Đạo (Dịch) – Chương 2745

Lý Đại Hữu hơi ngốc, không rõ vì sao lão giả khí độ bất phàm kia đột nhiên trở nên câu nệ thậm chí là hơi có vẻ cẩn thận, tựa hồ sợ hãi cái gì, nhưng trong miệng vẫn đáp:

- Ta cùng với nội tử đều lẻ loi một mình, trong nhà vô thân vô cố, nếu nói là người thân cận, cũng chỉ có Tiêu lão đệ vừa rồi ở cửa ra vào gặp được.

Trong nội tâm lão giả áo bào trắng an tâm một chút, lại vội vàng hỏi:

- Vậy gần đây có chuyện kỳ lạ nào không?

- Không có. Lão trượng hỏi những chuyện này, chẳng lẽ hài nhi của ta có chỗ không ổn?

- Vô sự vô sự!

Lão giả áo bào trắng khoát tay, trên mặt dần dần lộ ra vui mừng, thầm nghĩ chẳng lẽ vừa rồi Nguyên lực chấn động kia là hài nhi này xuất thế dẫn động, nếu thật như thế, vậy không khỏi quá bất phàm đi. Nhìn hài tử nằm trong tã lót, lại ẩn có tử khí lộ ra, hiển nhiên là tư chất tu đạo tuyệt hảo. Đã không người ra tay ân cần săn sóc, dĩ nhiên là Tiên Thiên chi thai, nếu có thể mang hắn về sơn môn, dốc lòng bồi dưỡng một phen, ngày sau thành tựu bất khả hạn lượng. Một nghĩ đến đây, hắn ho khan một tiếng, sắc mặt khôi phục lạnh nhạt, đắn đo làm ra một bộ tiên phong đạo cốt nói:

- Thực không dám đấu diếm, lão phu chính là người tu đạo trên thế gian này, hôm nay gặp hài tử của ngươi, liền biết cùng hắn có duyên thâm hậu, nếu như vợ chồng ngươi nguyện ý, lão phu nguyện thu hắn làm đệ tử, truyền hắn tu tiên chi thuật, từ nay về sau không thuộc phàm trần, làm Thần Tiên tiêu dao nhân thế.

Nói xong, hắn vẫy tay, lập tức có hai cổ Nguyên lực hội tụ mà đến, phân biệt dung nhập trong cơ thể Lý Đại Hữu cùng nương tử của hắn. Tinh thần hai người lập tức chấn động, kiến thức thủ đoạn này, hơn nữa lão giả áo bào trắng mở miệng, trong nội tâm nào còn có nửa điểm hoài nghi, thần thái càng thêm kính cẩn, đối với sự tình thu đồ đệ hơi chút chần chờ, liền liên tục đáp ứng. Tuy không nỡ hài tử rời khỏi người, nhưng tuyệt không nguyện phá hỏng thiên đại cơ duyên này của con.

Bái tiên tu đạo, loại cơ duyên này người bình thường là cầu cũng cầu không đến.

- Tốt! Tốt! Tốt! Vợ chồng các ngươi yên tâm, kẻ này thiên phú cực cao, bái nhập môn hạ của lão phu, ta tất nhiên sẽ tỉ mỉ dạy dỗ, ngày sau nhất định thành châu báu!

Trên mặt lão giả áo bào trắng lộ vẻ hài lòng, hắn hơi chút chần chờ nói:

- Bỏ đi, niệm tình hài tử còn nhỏ, nếu như hiện nay lão phu mang hắn đi, chia rẽ các ngươi cốt nhục chia lìa không nói, còn có thể để cho hắn thuở nhỏ mất đi song thân yêu mến, tâm tình sinh ra sơ hở, cũng không phải chuyện tốt. Lão phu liền lưu hắn ở bên người các ngươi bảy năm, bảy năm sau lại mang hắn về sơn môn tu hành.

- Đa tạ Tiên Sư nhân từ!

Vợ chồng Lý Đại Hữu đại hỉ, lại nói:

- Hài tử vô danh, Tiên Sư đã là sư trưởng, kính xin ban danh tự, bổn gia họ Lý.

Lão giả áo bào trắng cười gật đầu, ban tên cho người, hoặc sinh dưỡng, hoặc sư trưởng, hoặc chủ nhân, hắn tự nhận hôm nay là hài tử chi sư, ban danh tự là chuyện đương nhiên, ngày sau kết làm thầy trò, truyền ra cũng là giai thoại trong Tu Chân giới.

