Đạo (Dịch) – Chương 2721

- Việc này, bổn vương nguyện ra tay!

Đại Tần La Sát Vương nhàn nhạt mở miệng, đôi mắt hắn hiện lên huyết sắc, một tia thi khí tràn ngập chung quanh, vô cùng âm lãnh, tản mát ra thi khí nồng đậm.

Xích Luyện Vương cười lạnh một tiếng, mũi thở ra từng khỏa Hỏa Tinh, mùi lưu huỳnh nồng đậm vô cùng gay mũi, không gian chung quanh một mảnh đỏ thẫm, như muốn thiêu đốt tất cả ! Dù hắn chưa mở miệng, nhưng lần này biểu hiện, lại đủ để cho thấy thái độ của hắn.

Thi Tộc, Hỏa tộc cùng Tiêu Thần tầm đó, xem như hận cũ trùng trùng điệp điệp! Hơn nữa trong mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực truyền đến tin tức nào đó, khiến cho hai tộc muốn chém giết Tiêu Thần càng nặng! Lần này có cơ hội, dù mạo hiểm, bọn hắn cũng sẽ không bỏ qua!

Ngược lại là Đại Đường Lĩnh Nam Vương khẽ nhíu mày, trong lúc nhất thời không tỏ thái độ, trong lòng như có do dự.

Mà lúc này, không gian chung quanh Càn Nguyên Đạo Cung liên tục vỡ vụn, tu sĩ các quốc gia chưa ly khai bị động tĩnh nơi này hấp dẫn đến. Phá không mà ra, ánh mắt hội tụ đến trên người Tiêu Thần, trong đó không thiếu vẻ cực nóng. Bởi vì uy danh của Tiêu Thần quá thịnh, nên bọn hắn còn kiềm chế ý niệm trong nội tâm, chỉ khi nào hắn chống đỡ hết nổi rơi vào xu hướng suy tàn, bọn hắn tuyệt không ngại bỏ đá xuống giếng, Tiêu Thần sẽ chết không có chỗ chôn, lấy đi chỗ Yến hoàng nhận thưởng.

Nhưng ở trong đó, cũng có người đoạt xuất thủ trước!

Đại Triệu Thiên Lục Vương mặt trầm như nước, bên ngoài cơ thể chớp lên linh quang, trực tiếp tiến vào trong tràng, thản nhiên nói:

- Chém giết Tiêu Thần, tính toán bổn vương một phần.

Trong khoảng thời gian ngắn, đã có bốn gã Sáng Thế chí cường giả quyết ý liên thủ, chung quanh càng có rất nhiều người nhìn chằm chằm tùy thời mà động! Thế cục hiểm ác, khó có thể tưởng tượng!

Nhưng lúc này, Tiêu Thần căn bản chưa từng nhìn bọn hắn, hôm nay trong mắt hắn, thấy chỉ có bốn bóng hình xinh đẹp kia, lại không có vật gì khác. Trên mặt hắn lộ ra vui vẻ nhàn nhạt, ôn hòa tinh khiết, cất bước đạp rơi hư không, nói khẽ:

- Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi, ta đến mang các ngươi ly khai.

Trên mặt đất, trên mặt Yến Tử lập tức lộ ra vẻ mờ mịt, nàng nhìn thân ảnh chân đạp hư không mà đến kia, Lôi Đình ở phía sau hắn lóng lánh, hình dáng càng thêm rõ ràng, cùng thân ảnh mơ hồ trong tâm thần kia dần dần trùng hợp!

Đôi mắt dễ thương của nàng đột nhiên trừng lớn, lộ ra vẻ khiếp sợ!

Tâm Ma!

Đây là Tâm Ma của nàng!

Nhưng hôm nay, hắn vậy mà hóa thành thân người, ngự Long mà đến! Đây là có chuyện gì! Cả hai rõ ràng là lần đầu tương kiến, lại cho nàng cảm giác vô cùng quen thuộc, một cảm giác thân cận không hiểu lập tức sinh ra, làm cho tâm thần nàng run nhè nhẹ!

Hắn đến tột cùng là ai?

Trong miệng lại đang kêu ai?

Hắn muốn dẫn ai ly khai?

Tâm của Yến Tử đột nhiên loạn, nàng ngơ ngác nhìn hắn cất bước đi tới, cố gắng suy nghĩ, nhưng không cách nào ở trong trí nhớ tìm được nửa điểm thân ảnh của hắn, thẳng đến nguyên thần đột nhiên đau đớn, đầu lông mày nhăn lại.

Cùng lúc đó, Ngô Nguyệt, Y Hiểu, Mị Thanh tam nữ, thần thái biểu hiện cùng nàng độc nhất vô nhị. Các nàng nhìn nam tử kia, có loại cảm giác lạ lẫm quen thuộc, thân cận lại vô tích có thể tìm ra, trong tâm thần, tràn ngập khiếp sợ cùng hoang mang.

