- Các vị đạo hữu, nếu không muốn táng thân nơi này thì ra tay toàn lực đi, bằng không chúng ta phải chết!
Tu Du Vương gào thét, hắn vươn tay vỗ vào không gian một cái và cuốn hai con Lôi Thú vào trong. Sau đó Lôi thú bị không gian xoắn nát thành lôi đình chi lực.
- Động thủ!
Tu sĩ tiến vào Lôi giới đều là cường giả của các quốc gia, tu vi đều là Sáng Thế chí cường giả, tâm tình cực kỳ cường đại, trải qua khiếp sợ ban đầu đã bình tĩnh lại. Nội tâm bọn họ rõ ràng, trong lúc bối rối không có tác dụng, chỉ có thể gia tốc bản thân diệt vong. Bình tĩnh ứng phó tự nhiên lâm vào tuyệt cảnh.
...
Cường giả các quốc gia không ngừng ra tay, lúc này bộc phát sát thương vô cùng kinh người, rất nhiều Lôi Thú bị gạt bỏ nhưng số lượng Lôi Thú cũng không giảm bớt, ngược lại càng không ngừng gia tăng.
- Nơi này là Lôi giới, chỉ cần tồn tại lôi đình chi lực, Lôi Thú sẽ không chết! Các vị đạo hữu, chúng ta cùng xông ra ngoài.
Tu Du Vương gào thét sau đó tiến lên phía trước.
Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, hắn vung tay áp vận dụng Hỗn Độn giới trấn áp, cũng nghiền nát Lôi Thú lao tới gần hắn, áp lực của Tiêu Việt Vương bên cạnh giảm bớt rất nhiều, hơn nữa Ngự Lôi Châu lơ lửng trên đầu hắn, đây là chí bảo lôi đạo của Ngự Lôi Đạo Tông, lôi đình đánh vào hai người đều bị Ngự Lôi Châu thôn phệ. Lúc này Tiêu Thần và hắn là hai người thoải mái nhất.
Ba người Tề quốc Thanh Mộc Vương cách bọn họ không xa vô cùng vất vả.
Bản thể Thanh Mộc Vương là một gốc cổ thụ sinh sống không biết bao nhiêu năm trong Tề quốc, theo như truyền thuyết là nhân vật còn sót lại từ thời kỳ viễn cổ Tiên giới, một thân tu vi cực kỳ kinh người. Hắn xuất thân thảo mộc, trời sinh liền sợ hãi lôi đình chi lực, với tu vi của hắn lôi đình bình thường cũng bỏ đi, nhưng ở đây là Lôi giới cho nên uy lực thiên lôi khủng bố, làm cho một thân tu vi của Thanh Mộc Vương giảm sâu sắc, lúc này hắn vô cùng vất vả..
Về phần Thú Nam Vương cùng Thanh Tuyền cung chủ, người trước dùng mộc hệ thần thông đạt tới Sáng Thế chí cường giả, tuy kiêm tu lực lượng khác lại là thủy chi bổn nguyên, vốn thủy mộc giao hòa gia tăng uy lực nhưng ở trong Lôi giới lại lâm vào bi kịch, một thân chiến lực chỉ còn bốn năm phần. Thú Nam Vương còn có thể miễn cưỡng ngăn cản nhưng Thanh Tuyền chi chủ chủ tu thủy chi bổn nguyên nên chỉ có thể bị động thừa nhận lôi đình đuổi giết, nếu không một khi ra tay, thủy lôi giao hòa không chỉ áp chế mà còn làm hắn phải chết! Cho nên chỉ có thể dựa vào tu vi thâm hậu đau khổ chèo chống.
- Thanh Mộc Vương, nếu tiếp tục như vậy chúng ta không thể rời khỏi Lôi giới.
Thú Nam Vương lên tiếng, ánh mắt của hắn ẩn ẩn nhìn về phía Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương.
Thanh Tuyền cung chủ tổn thương nhiều chỗ, sắc mặt trắng bệch, hắn cũng tỏ thái độ.
- Thú Nam Vương nói không sai, lực lượng chúng ta bị áp chế trong Lôi giới, nếu không cải biến cục diện thì thật đáng lo.
Hai người có thể nghĩ tới thì Thanh Mộc Vương sớm đã nghĩ tới, lúc Tiêu Thần, Tiêu Việt Vương sử dụng Ngự Lôi Châu thì nội tâm hắn cảm thấy hối hận. Nếu không có hành động lúc trước, chắc hẳn Tiêu Thần sẽ không ngại giúp bọn họ một tay, hiện tại song phương náo cương với nhau, sao không biết xấu hổ đi cầu xin giúp đỡ.
