Đạo (Dịch) – Chương 2701

Vào lúc này Tiêu Thần không có ra tay cùng hoàng giáp tiên vệ, hắn không đợi hắn phân thắng bại với Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương thì Di Thiên Vương, Tu Du Vương đã phá vỡ vòng xoáy, đến lúc đó cũng đã muộn rồi, cho nên khi bốn hoàng giáp tiên vệ toàn lực ra tay dây dưa Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, đột nhiên hắn điểm một chỉ vào hai người Di Thiên Vương, Tu Du Vương!

- Hỗn Độn giới, trấn áp vạn vật!

Hỗn Độn chi lực bộc phát, lần này hắn dùng toàn lực trấn áp hai người Di Thiên Vương, Tu Du Vương, từ đó gián đoạn bọn họ phá vỡ vòng xoáy.

Trong vòng xoáy xuất hiện lực lượng mênh mông, ẩn ẩn có một hư ảnh mở ra và bao phủ hai người Di Thiên Vương, Tu Du Vương vào trong! Hư ảnh này là thần thông của Hỗn Độn giới, sau khi Tiêu Thần mượn nhờ lực lượng Lôi giới gia tăng lực lượng, lúc toàn lực ra tay mới miễn cưỡng làm được điểm này.

Bị Hỗn Độn giới trấn áp, hai người bọn họ cứng đờ, áp lực cực kỳ khủng bố đè nặng như núi cao, cũng cắt đứt hơn phân nửa lực lượng của áp chế vòng xoáy, vòng xoáy mất đi kiềm chế nên xoay nhanh hơn.

Di Thiên Vương ngẩng đầu lên, ánh mắt oán độc và gào thét.

- Tiêu Thần! Bổn vương thề không chết không thôi với ngươi!

Lúc trước thời gian chi sa bị đoạt, hôm nay ngăn cản hắn thu quốc khí, Di Thiên Vương hận Tiêu Thần không cần nhiều lời.

Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương kinh hãi gào lên, phải cưỡng bức ép Tiêu Thần nhanh chóng dừng lại, nếu không chắc chắn không bỏ qua cho hắn.

Lúc này Tiêu Thần không nhìn bọn họ vào trong mắt, lúc vòng xoáy không ngừng xoay nhanh thì hắn thở ra.

Đột nhiên vòng xoáy vỡ ra, mấy đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện bên trong, chính là đám người Đông Đạo Tiên Quân, Ly Hỏa Tiên Quân, Hắc Thủy Tiên Quân và bốn hoàng giáp tiên vệ sau lưng.

- Các vị, chúng ta còn sót lại tới hôm nay là vì việc này! Theo bổn quân ra tay, không tiếc trả giá cứu vương thượng ra ngoài

Trong tiếng gào thét, trong người Đông Đạo Tiên Quân sinh ra khí tức khủng bố, hào quang xuất hiện trước vòng xoáy.

Ly Hỏa, Hắc Thủy sau lưng hắn và bốn hoàng giáp tiên vệ không nói một lời theo sát phía sau, sắc mặt bọn họ thành kính và kích động, không có nửa điểm sợ hãi chần chờ như thiêu thân lao vào lửa.

Oanh!

Oanh!

Tiếng nổ mạnh làm người ta sợ hãi vang lên, lực lượng đáng sợ hàng lâm, dùng ba Tiên Quân và bốn hoàng giáp tiên vệ cùng tự bạo! lực lượng hủy diệt cường đại quét qua tất cả và bộc phát uy năng hủy thiên diệt địa.

Nội tâm Tiêu Thần kêu khổ, sắc mặt hắn tái nhợt, hư ảnh Hỗn Độn giới chấn động và bị xé rách.

Hai người Di Thiên Vương, Tu Du Vương toàn lực ngăn cản, bên ngoài cơ thể sinh hào quang quang ngăn cản lực lượng hủy diệt bao phủ, thân thể bị đánh bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, hiển nhiên đã bị trọng thương.

Bảy người cùng tự sinh ra lực lượng trùng kích vặn vẹo hư không.

Lúc này lực lượng thời không loạn lưu càn quét chung quanh.

Bên tai Tiêu Thần nghe thấy tiếng gào thét, thân thể của hắn cứng ngắt, đồng tử hắn co rút nhìn vào sâu trong vòng xoáy, giờ phút này dường hư có hung vật tuyệt thế giãy dụa thoát khỏi lao lung, cảm giác nguy hiểm tới cực điểm bao phủ toàn thân.

