Sắc mặt của Vân Trung Tử dần dần trở nên tái nhợt, vẻ hoảng sợ trong mắt hắn càng ngày càng nặng. Dù chưa thấy hắn ra tay, nhưng trong nội tâm Vân Trung Tử tinh tường, nếu như tu sĩ trước mặt muốn hạ sát thủ, hắn căn bản không có lực lượng ngăn cản! Có lẽ trong nháy mắt tiếp theo, hắn sẽ biến thành một cỗ tử thi. Cảm giác sinh tử bị người chưởng khống như vậy, để cho tâm thần của hắn thừa nhận lấy dày vò lớn lao, áo bào trên người bị mồ hôi triệt để ướt nhẹp. Tuy chỉ mấy tức, nhưng ở trong hắn cảm ứng, lại dài dằng dặc. Ngay thời điểm tâm thần của hắn dần dần không cách nào thừa nhận, uy áp như núi cao kia đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
- Đứng lên đi.
Thanh âm nhàn nhạt truyền vào trong tai, Vân Trung Tử hít sâu một hơi, lấy tay chống đất, gian nan đứng lên. Trong lòng của hắn không dám sinh ra nửa điểm oán hận, trên mặt lộ ra vẻ kính sợ, thi lễ thật sâu, kính cẩn nói:
- Tiền bối yên tâm, vãn bối lập tức rời đi.
Hắn hôm nay muốn là ly khai nơi đây, sau đó càng xa càng tốt, ngay cả tông môn cũng tạm thời không trở lại, trước trốn ra ngoài trên dưới một trăm năm nói sau.
Nhưng giờ phút này Tiêu Thần đột nhiên ngẩng đầu nói:
- Đứng lại, bổn tọa cho ngươi đi sao?
Thân thể Vân Trung Tử cứng đờ, lại nào dám vi phạm ý tứ của hắn, vẻ mặt cầu xin xoay người lại:
- Không biết tiền bối còn có phân phó gì? Nếu như vãn bối có thể làm được, đều sẽ đáp ứng.
- Ngươi đã làm sư trưởng của hài tử Lý gia, chẳng lẽ cứ như vậy buông tay rời đi, trên đời nào có sự tình dễ dàng như vậy. Đã làm lão sư, thì phải gánh vác trách nhiệm, hảo hảo dạy bảo hắn.
- Tiền bối! Vãn bối thực sai! Nếu như biết rõ hài nhi này là Tiên Thiên đạo thai ngài sớm bồi dưỡng, vãn bối làm sao dám cùng ngài tranh đoạt! Kính xin tiền bối niệm tình vãn bối vô tâm, chớ miệt mài theo đuổi!
Vẻ mặt Vân Trung Tử bi thống hối hận, thấy Tiêu Thần bất vi sở động, khẽ cắn môi lấy không gian giới chỉ trên tay xuống:
- Vãn bối tu đạo hơn hai ngàn năm, trong tay cũng có một ít tích súc, đều ở đây có thể mặc cho tiền bối chọn lấy, xem như đền bù khuyết điểm của vãn bối.
Không gian giới chỉ đối với tu sĩ mà nói, là hết thảy tích lũy, giao không gian giới chỉ ra, liền đồng đẳng với cầm ra tuyệt đại bộ phận tích lũy của bản thân, cái giá không thể bảo là không nặng. Nhưng vì bảo vệ tánh mạng, Vân Trung Tử chỉ có thể khấp huyết rưng rưng lấy ra!
Ánh mắt của Tiêu Thần quét qua, thản nhiên nói:
- Tu vi Thái Cổ cửu trọng, nhưng đã đến bình cảnh, cách Phá Diệt còn xa xa không hẹn. Bảo vật trong không gian giới chỉ của ngươi, đối với bản tọa mà nói, lại không có một chút tác dụng, thu lại đi. Hôm nay ngươi không cần kinh hoảng, tuy hài tử Lý gia là bổn tọa ra tay tẩy mao phạt tủy, thành toàn Tiên Thiên đạo thai cho hắn, nhưng như ngươi nói, ở lúc hắn giáng sinh, ngươi có thể tới đây, liền cùng hắn hữu duyên, hơn nữa bổn tọa cũng không phải một lão sư thích hợp, cho nên ta mới để cho Lý gia cùng ngươi định ra danh phận thầy trò. Nếu không bổn tọa cố ý ngăn trở, ngươi cho là mình có thể đi vào Lý gia sao.
Vân Trung Tử ngẩn ngơ:
- Vậy... Tiền bối... Tiền bối ý là?