Tuy tình thế người ta mạnh hơn, mặc dù lão quái không muốn cúi đầu nhưng hắn không có lựa chọn.
- Đông Yến Vương, Tiêu Việt Vương, ba người bổn vương không chống nổi, kính xin hai vị đạo hữu xem Yến, Tề giao hảo xuất thủ tương trợ, bổn vương vô cùng cảm kích.
Thanh Mộc Vương là cổ mộc biến thành, tồn thế đã lâu, công phu da mặt thật tốt, nếu đã cầu cứu thì phải hạ thấp tư thái mới được.
Tiêu Thần mặt không biểu tình, Tiêu Việt Vương nhíu mày. Hôm nay các quốc gia cường giả hội tụ, trước mặt bao người, nếu bọn họ không cứu giúp, một khi tin tức truyền ra sẽ ảnh hưởng quan hệ hai nước.
Không chờ bọn họ đáp lại, Vạn Thi Vương lạnh lùng nói:
- Hôm nay chúng ta hãm thân trong Lôi giới, hai bên cùng liên thủ mới có đi ra ngoài, Đông Yến Vương, Tiêu Việt Vương chắc hắn biết nên làm thế nào.
Tiêu Thần một chưởng đánh chết Lôi Thú, ánh mắt lanh lùng nhìn Vạn Thi Vương, hắn nói:
- Bổn vương làm việc thế nào không cần Vạn Thi Vương chỉ dạy.
Đối với Đại Tần Thi tộc, hắn không có chút hảo cảm nào.
- Tiêu Việt Vương, mở rộng phạm vi Ngự Lôi Châu lớn hơn một chút.
Tiêu Việt Vương nghe vậy gật đầu, ý niệm hơi động, Ngự Lôi Châu hấp thu lôi đình rộng hơn, lúc này áp lực ba người Thanh Mộc Vương giảm nhiều.
- Đa tạ Đông Yến Vương.
Thanh Mộc Vương chắp tay, thần thái khẩn thiết.
Tiêu Thần căn bản không nhìn hắn, không nói một lời, quay người ứng phó Lôi Thú trước mặt.
Sắc mặt Thanh Mộc Vương trở nên xấu hổ, trong mắt hiện ra một tia tối tăm phiền muộn, hiện tại người ở mái hiên đành phải áp chế tức giận. Thú Nam Vương và Thanh Tuyền cung chủ cũng không nói nhiều nửa câu.
Vạn Thi Vương cười lạnh, ánh mắt nhìn Tiêu Thần mới quay đầu rời đi.
Thời gian trôi qua, trong Lôi giới có mười chín tên Sáng Thế chí cường giả liên thủ, Lôi Thú vây giết gian nan nhưng vẫn có thể tiến lên. Đáng tiếc tu vi có kinh người, pháp lực có hùng hậu nhưng cũng không có lực vô tận, sắc mặt dần dần tái nhợt.
Lúc này Tu Du Vương ngẩng đầu nhìn phía chân trời, một vòng xoáy xuất hiện trước mặt mọi người.
- Lối ra! Chúng ta đã tới gần lối ra!
Vòng xoáy xuất hiện làm các cường giả đang mệt mỏi chấn động! Nhưng Lôi Thú cũng ý thức đám người xông vào sắp thoát thân, công kích cường hãn càng cuồng bạo.
Oanh!
Oanh!
...
Từng con Lôi Thú đánh tới, thân thể chưa tới gần đã tự bạo! Uy lực hủy diệt của tự bạo rất mạnh.
PHỐC!
Một tên Sáng Thế chí cường giả bên cạnh Đại Hàn Binh Sách Vương thừa nhận ba con Lôi Thú tự bạo phun máu tươi, gương mặt trắng bệch, hắn đang áp chế thương thế trong người, ngay sau đó có ba con Lôi Thú xông tới tự bạo lần nữa.
Trong các quốc gia đã có một Sáng Thế chí cường giả vẫn lạc!
Tu sĩ Đại Hàn vừa tử vong chẳng khác gì cọng rơm áp chết con lạc đà, phòng tuyền tu sĩ các nước chèo chống sụp đổ. Lối ra ngay trơớc mặt, bọn họ lập tức xông tới.
Tu vi càng cao càng sợ chết, Sáng Thế chí cường giả cũng như thế. Nếu là người chết đổi lấy cơ hội mình sống thì bọn họ không do dự để kẻ khác đi chết đi!
Vạn Thi Vương ra tay đầu tiên, hắn không do dự bắt tu sĩ Hỏa tộc bên cạnh ném vào trong đám Lôi Thú.
- Vạn Thi Vương, ngươi dám đối với tu sĩ Đại Ngụy của ta!
Bình luận