Vui vẻ trên mặt Tiêu Thần dần dần tiêu tán, hắn nhìn thần sắc của tứ nữ, bước chân dần dần cứng ngắc.

Bờ môi run nhè nhẹ, thấp giọng nói:

- Các ngươi... Các ngươi không nhớ ta sao?

Hắn mở miệng, tiếng nói lại khàn khàn dọa người, trong nội tâm kinh hoảng cùng phẫn nộ, để cho trong lồng ngực hắn bốc cháy lên hỏa diễm cực nóng, huyết dịch như muốn tùy theo thiêu đốt !

Hắn không nghĩ tới, nếu như Tử Yên các nàng thực quên hắn, hắn lại phải như thế nào?

Ngắn ngủi trầm mặc, Tiêu Thần đột nhiên ngẩng đầu, trong miệng phát ra một tiếng gào thét:

- Càn Nguyên Tử! Bổn vương muốn giết ngươi!

Thanh âm của hắn còn chưa rơi xuống, đột nhiên dương tay, hướng mặt đất hung hăng trảo rơi!

Phẫn hận ra tay, dưới một trảo này, tu vi của hắn đều bộc phát, lại không một chút giữ lại! Hư không bỗng nhiên tuôn ra lực lượng mênh mông cuồn cuộn, không gian ở dưới cổ lực lượng này trực tiếp vặn vẹo, đủ để cắn nát bất luận sinh linh gì!

Sắc mặt của Càn Nguyên Tử không thay đổi, lão quái này từ đầu đến cuối thần sắc bình tĩnh, như sớm đã đoán trước sự tình trước mắt! Trong miệng hắn quát khẽ một tiếng, lại có khí tức mênh mông cuồn cuộn phún dũng ra, khí tức này mạnh, lại một lần hành động kéo lên đến Sáng Thế chí cường đỉnh phong, cách Bộ Thiên Cảnh bất quá là một tầng chênh lệch!

Chỉ là Hồi Hột tộc quốc sư, há có thể có tu vi này, lão quái này âm thầm che dấu lực lượng có thể nói làm cho người ta sợ hãi! Hắn phất tay áo, không gian chung quanh lập tức phát ra một vòng gợn sóng, hướng chung quanh kích động mà đi.

Hai đạo lực lượng có thể nói Sáng Thế chí cường đỉnh phong đối bính, triệt để xé nát không gian, cả phiến không gian lộ ra đen kịt, vô số đệ tử Đạo Cung tới gần bên người Càn Nguyên Tử, ở dưới đối bính khủng bố căn bản không có sức phản kháng, bị sinh sinh chém giết!

Nhưng lão quái này căn bản chưa từng nhìn một chút, ngay cả lông mày cũng không nhíu, trong miệng hắn đột nhiên quát khẽ một tiếng:

- Si nhi! Tâm Ma ngay ở trước mắt, còn không ra tay chém giết hắn, còn đợi khi nào!

Một tiếng gầm nhẹ này, giống như có ma lực nào đó, rơi vào trong tai Yến Tử tứ nữ, tựa như tiếng sấm mênh mông cuồn cuộn nổ vang, như có ngàn vạn người ở bên tai đồng thời gào thét.

- Giết chết Tâm Ma!

- Giết chết Tâm Ma!

...

Trong mắt các nàng hiện lên một tia chống lại, nhưng rất nhanh liền bị đè xuống, trong tay hiện lên linh quang, riêng phần mình lấy ra trường kiếm, thân ảnh kích xạ lên, trường kiếm phía trước, mũi kiếm phát ra hàn quang lạnh như băng.

Tiêu Thần mắt thấy tứ nữ tới gần, trong nội tâm cả kinh, vội vàng thu liễm khí tức chung quanh, nếu không mặc dù dùng tu vi của Sáng Thế cảnh tứ nữ, một khi tới gần cũng sẽ bị lực lượng bên ngoài cơ thể hắn chấn giết.

PHỐC!

PHỐC!

PHỐC!

PHỐC!

Bốn thanh âm trầm đục gần như đồng thời truyền đến, đây là thanh âm lợi kiếm đâm vào huyết nhục!

Tiêu Thần thu hồi tất cả lực lượng, liền không cách nào ngăn cản bốn đạo kiếm quang, mũi kiếm lạnh như băng xé rách huyết nhục của hắn, chui vào trong thân thể, đau đớn kịch liệt để cho sắc mặt hắn trắng bệch, giọt giọt huyết dịch từ miệng vết thương chảy ra, dọc theo thân kiếm trượt xuống.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...