Đạo (Dịch) – Chương 2702

Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực không thể thừa nhận lực lượng cấp độ Đạp Thiên cảnh, một khi vượt qua sẽ hủy diệt! Một khi mảnh vỡ sụp đổ, bọn họ sẽ bị thời không loạn lưu thôn phệ, đến lúc đó không cần Tiên Vương ra tay bọn họ cũng phải chết không nghi ngờ.

Bên ngoài vương cung có vô số sinh vật biến dị cảm ứng nguy cơ hàng lâm, chúng hoảng sợ chạy tán loạn khắp các hướng.

Gương mặt Tu Du Vương tái nhợt mang theo Ngân Nguyệt Vương đi nhanh, hắn bị thương không nhẹ nên tốc độ bị ảnh hưởng, hiện tại miễn cưỡng duy trì tốc độ theo sau Tiêu Thần, hai người cũng phát giác biến cố cho nên ánh mắt sợ hãi.

Phía sau ba người mới là Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Di Thiên Vương, Lý Quảng Vương cùng Binh Sách Vương, năm người cảm ứng khí tức khủng bố liền sợ hãi gần chết.

Tám người không ngừng chạy ra bên ngoài viễn cổ tiên vực.

Cả vương cung bị hủy hoại trong chốc lát, phế tích xuất hiện thân ảnh bay lên không, thân thể của hắn gầy như thây khô bọc trong trường bào xa hoa, nhìn âm trầm đáng sợ, khí tức trong người vô cùng suy yếu giống như gió cuốn bọn họ trở về, cảm giác nguy hiểm càng mạnh giống như hung thủ ngủ say thức tỉnh, cho dù gầy yếu nhưng không thể xem thường! Vào lúc này kim quang chói mắt sinh ra, ánh mắt của hắn như ẩn chứa đại thần thông đảo qua, tất cả chấn động bị giam cầm, không gian sụp đổ, đại địa tan vỡ dừng lại.

Bàn tay khô quất duỗi ra, dường như hắn bị trấn áp thời gian quá dài nên run run vô lực, cánh tay như cây khô chỉ cần chạm nhẹ là gãy, các đốt ngón tay sinh ra kim quang.

Sau một khắc một đạo kim quang xuất hiện, kim ấn màu vàng bay vào trong tay hắn, ngay sau đó dung nhập vào thân thể đối phương, quá trình này làm huyết nhục của thây khô đầy đặn nhanh chóng, chỉ qua vài giây ngắn ngủi thây khô biến thành nam tử trung niên tướng mạo đường đường, gương mặt uy nghiêm tự nhiên, hắn đứng đó nhưng uy áp đáng sợ bộc phát.

- Tiên giới sát kiếp vẫn không thể chôn vùi bổn vương.

Tiên Vương lên tiếng, giọng nói như lôi đình nổ vang truyền khắp hư không, cũng đánh nát tất cả, mảnh vỡ viễn cổ tiên vực dưới chân sụp đổ! Thời không loạn lưu trên bầu trời cuốn tới, trên người hắn sinh ra kim quang ngăn cách tất cả bên ngoài.

Ánh mắt Tiên Vương mang theo hàn quang.

- Nếu năm đó bổn vương không tự nguyện phong cấm tránh né kiếp nạn, thời không loạn lưu làm sao có thể giam ta, phá!

Hắn quát lớn, kim quang quanh người bộc phát xé rách thời không loạn lưu.

Hắn ngấng đầu nhìn đám người Tiêu Thần chạy đi, hắn bước lên phía trước một bước.

- Các ngươi cứu bổn vương ra ngoài, với tư cách cảm tạ, bổn vương sẽ ban cho các ngươi vinh quang cùng táng thân với mảnh vỡ Tiên giới.

Tiên Vương người mặc kim quang tiến lên phía trước, những nơi đi qua bầu trời sụp đổ, đại địa tan vỡ.

Những tu sĩ Tiên giới may mắn sống sót trên mảnh vỡ viễn cổ tiên vực đồng thời cảm ứng được khí tức Tiên Vương hàng lâm, bọn họ kích động liên tục quỳ rạp xuống đất, bọn họ vui mừng cúi đầu về hướng vương cung!

Tiên Vương sống lại, bọn họ sẽ được cứu vớt rời khỏi địa phương đầy tử vong này và đạt được tân sinh.

Lúc kim quang chiếu sáng bây trời, sau khi tới gần thành trì, tu sĩ Tiên giới quỳ trên mặt đất sau đó không ngừng tụng niệm.