Trên tay Tiêu Thần chớp lên linh quang, một ngọc giản xuất hiện:
- Trong ngọc giản, là ta vì hắn tuyển định công pháp, thích hợp thể chất của hắn nhất. Nhớ kỹ, ngọc giản này là cho hắn, ngươi chỉ cần ở sau khi hắn nhập môn ban thưởng là được.
- Tiền bối yên tâm, cái không nên xem, vãn bối sẽ không nhìn một chút.
- Ngươi minh bạch là tốt rồi, nhưng bổn tọa sẽ không để cho ngươi không duyên cớ xuất lực, tự nhiên sẽ cho ngươi một ít chỗ tốt.
Tiêu Thần nói xong, đột nhiên ngẩng đầu điểm một chỉ, tốc độ của hắn nhìn như không nhanh, nhưng Vân Trung Tử căn bản không kịp né tránh, đầu ngón tay đã điểm tới mi tâm. Một ngón tay rơi xuống, hắn thu tay lại nói:
- Trở về sơn môn tiềm tu, tối đa ba năm tất có thể đột phá Phá Diệt cảnh.
Đôi mắt của Vân Trung Tử chậm rãi mở ra, ánh mắt hắn lộ ra khiếp sợ cùng cuồng hỉ, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, kính cẩn dập đầu:
- Đa tạ đại ân của tiền bối! Đa tạ đại ân của tiền bối!
Dùng tư chất của hắn, cuộc đời này đột phá Phá Diệt hi vọng mịt mù, nhưng ở dưới một chỉ của Tiêu Thần, bình cảnh lại bị phá tan, mở ra cho hắn một thông đạo đi vào Phá Diệt cảnh! Thủ đoạn như vậy, mặc dù dùng tu vi Tạo Vật Cảnh của tông chủ cũng không cách nào làm được... Chẳng lẽ vị trước mặt này là một cường giả Sáng Thế cảnh! Vừa nghĩ đến đây, kính sợ trên mặt Vân Trung Tử càng nặng.
Tiêu Thần nhận hắn thi lễ, phất tay áo, trực tiếp kéo hắn lên:
- Đây là vật ngươi nên được, bổn tọa nhận ngươi thi lễ liền thôi, không cần lại tạ. Nhưng sự tình bổn tọa nói, ngươi định phải nhớ kỹ, Lý gia hài tử cùng bổn tọa hữu duyên, hôm nay bổn tọa tặng duyên pháp này cho ngươi, cũng là cơ duyên của ngươi, hi vọng ngươi có thể hảo hảo nắm chắc, chớ để cho bổn tọa thất vọng. Nếu không ta có thể ban cho ngươi, tự nhiên cũng có thể thu hồi.
Vân Trung Tử lập tức nghiêm nghị, kính cẩn xác nhận, hơi chút dừng lại liền nói:
- Tiền bối thành toàn Lý gia hài tử, càng ban cho hắn cơ duyên Tiên đạo, chính là mệnh trung quý nhân của hắn. Liền mời tiền bối ban ân, vì hắn đặt tên.
Lần này mở miệng, hắn ngược lại là thành tâm thực lòng.
Tiêu Thần không có cự tuyệt, hắn khẽ nhíu mày, mấy tức sau mới nhàn nhạt mở miệng:
- Liền đặt tên Nguyên Thiện a. Bổn tọa hi vọng, hắn tương lai bước vào đại đạo, có thể không bị ngoại vật ảnh hưởng, giữ lại nhân luân, trong lòng còn có thiện niệm.......
- Nguyên Thiện! Nguyên Thiện! Tên rất hay, quả nhiên là tên rất hay!
Sắc mặt Lý Đại Hữu đỏ hồng, không biết là vui mừng hay là vì say:
- Đa tạ Tiên Sư ban tên, ta lại kính Tiên Sư một ly, xin ngài tùy ý.
Sắc mặt Vân Trung Tử hơi cứng ngắc, có chút bất an hoạt động bờ mông, Tiêu Thần ở trên bàn, hắn chiếm chủ vị tự nhiên cảm giác toàn thân không được tự nhiên. Nhưng giờ phút này nghe vậy vẫn cười gật đầu, nâng chén uống một hơi cạn sạch, không để người nhìn ra không ổn.
Lý Đại Hữu thấy Tiên Sư cực cho thể diện, không khỏi càng vui mừng.
Một hồi tiệc rượu cũng không tiếp tục quá lâu, Lý Đại Hữu đã say bất tỉnh nhân sự, trong miệng thấp giọng lầm bầm lấy mấy thứ gì đó, trên mặt lại lộ ra dáng tươi cười.
Bình luận