- Tu sĩ tu đạo sau có thể sợ đầu sợ đuôi, đã không có lý do không làm, như vậy buông tay làm đi. Lo trước lo sau có thể xưng là cẩn thận, nhưng có khi cần thiết thường thường chỉ cần dũng khí là đủ, mà ta lại không thiếu dũng khí. Nếu muốn đạt được thì phải trả giá bằng mạo hiểm, dù sao trên đời này không có khả năng tồn tại cơ duyên không nguy hiểm, ra biết rõ điểm này.
- Tốt!
Tuyền trầm giọng nói:
- Đây mới là tâm tính xứng đáng giúp ngươi đi tới đỉnh phong, nếu ngay cả một chút tinh thần mạo hiểm cũng không có, có tư cách gì đi lên đỉnh phong chứ! Ngươi lui về phía sau, ta sẽ phá vỡ nơi này, hiện tại dùng thân thể của ngươi một lát.
Tiêu nhắm mắt lại, hắn mở mắt ra lại bình tĩnh, nhưng trong bình tĩnh mang theo nóng bỏng.
Hiện tại do Tuyền khống chế thân thể,
Ánh mắt của hắn nhìn vào vách tường nhà kho, khí tức thời không loạn lưu sinh ra từ nơi này, qua một lúc Tuyền động thủ.
Đầu ngón tay của Tiêu Thần bắn ra một tia kim quang, nó như bút lông vẽ mấy nét bút lên hư không, nét vẽ đơn giản nhưng chính là tiên văn huyền diệu, nó bắn vào vách tường.
Tiên văn tiến vào làm vách tường sinh ra gợn sóng.
Tốc độ của hắn thật nhanh, số lượng tiên văn không ngừng gia tăng thật nhanh, trong nháy mắt hắn vẽ mấy trăm tiên văn tương liên với vách tường, vách tường biến thành hơi mờ, thời không loạn lưu sinh ra khí tức đáng sợ thổi tóc dài của Tiêu Thần bay bay, áo bào xanh phất phơ! Xuyên thấu qua vách tường hơi mờ có thể mơ hồ nhìn thấy hào quang năm màu bên trong.
Vào lúc tiên văn cuối cùng rơi vào vách tường, Tuyền quát lớn.
- Phá!
Một lối vào xuất hiện tại vách tường, vách tường rạn nứt và bị lực lượng thời không đánh nát hóa thành vô số khối vụn bay tứ tán.
Lúc này thời không loạn lưu bộc phát nhưng sau đó biến mất thật nhanh.
Tiêu Thần nhắm mắt lại, sáu lui bước về phía sau, hắn mở mắt ra nhìn vách tường lúc trước.
Trong không gian nguyên thần có lời nói yếu ớt của Tuyền vang lên.
- Ta chỉ có thể giúp ngươi việc này, sau đó phải xem vào ngươi.
Hắn nói xong liền im lặng.
Tiêu Thần có thể xác định Tuyền hao phí lực lượng nghiêm trọng, cũng không có gì không ổn, lúc này mới an tâm nhìn vách tường bị phá, thoáng cảm ứng sau đó đi thẳng vào trong.
Hắn đã làm ra lựa chọn thì không nên chần chờ.
Hắn tiến vào bên trong, đôi mắt Tiêu Thần hơi nheo lại, ngay sau đó uy áp thời không loạn lưu sinh ra, Tiêu Thần nhìn thấy vòng xoáy xoay tròn do thời không loạn lưu thuần khiết tạo thành, nó lớn trăm trượng, Tiêu Thần cảm ứng vòng xoáy xoay tròn đang bất ổn nhưng không tới mức sụp đổ, Tiêu Tâần thở ra một hơi.
Sau đó Tiêu Thần mở to mắt.
Hắn nhìn thấy trong vòng xoáy thời không chi lực hỗn loạn có một thanh trường kiếm xuất hiện, thứ này dài ba xích, toàn thân sinh ra hào quang lộng lẫy.
Kiếm này chắc chắn là trọng bảo Tiên giới, mà trọng yếu nhất chính là nó đã chuyển hóa thành thời gian chi sa! Tiêu Thần phát hiện trong vòng xoáy không chỉ có một vật hóa thành thời gian chi sa.
Trường kiếm, cự phủ, trường tiên, hắn phát hiện ba kiện như thế.
Là ba kiện!
Chỉ cần thu chúng vào trong tay tất nhiên có thể kiếm đủ thời gian chi sa giúp không gian phân thân ngưng tụ thời gian bổn nguyên, đợi không gian phân thân dung hợp hoàn thành thời không bổn nguyên, khi đó tu vi của hắn tăng lên kinh thiên động địa.