Nhưng từ đầu đến cuối kim quang quét qua, nó không mang tới hi vọng mà là tử vong và kết thúc.

Sắc mặt tu sĩ Tiên giới tuyệt vọng, ngay sau đó thiên địa sụp đổ, thời không hỗn loạn bao phủ và tiêu diệt bọn họ.

Ánh mắt Tiên Vương đảo qua như nhìn con sâu cái kiến, đôi mắt đạm mạc vô tình.

Tiêu Thần mang bốn hoàng giáp tiên vệ, Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương thứ hai, Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Di Thiên Vương, Lý Quảng Vương, Binh Sách Vương theo sau, tám người không ngừng chạy trối chết! Phía sau là sát khí và lực lượng hủy diệt vô biên sinh ra, tâm thần bọn họ chấn động nên không dám dừng lại chút nào!

Tu vi Binh Sách Vương hơi yếu, lại bởi vì cướp đoạt quốc khí bị Tiên Vương ra tay chấn tổn thương, tốc độ hắn dần hạ xuống, sắc mặt người này khiếp sợ và ảm đạm, nội tâm sinh ra cảm giác ảm đạm, hắn có cảm giác thân thể bị đóng băng như đặt thân trong băng thiên tuyết địa, dùng tu vi của hắn có thể cảm ứng nguy cơ hàng lâm! Binh Sách Vương hiểu chính mình đã trở thành mục tiêu công kích đầu tiên của Tiên Vương, so với chờ chết không bằng vung tay đánh cược một lần.

Hắn cắn răng và quay người đối mặt Tiên Vương, lúc này gào thét:

- Triệu vong hồn tử trận!

Sau khi hắn quát lớn trên không gian xuất hiện cánh cửa màu xám, cánh cửa mở ra mang theo lực lượng cực kỳ đáng sợ, nó che đậy không gian ở phía chính diện, từng con vong hồn xuất hiện! Bọn họ mặc chiến giáp đỏ sậm, trong đôi mắt xuất hiện hỏa diễm linh hồn đỏ rực, chúng giơ trường đao trong tay và hỏa diễm nguyền rủa bộc phát, dưới thân vong hồn là chíến mã mặc giáp, khí thế đáng sợ làm người ta cho rằng mình lâm vào địa ngục.

Vong hồn thiết kỵ số lượng kinh người, lúc này cánh cửa lớn mở ra, chúng lập tức gia tốc tấn công Tiên Vương, từng sát hồn xám trắng gào thét phát ra công kích nguyên thần khủng bố./

Đại Hàn Binh Sách Vương chính là Sáng Thế chí cường giả thanh danh hiển hách, tự nhiên không phải hạng người vô năng! Sinh tử đại khủng bố cho nên ra tay không giữ lại, từ đó bộc phát lực lượng vô cùng kinh người! Vong hồn thiết kỵ sở hướng binh phong không thể ngăn cản! Dùng thần thông chi lực, mượn nhờ vong hồn thiết kỵ hung hãn không sợ chết gia tăng chiến lực, mặc dù đối mặt với tu sĩ Đạp Thiên nhất bộ cũng có thể hơi ngăn cản. Hiện tại hắn đối mặt với Tiên Vương tự nguyện phong ấn trăm vạn năm, đó là tồn tại gần với Tiên Đế khủng bố của viễn cổ Tiên giới, mặc dù thời gian trôi qua làm lực lượng của hắn suy giảm cũng không phải Binh Sách Vương có thể ngăn cản.

Trong mắt Tiên Vương sinh ra sát cơ, đột nhiên hắn vươn tay điểm ra một chỉ mang theo hào quang sáng ngời.

- Thên thuật, Trường Hà!

Đầu ngón tay của hắn xuất hiện tiên văn màu vàng, nó uốn lượn như dòng nước, Binh Sách Vương có cảm giác mình đang đối mặt với một dòng sông lớn.

Tiên văn chấn động sau đó sụp đổ, trong hư không xuất hiện một dòng sông dài kéo tới cuối cùng, dường như nước sông chảy xiết làm hào khí tăng nhanh khủng bố, khí thế kinh thiên thôn phệ thiên địa.

Vong hồn thiết kỵ đối kháng với sông dài, không biết sông nước này là nước gì lại đánh diệt vong hồn, đội hình chỉnh thể vỡ tung! Vong hồn thiết kỵ sụp đổ khi dòng sông quét ngang! Lực lượng của dòng sông không ngừng cắn nuốt vong hồn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...