lẽ sau đó không lâu sẽ đánh vỡ thế cuộc cân bằng trong Đại Thiên giới, thậm chí uy hiếp được lợi ích của Sở quốc ta. Lúc này đây Đại Yến, Đại Tần, Đại Ngụy liên thủ, phong tỏa khắp tinh vực, triệu tập tu sĩ Bộ Thiên trong nước trắng trợn tìm tòi, đại động can qua như thế hiển nhiên đã dự liệu được điểm ấy, không đạt mục quyết không bỏ qua. Tuy thực lực của Tiêu Thần mạnh, nhưng hắn bị thương rất nặng, lần này rơi vào trong sát cục, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Sát Na Vương gật đầu:
- Ngươi yên tâm, tuy trong nội tâm của ta có chút tiếc nuối, lại có thể nhìn rõ đại nghĩa. Bất quá Tiêu Thần này là người gần trăm vạn năm đến nay có cơ hội đột phá Hồng Mông nhất trong Đại Thiên giới, nếu cho hắn một ít thời gian, trong Đại Thiên giới thậm chí sẽ có đế quốc thứ chín xuất hiện. Nhưng hôm nay... Ai, quả thật làm cho người tiếc hận.
Ngân Nguyệt Vương đổi chủ đề nói:
- Lần này Tiêu Thần lành ít dữ nhiều, năm đó sự tình hắn nhờ hai người chúng ta, còn muốn tiếp tục hay không?
- Tự nhiên! Bổn vương đã đáp ứng, liền tuyệt sẽ không nuốt lời. Dù lần này Tiêu Thần vẫn lạc, ta cũng sẽ thực hiện lời hứa của mình.
- Ta biết ngươi sẽ như thế, nhưng những năm gần đây, chúng ta phát động lực lượng bên người tìm kiếm, lại như cũ không thu hoạch được gì. Lãnh thổ Đại Sở ta mênh mông, hàng năm tu sĩ từ Tiểu Thiên giới phi thăng đến không biết bao nhiêu, muốn tìm được một nữ tử sao mà khó khăn. Càng có khả năng ở trong mấy ngàn năm qua sớm đã vẫn lạc, chúng ta phải đi đâu tìm.
Sát Na Vương nhíu mày, hắn đứng dậy đi hai bước, sắc mặt đột nhiên biến đổi:
- Ngân Nguyệt, vài ngàn năm trước vì tăng thêm huyết mạch hoàng thất, đế cung phải chăng từ Tiểu Thiên giới triệu bên vô số nữ tu huyết mạch tinh thuần, làm phi tần dự khuyết cho hậu cung sao?
- Đúng vậy! Sao ta lại quên chuyện này nhỉ! Tiêu Thần xác thực nói, nghĩa tỷ kia là được mời nhập Đại Thiên giới, việc này chưa hẳn không có khả năng!
Ngân Nguyệt vương nói:
- Hơi chờ một chút, ta lập tức sai người đi thăm dò, xem ở trong các nữ tử mà đế cung từ Tiểu Thiên giới gọi đến, phải chăng có người tên Ngu Cơ.
Nàng gọi một tôi tớ tới, hơi chút phân phó, người này kính cẩn xác nhận, quay người vội vàng mà đi.
- Ta đã bảo hắn đi hoàng cung tìm người năm đó phụ trách việc này xem xét danh sách, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh sẽ có kết quả.
Nói đến đây, Ngân Nguyệt Vương đột nhiên nhíu mày:
- Bất quá ta ngược lại càng hi vọng nàng không ở trong đó, trong hậu cung âm u ngươi có lẽ tinh tường, nữ tu năm đó được mời nhập đế cung, hôm nay như cũ hoàn hảo, chỉ sợ không có mấy người.
Sát Na Vương cau mày nói:
- Việc này chúng ta hết sức là tốt rồi, nếu thật sự như thế, cũng chỉ có thể oán số mệnh nàng không tốt.
Ngân Nguyệt Vương gật đầu.
Tôi tớ Vương phủ ở nửa canh giờ sau quay về, kính cẩn nói:
- Hồi bẩm Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương, năm đó đế cung ở trong nữ tu hạ giới phi thăng, thật có một người tên Ngu Cơ.
Trong nội tâm Sát Na Vương vui vẻ:
- Nàng hiện ở nơi nào?
- Dự Nam hiên.
...
Nữ tu từ Tiểu Thiên giới triệu nhập, tu vi yếu ớt, huyết mạch mỏng manh, trong Đại Thiên giới không chỗ nương tựa, tự nhiên thân phận đê tiện. Sau khi liên tục sàng chọn, đại đa số biến thành tỳ nữ trong nội cung bị người nô dịch, chỉ có người nổi bật trong đó mới có thể được tuyển làm cung tần, trở thành nữ nhân của Sở Hoàng, có được tư cách nhận sủng hạnh của thiên tử.
Nhưng thân phận cung tần, ở hậu cung là Tần phi thấp nhất, chỉ có hai cung nữ, một thái giám hầu hạ, chỗ ở cũng đơn sơ mà vắng vẻ. Từ khi tuyển chọn sắc phong đến nay, ở trong cung tần mới nhập hậu cung, chỉ có hai người được Sở Hoàng vui thích, có thể tấn chức phu nhân , trong đó một nữ rất có phúc duyên, lại thuận lợi mang thai huyết mạch hoàng gia, theo thái y chẩn đoán càng là một long tử, tất nhiên là địa vị phóng đại! Chỉ đợi thuận lợi sinh ra, một vị trí quý nhân đã là vật trong bàn tay, nếu như hoàng tử có tư chất phi phàm, tương lai phi vị cũng không phải không có khả năng.
Như thế tất nhiên là phong quang vô hạn.
Bình luận