Hắn nhìn bốn gương mặt gần ở trước mặt, trên mặt miễn cưỡng lộ ra vẻ tươi cười, đôi mắt ôn hòa như lúc ban đầu, chưa từng có bất kỳ cải biến.
Yến Tử, Ngô Nguyệt, Y Hiểu, Mị Thanh sắc mặt khiếp sợ nhìn người trước mặt, các nàng không rõ, vì sao hắn lại đột nhiên thu liễm tất cả lực lượng của mình, để cho mình bị trọng thương! Dùng tu vi của hắn, muốn ngăn cản các nàng ra tay, thậm chí giết chết các nàng, đều dễ dàng!
Nhìn trường kiếm chui vào trong cơ thể hắn, tay cầm kiếm của các nàng tái nhợt, chẳng biết tại sao, trong nội tâm tứ nữ đột nhiên sinh ra một cổ đau thương thật sâu, trong đôi mắt, lại chảy ra nước mắt, dọc theo hai má chảy xuống, lạnh như băng.
Huyết thủy dọc theo trường kiếm không ngừng lan tràn, giờ phút này càng đỏ tươi chói mắt.
- Đừng khóc, một chút vết thương nhỏ này căn bản không có gì đáng ngại, một kiếm này là ta nên nhận, dù sao cũng là ta không có chiếu cố tốt các ngươi. Hôm nay, ta đến mang các ngươi ly khai, về sau chúng ta vĩnh viễn không hề tách ra.
Tiêu Thần mở miệng, trong giọng nói lộ ra một cổ suy yếu. Kiếm phong chui vào thân thể, từng sợi độc tố dùng tốc độ kinh người điên cuồng khuếch tán, mang đến thống khổ kịch liệt, để cho tâm thần của hắn thừa nhận lấy dày vò vô tận! Huyết thủy từ miệng vết thương chảy ra, rất nhanh biến thành màu đen thuần túy, tản mát ra mùi tanh.
Nguyên thần không gian, kim ấn phóng xuất ra kim quang chói mắt, nhưng kịch độc này mạnh, ngay cả kim ấn cũng không thể xua tán, chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ nguyên thần, tạng phủ của Tiêu Thần, bảo toàn tánh mạng của hắn.
Thân kiếm đỏ thẫm, bị huyết thủy màu đen lây nhiễm, rất nhanh máu đen liền chảy qua chuôi kiếm, tiếp xúc đến tay cầm kiếm.
Máu đen nhiễm lên đầu ngón tay trắng nõn phấn hồng, hình thành lực lượng trùng kích thị giác mãnh liệt! Mà lúc này, thân thể của Yến Tử tứ nữ đột nhiên cứng đờ, nhiễm đến huyết dịch của Tiêu Thần, trong nguyên thần của các nàng truyền đến một tiếng vang nhỏ, như có đồ vật nào đó ở thời khắc này đột nhiên vỡ vụn. Vô số hình ảnh trí nhớ, từ trong phong ấn chen chúc mà ra, làm cho các nàng tìm về trí nhớ mất đi của mình!
Nhân Gian giới gặp nhau, hiểu nhau, tương hứa.
Tiểu Thiên giới mới gặp gỡ liền biệt ly cùng khoan tim đau đớn.
Tiến vào Đại Thiên giới, trí nhớ thân phận bị xuyên tạc hoàn toàn.
...
Một vài bức hình ảnh mặc dù có chút mất trật tự và không hoàn chỉnh, lại làm cho các nàng nhớ lại nam nhân trọng yếu nhất của đời mình. Hắn ở trước mặt của các nàng, mà các nàng lại nắm trường kiếm, hung hăng đâm vào thân thể của hắn!
Trí nhớ cùng trước mắt trọng điệp, để cho thân thể của Tử Yên tứ nữ đột nhiên run lên, như bị giật điện, nhìn nam nhân khuôn mặt tái nhợt không có chút huyết sắc kia, đôi mắt như trước ôn hòa, trong miệng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
- Phu quân!
Kinh hô mang theo khóc nức nở, trong mắt các nàng có mảng lớn nước mắt lăn tuôn:
- Thực xin lỗi, thực xin lỗi phu quân! Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy!
Tứ nữ mặt mũi tràn đầy áy náy, ánh mắt các nàng lộ ra thống khổ thật sâu, khuôn mặt trắng bệch!
Đôi mắt ảm đạm của Tiêu Thần toát ra vẻ lo lắng, gấp giọng nói:
Nói đến đây, hắn dừng lại, đôi mắt bộc phát ra cuồng hỉ vô tận:
- Các ngươi... Các ngươi khôi phục trí nhớ?