Hơn nữa hắn cảm ứng có lẽ trong vòng xoáy còn có bảo vật chuyển hóa thành thời gian chi xa.
Nhưng bảo vật phía trước muốn thu cũng không dễ dàng, bởi vì chúng tồn tại trong thời không loạn lưu, nếu không cẩn thận sẽ làm vòng xoáy sụp đổ, lúc này Tiêu Thần phải cẩn thận rất nhiều.
Trầm ngâm nửa ngàylúc tới gần trường tiên gần biên giới vòng xoáy nhất, đột nhiên Tiêu Thần vươn tay về phía trước, hắn sử dụng Hỗn Độn chi lực chui vào thời không loạn lưu, hắn bắt lấy trường tiên, không chờ hắn thu hồi thì Hỗn Độn chi lực bị phân giải và sụp đổ.
Nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, hiện tại hắn có thể nắm giữ chính là Hỗn Độn mạnh nhất, nếu ngay cả Hỗn Độn chi cũng không thể ngăn cản thời không loạn lưu ăn mòn thì làm sao đoạt bảo vật. Nhưng rất nhanh đôi mắt hắn sáng ngờihắn nói thầm mình ngu xuẩn, Tử Nguyên thú giáp xuất hiện bao phủ thân thể hắn vào trong. Dùng thứ này phòng ngự chỉ cần hơi ngăn cản vòng xoáy một chút là đủ rồi.
Qua vài giây sau nhìn sang trường tiên, đột nhiên Tiêu Thần vươn tay bắt lấy trường tiên và lôi ra nó! Ngay sau đó Tử Nguyên thú giáp đã trở nên ảm đạm, thậm chí xuất hiện dấu ăn mòn cháy đen, đủ biết thời không loạn lưu trong vòng xoáy đáng sợ cỡ nào.
Hiện tại Tiêu Thần bất chấp việc này, hắn ném trường tiên lên mặt đất, ánh mắt của hắn vui vẻ. Thuật thu thời gian chi sa đã được Tuyền truyền dạy, Tiêu Thần không dừng lại thúc dục pháp quyết.
Một lát sau trường tiên vỡ vụn hóa thành mười bốn viên thời gian chi sa, bị Tiêu Thần phất tay áo thu lấy. Làm xong việc này hắn nhìn vào trong vòng xoáy, đôi mắt sáng ngời muốn thu bảo vật thứ hai.
Núi đá đỏ sậm, máu tươi nhuộm đỏ cả ngọn núi, thềm đá có thể nhìn thấy đều là tay chân cụt, cảnh tượng như tu la địa ngục hàng lâm nhân gian, mặc dù đã qua nhiều ngày, nhưng mùi máu tươi vẫn nồng đậm làm người ta có cảm giác buồn nôn.
Cảnh tượng trước mặt có lực trùng kích tâm lý vô cùng to lớn, cũng chấn nhiếp tâm thần người khác.
Sắc mặt Tiên Quân dẫn đường phía trơớc vô cùng khó coi, lãnh ý bao phủ tâm thần của hắn, thân thể run rẩy như cầy sấy, trong mắt mang theo hoảng sợ, hắn không dám bước tới một bước.
Đam người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Di Thiên Vương, Tu Du Vương ngưng trọng, ánh mắt nhìn qua chiến trường, càng nhìn càng rung động, ánh mắt kiêng kị không nhỏ.
Người tạo thành cảnh tượng này là Tiêu Thần không thể nghi ngờ! Trừ hắn ra trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực không có người nào có lực lượng khủng bố như vậy, không quan tâm tất cả giết chóc ngập trời cũng muốn xâm nhập vào trong vương cung.
- Đại Yến Đông Yến Vương có uy năng như thế, thật sự làm người ta sợ hãi thán phục! Dưới Đạp Thiên cảnh, chỉ sợ trong chúng ta không ai có thể chống lại hắn.
Đột nhiên Tu Du Vương lên tiếng phá tan im lặng.
Ngân Nguyệt Vương khẽ gật đầu, tuy hắn cực kỳ coi trọng Tu Du Vương nhưng cảnh tượng trước mắt không thừa nhận không được, Tiêu Thần có thần thông kinh người! Nhắm đôi mắt lại, dường như nàng nhìn thấy cảnh tượng xảy ra ngày đó, sinh vật biến dị vô tận, số lượng như thủy triều ập tới, cảnh tượng này làm người ta cảm thấy tuyệt vọng..
Di Thiên Vương hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Các vị đạo hữu, có lẽ chúng ta không nên trì hoãn thời gian nơi đây. Tiêu Thần tiến vào vương cung sớm hơn chúng ta quá nhiều, như lại chậm một chút chỉ sợ chắp tay giao quốc khí cho kẻ khác.
Chương 2697vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận