Đạo (Dịch) – Chương 2676

Thần Hỏa Vương nổi giận gầm lên một tiếng, hắn lập tức đánh một tên Thi tộc bên cạnh Vạn Thi Vương về phía Lôi thú.

Hai tu sĩ bị đánh bay rơi vào vòng vây của Lôi Thú, áp lực của tu sĩ khác giảm nhiều..

Đúng lúc này Tiêu Thần đánh chết hai con Lôi Thú, hắn không quay đầu nhưng trái tim đập mạnh, đột nhiên hắn sinh ra cảm giác nguy cơ.

Ngay sau đó dưới chân hắn có rễ cây xông ra khỏi mặt đất, nó đánh thẳng vào lưng Tiêu Thần. Tuy hắn đã có phòng bị nhưng lực lượng rễ cây quá mạnh vượt qua hắn đoán trước, thân thể Tiêu Thần bị đánh bay, lúc này đám Lôi Thú phi hành lập tức lao thẳng về phía hắn.

Sau một khắc hắn bị lôi đình bao phủ.

- Thanh Mộc Vương! Ngươi làm cái gì!

Tiêu Việt Vương kinh sợ gào thét.

Thanh Mộc Vương không nhiều lời, hắn nói:

- Chúng ta điều khiển Ngự Lôi Châu cùng rời đi, nếu không bổn vương sẽ tiễn ngươi cùng chết với Tiêu Thần.

Ước định trước khi vào Lôi giới bị xé rách không do dự, bốn gã tu sĩ bị ném vào Lôi Thú làm vật hi sinh, cũng giúp người khác có cơ hội thở dốc sau đó nhảy ra khỏi vòng xoáy thoát ra ngoài.

Trong bốn gã tu sĩ làm vật hi sinh có Tiêu Thần.

Tiếng sấm sét nổ vang khắp thiên địa.

Lúc này hào quang tỏa sáng, lúc này hơn mười đạo độn quang lao ra khỏi vòng xoáy, sắc mặt bọn họ trắng bệch, trên người có thương thế khác nhau.

Đám cường giả tám nước lao ra khỏi Lôi giới, bọn họ quay đầu nhìn lôi đình như máu, Trong mắt mọi người mang theo sợ hãi, Lôi thú điên cuồng làm bọn họ cảm thấy khí tức tử vong uy hiếp.

Bốn gã Sáng Thế chí cường giả vĩnh viễn lưu lại bên trong.

- Vạn Thi Vương, tu sĩ Hỏa tộc bị ngươi làm hai, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

- Thần Hỏa Vương cũng ra tay giết một tu sĩ Thi tộc của ta, tại sao không buông việc này, ngươi cho rằng ta sợ ngươi hay sao.

Thần Hỏa Vương và Vạn Thi Vương đều có người táng thân bên trong, hiện tại chưa tranh đoạt quốc khí nên không thể đánh nhau.

- Hắc hắc, nói tới thủ đoạn thì hai vị chết một người nhưng so sánh với Thanh Mộc Vương còn kém không ít. Đường đường Đại Yến Đông Yến Vương lại chôn vùi trong tay hắn.

Di Thiên Vương cười lạnh nói ra.

Sắc mặt Thanh Mộc Vương không thay đổi, thản nhiên nói:

- Bổn vương chỉ tự bảo vệ mình mà thôi, cũng không khác gì các đạo hữu cả.

Thần Hỏa Vương hừ lạnh một tiếng,

- Bổn vương vốn muốn giết Tiêu Thần, không ngờ lại bị Thanh Mộc Vương vượt lên trước, ngược lại xem như tiếc nuối.

Hắn vốn hoài nghi Tiêu Thần nắm giữ chí bảo nhưng sự thật không phải, nếu không hắn cũng đâu bị Thanh Mộc Vương dồn vào chỗ chết. Nếu như thế cũng không cần lãng phí thơi gian.

Đám người Vạn Thi Vương cũng im lặng không nói, bọn họ chỉ lo dưỡng thương.

Gương mặt Tiêu Việt Vương âm trầm, sâu trong mắt mang theo lửa giận hừng hực, trước mặt Thanh Mộc Vương hắn không có lực phản kháng, chỉ có thể ẩn nhẫn trong lòng, hắn vẫn không tin Tiêu Thần sẽ vẫn lạc! Nhưng hắn bị Thanh Mộc Vương đánh lén, thân ảnh bao phủ trong đám Lôi Thú tự bạo, Tiêu Việt Vương tận mắt nhìn thấy cho nên Tiêu Thần khó sống sót rời đi.

