Đạo (Dịch) – Chương 2695

Không tốt, bọn họ cũng thăm dò tin tức của cung điện Tiên Vương, Tiêu Thần cũng có thể làm được điểm này, nếu như bị hắn đoạt trước, có khả năng để hắn cướp lấy quốc khí.

- Mang chúng ta đi hoàng cung!

Sắc mặt Thần Hỏa Vương vô cùng khó coi!

- Không được! Hiện tại hoàng cung đã bị sinh vật biến dị vây quanh, vô cùng nguy hiểm, hiện tại đi vào sẽ táng thân trong đó.

Một gã Tiên Quân nói ra.

Thần Hỏa Vương quay người đánh một trảo, hư không xuất hiện hỏa diễm đỏ rực bao phủ tên Tiên Quân vào trong, người kia gào thét muốn ngăn cản nhưng Binh Sách Vương hừ lạnh một tiếng, nguyên thần trùng kích vô hình bao phủ tên Tiên Quân, hắn chỉ có thể cứng đờ nhìn mà thôi.

Sau khi hỏa diễm bao phủ, thân ảnh Tiên Quân kia tan thành mây khói.

Vạn Thi Vương quay người nhìn tên Tiên Quân còn lại, nói:

- Hiện tại ngươi biết rõ nên làm gì rồi chứ?

...

Diện tích nhà kho rất lớn, nơi này bày các loại vật tư dự trữ của thời kỳ Tiên giới, hiện tại thời gian trôi qua đã biến thành phế vật.

Nội tâm Tiêu Thần chờ mong, nguyên thần hắn cảm ứng, xác định không có nguy hiểm liền dùng thần thức thăm dò, sau đó hắn dò xét các ngóc ngách của nhà kho. Mấy giây sau quay người lại, ánh mắt nhìn một hơi, hắn lập tức bay tới.

Trên kệ bày ra nhiều bảo vật, có lẽ là vật cường đại trong thời kỳ Tiên giới, hiện tại đã mục nát pha tạp không chịu nổi, chúng như sắt vụn không có khí tức chấn động gì.

Tiêu Thần phất tay áo đánh nát bảo vật mục nát hóa thành tro tàn, trong tay hắn là tinh thể hình thoi màu vàng, trải qua năm tháng vẫn sáng long lanh, nó tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt.

- Tiên tinh trung phẩm!

Tuyền lên tiếng, trong lời nói mang theo hưng phấn.

- Tiêu Thần, xem ra vận khí của ngươi không tệ, có lẽ nơi này còn có tiên tinh khác.

Tiêu Thần cũng thật không ngờ tinh thể màu vàng tinh khiết lại là tiên tinh.

Lúc này nhìn từng cái hòm ngăm đen trên mặt đất, ánh mắt Tiêu Thần ngưng trọng, hắn đã tìm khắp cả nhà kho chỉ có một khối tiên tinh trung phẩm và ba khối hạ phẩm, nếu như trong rương không có thu hoạch thì hắn toi công.

Hơi cảm ứng không biết cái hộp là chất liệu gì tạo thành lại ngăn cách thần thức của hắn, cũng không có dấu vết mục nát, một tia cấm chế nhàn nhạt sinh ra nhưng yếu tới cực điểm.

Tiêu Thần vươn tay vỗ một cái, hắn đánh tan cấm chế bên ngoài cái gương, hắn hít sâu một hơi và đi lên vài bước.

Trong gương sinh ra ánh sáng màu xanh, từng khối tiên tinh màu xanh bày ra trong đó, cái rương này có mười tầng, mỗi một hai mươi viên, chỉ một cái rương này đã có hai trăm tiên tinh hạ phẩm.

Nhìn rương rắc bày đầy trên mặt đất, mặc dù dùng tâm tính của Tiêu Thần cũng phải hít khí lạnh, trái tim đập mạnh liên hồi.

- Tiêu Thần! Ngươi gặp may mắn! Nơi này không phải cung điện Tiên Vương bình thường, hắn yếu nhất cũng là tu sĩ Đạp Thiên tam bộ, thậm chí khoảng cách Hồng Mông Tiên Đế cảnh chỉ kém một bước ngắn, nếu không làm gì có tài phú hùng hậu như vậy, nhanh, lập tức mở rương ra xem, nhìn xem có bao nhiêu tiên tinh.

Tiêu Thần gật gật đầu, hắn dùng sức chấn vỡ cấm chế trên các rương.