- Phu quân, chúng ta đã nhớ rõ, thực xin lỗi, chúng ta cũng không biết tại sao lại như vậy! Thực xin lỗi!
Hai mắt Tử Yên đẫm lệ mông lung, nàng nhìn Tiêu Thần bị huyết thủy đen nhánh ướt sũng trường bào, lòng đau như đao cắt, hận không thể mình có thể thay hắn thừa nhận hết thảy.
Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi cũng đang không ngừng lắc đầu, hiển nhiên khó có thể tiếp nhận là tự mình ra tay, thương tổn tới nam nhân mình yêu nhất trong đời.
- Được rồi, ta thật không có trách các ngươi, chúng ta có thể lại lần nữa tương kiến, đừng nói bốn kiếm, coi như ngàn kiếm, vạn kiếm ta cũng cam nguyện thừa nhận! Không nên khóc, vợ chồng chúng ta gặp lại, là đại hỷ sự, nên cao hứng mới đúng.
Tiêu Thần nhất thời nóng vội, tác động thương thế trong cơ thể, trong miệng hừ nhẹ một tiếng, có vết máu từ bên môi chảy xuống, lại là màu đen nhánh.
- Phu quân!
Tử Yên tứ nữ kinh hô một tiếng, bất chấp tự trách áy náy, vội vàng vịn lấy hắn. Chỉ là nhìn trường kiếm chui vào trong cơ thể hắn, lại nhịn không được có mảng lớn nước mắt tuôn ra, vội vàng cúi đầu không muốn để cho hắn chứng kiến.
Trên khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Thần lộ ra dáng tươi cười, tuy suy yếu, nhưng phần vui mừng này lại phát ra từ đáy lòng, hắn cố gắng lau máu đen trên tay, lau khô nước mắt trên mặt cho tứ nữ, nhưng càng như thế, các nàng càng khóc lợi hại hơn.
Hắn cảm giác nước mắt ấm áp trên tay, biết rõ nước mắt này là vì hắn mà chảy, tựa hồ thương thế trong cơ thể, hết thảy thống khổ, đều trở nên không hề trọng yếu. Chỉ cần các nàng tốt, vợ chồng có thể gặp lại, liền đầy đủ.
Tay trái nắm Tử Yên, Nguyệt Vũ, tay phải nắm Tiểu Nghệ, Thanh Mi, dáng tươi cười trên mặt Tiêu Thần lộ ra hạnh phúc nhàn nhạt, mà loại cảm giác này, từ khi hắn phi thăng Tiểu Thiên giới, là chưa từng cảm thụ qua.
- Từ hôm nay trở đi, trừ khi tử vong, nếu không chúng ta sẽ không bao giờ phân ly.
Hắn thấp giọng mở miệng, giống như tự mình thề, lại như hứa hẹn với tứ nữ. Trầm thấp, bình tĩnh, lại như đá ngầm ở đáy biển, không thể rung chuyển!
Sắc mặt của Càn Nguyên Tử âm trầm, ánh mắt của hắn nhìn về phía Tiêu Thần, tất cả chỉ là sát cơ lạnh như băng, trong miệng bỗng nhiên gào thét:
- Nghiệp chướng! Bổn tọa không tiếc một cái giá lớn bồi dưỡng các ngươi, hôm nay lại bị Tâm Ma mê hoặc, còn không mau mau tỉnh lại!
Thanh âm của hắn truyền đến, thân thể của Tử Yên tứ nữ cứng đờ, trên mặt lập tức lộ ra vẻ thống khổ!
Đáy mắt của Tiêu Thần hàn mang đại tác, trong miệng hắn gầm nhẹ, Chiến Tự quyết trong mi tâm bắn ra lưu quang, tràn ngập các loại màu sắc, khí tức cường hãn, quyết chí tiến lên dung nhập ý chí bản thân hắn, ngang nhiên phá thể mà ra!
Bành!
Hư không nổ vang, nhưng ở trong nguyên thần cảm ứng, lại giống như hai đạo sóng biển kinh thiên ngang nhiên đối bính, thanh thế kinh thiên động địa!
Càn Nguyên Tử kêu rên một tiếng, sắc mặt trắng nhợt, dưới chân lui ra phía sau một bước.
Tiêu Thần ra tay, cưỡng ép đánh tan ý chí của Càn Nguyên Tử rót trên người tứ nữ! Hắn gắt gao nhìn về phía lão quái này:
- Hôm nay, bổn vương nhất định sẽ giết ngươi!
Bình luận