Ngay sau đó âm thanh sinh ra tiếng răng rắc, cả phiến không gian vỡ vụn như mặt kính, lực lượng này xé rách triệt để.

Đột nhiên hắn nhìn thấy một khe nứt không gian xuyên thủng nhà kho không gian và tương liên với bên ngoài. Hắn không chút do dự mang theo bốn hoàng giáp tiên vệ lao ra bên ngoài.

Sắc mặt Tu Du Vương tái nhợt, hắn vẫy tay làm không giăn vặn vẹo, cũng ngăn cản thời không hỗn loạn trước mặt, hắn vung tay áo bao phủ Ngân Nguyệt Vương, gầm lên:

- Đi theo ta!

Trên cổ hắn có dây chuyền màu tím tỏa sáng, nó nóng như bàn ủi, cảm giác nóng bỏng trên da thịt tác động lên nguyên thần, sắc mặt của hắn tái nhợt. Sợi dây chuyền này là dị bảo có thể cảm ứng nguy cơ, mỗi khi gặp được hung hiểm sẽ nóng lên báo động trước, hôm nay có cảm giác nóng như thiêu đốt là lần thứ hai! Trận hung hiểm năm đó, Tu Du Vương cửu tử nhất sinh mới miễn cưỡng giữ được tánh mạng, trong nội tâm sợ hãi không tên, hắn không dám trì hoãn nữa.

Lúc này không phải tất cả mọi người lựa chọn rút đi.

Sau khi vòng xoáy sụp đổ, phương ấn màu vàng xuất hiện trong mắt mọi người, vật ấy tỏa ra kim quang có vài phần tương tự kim ấn của Tiêu Thần, nó lớn cỡ bàn tay, trên đó có hoa văn tinh mỹ sinh ra khí tức cường đại, nó ngăn cách thời không loạn lưu bên ngoài và lơ lửng giữa hư không.

Đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Lý Quảng Vương, Binh Sách Vương cùng với Di Thiên Vương bị thương cùng gào lên, hào quang bao phủ toàn thân lao về phía phương ấn, vào lúc này có tiếng hừ lạnh vang lên, tuy không lớn nhưng lọt vào trong tai bọn họ chẳng khác gì lôi đình nổ vang, từ đó thân thể bọn họ cứng đờ, hào quang trên người bị đánh xơ xác! Di Thiên Vương cảm thấy ngưc buồn bực, hắn ngửa đầu phun một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

Mấy người kinh hãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn vào sâu trong vòng xoáy, vào lúc lực lượng thời không loạn lưu tán loạn lại có một đạo thân ảnh dần dần xuất hiện. Tuy thân ảnh mơ hồ nhưng ánh mắt nhìn đã làm trái tim bọn họ co rút kịch liệt, cảm giác nguy cơ sinh tử bao phủ tâm thần, bọn họ không sinh ra nổi ý niệm phản kháng.

- Trốn!

Không biết ai gào lên đầu tiên, đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương quay người bỏ chạy thục mạng, trên mặt mang theo sợ hãi vô tận. Nghĩ đến Tiêu Thần trước kia nhắc nhở cùng ngăn cản thì bọn họ hối hận.

Hiện tại hối hận cũng muộn rồi.

Thời điểm Tiêu Thần đi đến tiền điện vương cung, bên tai nghe tiếng hừ lạnh thì khí huyết trong người bốc lên, trong nội tâm âm thầm khiếp sợ, hắn không dừng lại lao thẳng ra ngoài.

Quốc khí trong vương cung ngay từ đầu là âm mưu hấp dẫn tu sĩ tới phá vỡ thời không chi lực, từ đó thả Tiên Vương bị phong ấn ra ngoài! Người này vừa thoát thân, dựa vào tu vi Đạp Thiên tam cảnh sẽ vô địch thủ! Nếu hiện tại muốn mạng sống phải dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, một khi bị Tiên Vương đuổi theo, Tiêu Thần cũng không cho rằng hắn cảm kích bọn họ cứu hắn thoát khốn.

Cùng lúc đó sâu trong vương cung có khí tức hủy diệt sinh rauy áp mênh mông phóng thẳng lên trời! Dưới uy áp này không gian dần dần vết nứt không gian vặn vẹo như xé nát bầu trời, thời không loạn lưu muốn tràn vào bên trong..

Trong tiếng nổ ầm ầm, mặt đất nứt vỡ thật nhanh, vương cung mục nát tan vỡ sinh ra bụi mù mờ mịt.

Khí tức hủy diệt bao phủ hư không.

Sắc mặt Tiêu Thần lập tức biến thành khó coi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...