Suốt tám mươi bảy cái rương sắt, toàn bộ chứa tiên tinh, đại bộ phận là ánh sáng màu xanh, trong đó có một rương màu vàng.

Tiên tinh trung phẩm.

Trong mắt Tiêu Thần bắn ra hào quang sáng ngời, hắn tiến lên một bước, thân ảnh trực tiếp xuất hiện bên cạnh cái rương này, ánh mắt nhìn tiên tinh trung phẩm, có bốn mươi khối! Nếu luyện chế tiên vệ thành công thì đây chính là bốn mươi chiến lực Sáng Thế chí cường giả! Lại trải qua tăng phúc lực lượng, đây là lực lượng có thể đối kháng tu sĩ Đạp Thiên cảnh!

- Thu tiên tinh trung phẩm lại, nhanh!

Tuyền kích động thúc dục.

Tiêu Thần ngây ngốc, phất tay áo thu bốn mươi tiên tinh trung phẩm đi, một cái hộp ngọc xuất hiện trong tầm mắt, hộp ngọc có tiên văn, một tia hào quang màu vàng luân chuyển liên tục. Xuyên thấu qua hộp ngọc có thể nhìn thấy một viên tinh thạch màu vàng mượt mà.

- Tiên tinh thượng phẩm! Phẩm chất gần với hình dạng tim người, thiếu chút nữa tiến giai thành tiên tinh tuyệt phẩm, nếu có thể tu bổ thuận lợi, thậm chí có thể tăng phúc kim giáp tiên vệ lên mức Đạp Thiên tam bộ.

Nội tâm Tiêu Thần run rẩy, hắn cầm hộp ngọc lên xem kỹ, nó có hình dạng như tim người, hào quang màu vàng xinh đẹp mê người.

Hắn đang muốn động thủ mở hộp ngọc ra, đột nhiên không gian có chấn động khác thường sinh ra rồi biến mất, thân thể Tiêu Thần cứng ngắc.

Thời không chi lực hỗn loạn!

Tuy chấn động vội vàng nhưng có thể cảm ứng rõ ràng! Lực lượng này như núi lửa ngủ say tùy thời bộc phát thật mạnh.

Tiêu Thần ngẩng đầu dò xét không gian chung quanh, hắn không phát hiện có gì không ổn, dường như chấn động không gian là ảo giác. Càng như thế sắc mặt hắn càng khó coi.

- Tuyền, ngươi có phát hiện không?

- Tiêu Thần, ngay lúc ngươi chạm vào tiên tinh nó mới chấn động, xem ra có bí mật.

Tuyền thấp giọng lên tiếng, vẻ mặt ngưng trọng.

Tiêu Thần nghe vậy vẫy tay, cái rương trên mặt đất khép lại, hắn thu vào trong nhẫn trữ vật. Trong quá trình này không có chấn động sinh ra, Tuyền đang suy nghĩ.

Một lúc sau hắn trầm giọng nói:

- Tiêu Thần, nếu ta cảm ứng không sai, không gian trong nhà kho còn che giấu không gian khác.

- Không gian trọng điệp.

- Rất có thể, nhưng người bố trí nơi này năm xưa tu vi nhất định thâm bất khả trắc, có thể che giấu không gian sâu như vây, vừa rồi có một tia chấn động, chỉ sợ bởi vì cấm chế quanh năm vận chuyển xuất hiện tổn hại, hoặc lúc ngươi chạm vào tiên tinh dẫn phát cấm chế chấn động. Hiện tại có hai lựa chọn, hoặc là chúng ta rời đi, không để ý tới không gian che giấu ở nơi này, bởi vì thời không che giấu vô cùng nguy hiểm, không cần ta nhiều lời. Hai, do ta ra tay mở không gian che giấu, bởi vì trong không gian che giấu này ta cảm ứng có khí tức thời gian chi sa. Nguy hiểm và cơ duyên cùng tồn tại, lựa chọn thế nào do ngươi quyết định.

Tiêu Thần cúi đầu, trầm mặc một lúc mới nói:

- Tuyền, thời gian chi sa trong tay của ta có thể ngưng tụ thời gian phân thân không?

- Không đủ.

- Ngươi ra tay phá vỡ phong ấn đi.

Tuyền trầm mặc một lúc, hắn nói:

- Ngươi phỉa suy nghĩ kỹ càng, có khả năng phá vỡ không gian không phải đối mặt với thời gian chi sa, mà là thời không chi lực hỗn loạn đáng sợ, mặc dù chúng ta liên thủ cũng không thể ngăn cản.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...