Nhưng hắn hơi trầm ngâm, đang muốn mở miệng, lại có một bàn tay đột nhiên cầm cánh tay hắn.

Lão giả áo bào trắng cả kinh, lại có người đến gần người hắn lại không biết, trái tim hung hăng co rụt lại, bởi vì hắn phát hiện pháp lực trong cơ thể mình lại bị khóa chết, ngay cả thân thể cũng không thể động đậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Tiêu Thần bắt được cánh tay hắn, cười nói:

- Lão ca không khỏi quá vội đi, đặt tên cho chất nhi của ta, ít nhất cũng phải để cho Tiên Sư cẩn thận suy nghĩ một chút, dù sao cũng là một lần đại sự cả đời. Không bằng hôm nay liền chuẩn bị một yến hội, coi như là hành lễ bái sư. Bất quá hôm nay chị dâu chuyển dạ thể hư, thật không nên quấy nhiễu, liền đến nhà của ta an trí tiệc rượu. Đợi cho trên tiệc rượu, lại mời Tiên Sư ban danh tự cho chất nhi.

Lý Đại Hữu vội vàng gật đầu:

- Đúng đúng đúng! Việc này xác thực gấp không được, cái kia liền làm phiền lão đệ mang Tiên Sư về nhà, ta lập tức vào thành đặt một bàn hảo tửu chiêu đãi Tiên Sư.

- Lão ca khách khí, ngươi cứ tự nhiên, Tiên Sư ta sẽ chiêu đãi thỏa đáng.

Tiêu Thần cười nhìn về phía lão giả áo bào trắng nói:

- Ta nghĩ Tiên Sư đại nhân đại lượng, chắc có lẽ không bởi vậy không vui mới được.

Sắc mặt lão giả áo bào trắng cứng ngắc, giờ phút này nghe vậy phát hiện thân thể mình khôi phục động tác, nào dám có chút phản kháng, vội vàng gật đầu.

Vợ chồng Lý Đại Hữu vui mừng cũng không phát giác được sắc mặt hắn không đúng, Lý Đại Hữu tự mình tiễn đưa ba người bọn họ tiến vào trong phòng đối diện, lại cẩn thận dặn dò Tiêu Thần nhất định phải kính cẩn với Tiên Sư, lúc này mới vội vàng rời đi.

Đợi hắn ly khai, Tiêu Thần thu liễm vui vẻ trên mặt, buông tay ngồi xuống ghế, thản nhiên nói:

- Lý tẩu vừa mới sinh, bên người không thể không có người chăm sóc, liền để cho vị tiểu thư này đi chiếu cố một chút a.

Hắn nhìn như hỏi thăm, nhưng giọng điệu đạm mạc, càng như là mệnh lệnh .

Nữ tu nghe vậy con ngươi lập tức trừng lớn, hiển nhiên không ngờ tới, này chỉ là một phàm nhân, lại dám ... ra lệnh cho nàng! Nhưng còn không đợi nàng mở miệng giận dữ, lão giả áo bào trắng đã liên tục gật đầu nói:

- Nên như vậy! Tiểu Liên, ngươi đi chiếu cố Lý gia nương tử a, nhất định phải cẩn thận chút ít.

- Vâng, sư tôn!

Nữ tu rầu rĩ đáp ứng, không biết vì sao sư tôn nghe phàm nhân này nói, con ngươi hung hăng liếc nhìn Tiêu Thần, mới thở phì phì quay người rời đi.

Tiêu Thần cũng không so đo với nàng, phất tay áo, cửa phòng tự hành đóng lại.

Tiếng đóng cửa làm lão giả sợ tới mức run lên, chưa chờ hắn mở miệng, lại trực tiếp quỳ rạp xuống đất, liên tục xin khoan dung:

- Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng! Vãn bối là Tề Bạch Sơn Vân Trung Tử, hôm nay tuyệt không phải cố ý cùng ngài tranh đoạt môn hạ đệ tử, kính xin tiền bối khoan dung độ lượng chớ truy cứu, vãn bối nguyện lập tức rời đi, cả đời không bước vào thành này nửa bước!

Tiêu Thần mặt không biểu tình, ánh mắt rơi vào trên thân người này không nói một lời, mặc dù hắn không có một chút cử động, nhưng có một cổ uy áp vô hình tràn ngập không gian, không khí tựa hồ cũng muốn ngưng kết thành băng!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...