Thanh Mộc Vương thản nhiên nói, vẻ mặt lão quái bình tĩnh.

- Thanh Mộc Vương đã ra tay thì cần gì giải thích với bổn vương, chỉ không biết Thanh Mộc Vương hôm nay xử trí bản vương thế nào?

- Ra tay với Đông Yến Vương là bất đắc dĩ, hôm nay đã thoát ly hiểm cảnh, bổn vương cũng không bất lợi với Tiêu Việt Vương. Huống hồ Tề, Ngụy là láng giềng, chắc hẳn sẽ không bởi vì Đông Yến Vương chết mà ảnh hưởng quan hệ hai nước, hoặc là nói, Yến Hoàng bệ hạ càng thỏa mãn với kết quả này, không phải sao?

Năm đó dị biến trong Kế đô là hoàng phẩm huyết mạch thứ hai ra đời, sau đó Tiêu Thần bị lưu vong tiến vào tội ác tinh vực, thoáng cân nhắc cũng nhìn ra liên quan, những việc này không thoát khỏi tai mắt của Đại Tề, Thanh Mộc Vương nói có khả năng là thật.

Tiêu Việt Vương trầm mặc, hắn chậm rãi gật đầu.

- Bổn vương hiểu rồi!

Thanh Mộc Vương cười nhạt một tiếng, nói:

- Yến, Tề giao hảo, hôm nay Đại Yến đã không có lực lượng tranh đoạt quốc khí chí bảo, bổn vương hi vọng Tiêu Việt Vương có thể gia nhập một phương Tề quốc, giúp Đại Tề ta cướp lấy quốc khí, như vậy đối với Đại Yến mà nói cũng là lựa chọn không tệ, Tiêu Việt Vương cảm thấy thế nào?

Tuy là hỏi thăm nhưng hắn có tư cách cự tuyệt sao? Tiêu Việt Vương cười khổ chỉ gật đầu đáp ứng.

- Tốt!

Thanh Mộc Vương thoả mãn gật đầu.

...

Lôi giới.

Lôi Thú gào thét rống to rung trời, lôi vân bao phủ bầu trời, từng đạo lôi đình màu đỏ giáng xuống hội tụ thành lôi trì hủy diệt!

Trong lôi trì có Tiêu Thần đã sớm tử vong trong mắt người khác, hắn vẫn bình yên vô sự! Áo xanh trên người hắn bị lôi đình đánh thành tro tàn, lợi dụng lôi đình chi lực tạo thành lôi bào, hắn như lôi thần với khí thế bức người. Pháp lực trong người hắn lao nhanh như sóng thần, bí pháp Thôn Lôi vận chuyển tới cực hạn cắn nuốt tất cả lôi đình chi lực gia tăng tu vi.

Trong tay hắn có kiện kim giáp tiên vệ bán thành phẩm, bản thân có thẻ thừa nhận lôi đình chi lực gia tăng thực lực bản thân. Kim giáp tiên vệ chỉ lớn ba thốn nhưng nó như cái động không đáy hấp thu lôi đình, trừ kim giáp sáng ngời ra không có biến hóa gì khác.

Bốn con hoàng giáp tiên vệ cũng xuất hiện bên ngoài hấp thu lôi lực gia tăng thực lực bản thân.

Hiện tại Tiêu Thầ muốn rời đi, với trạng thái của hắn có thể thoát thân dễ dàng, hôm nay hắn không muốn đi ra ngoài. Trong Lôi giới ẩn chứa lôi đình chi lực vô tận, bí thuật Thôn Lôi không ngừng gia tăng lực lượng! Tuy thừa nhận lôi đình rèn luyện thân thể đau đớn thật lớn nhưng đau đớn qua đi mỗi tấc huyết nhục trong người hắn càng đầy sức sống, không ngừng trở nên mạnh hơn trước.

Đối với kẻ khác Lôi giới là khu vực tử vong, nhưng đối với Tiêu Thần mà nói nó là thiên đại cơ duyên! Huống hồ kim giáp tiên vệ và hoàng giáp tiên vệ đang hấp thu lực lượng lôi đình, theo thời gian qua đi chúng không ngừng mạnh hơn.

Hắn sẽ không bỏ qua cơ duyên này.

Thời gian một tháng qua đi.

Trong khoảng thời gian này Tiêu Thần không biết đã thôn phệ bao nhiêu lôi đình chi lực, khí tức trong người mạnh hơn trước gấp mấy lần, diện tích Hỗn Độn giới gia tăng, lực lượng của hắn tăng lên cực kỳ kinh người.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...