Tiêu Việt Vương biến sắc nhưng không kinh hoảng, hừ nhẹ một tiếng trở tay đánh ra một chưởng. Bàn tay của hắn có hào quang màu vàng đất đối kháng hai thanh trường đao.
Ầm!
Tiếng nổ trầm đục vang lên, sắc mặt của hắn không thay đổi, hai vệ sĩ cứng đờ, trận pháp khắp trong người chúng đã bị phá hủy, mất đi tất cả lực lượng vận chuyển, đôi mắt ảm đạm và ngã xuống đất.
Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Thần, Tiêu Việt Vương giải thích:
- Đây là hai cỗ Tiên giới vệ sĩ, thuộc về khôi lỗi cường đại của thời kỳ viễn cổ Tiên giới, căn cứ theo tin tức, Tiên giới vệ sĩ tồn tại thanh giáp, hoàng giáp, kim giáp, thanh giáp Tiên giới vệ sĩ yếu nhất, thực lực đại khái ở cấp độ Sáng Thế phong vương, hoàng giáp Tiên giới vệ sĩ hơi mạnh, lực lượng có thể so sánh với Sáng Thế đỉnh phong, mà kim giáp vệ sĩ có thể so sánh Sáng Thế chí cường giả, thậm chí còn mạnh hơn.
- Có khôi lỗi vệ sĩ chống lại tu sĩ Đạp Thiên cảnh?
Tiêu Thần nghe vậy biến sắc.
Tiêu Việt Vương chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói:
- Đây là kết luận của mảnh vỡ viễn cổ tiên vực lúc trước có được, nhưng Đông Yến Vương chớ quên, những khôi lỗi này trải qua thời gian ăn mòn, lực hao tổn không nhỏ, cho nên lực lượng chúng biểu hiện ra ngoài mạnh hơn trước một bậc, lực lượng của thanh giáp, hoàng giáp, kim giáp mạnh hơn một bậc, như vậy kim giáp vệ sĩ chống lại Đạp Thiên cảnh không phải không có khả năng. Hơn nữa theo bổn vương biết, trong viễn cổ tiên vực thật xuất hiện kim giáp vệ sĩ chống lại tu sĩ Đạp Thiên cảnh, lực lượng của chúng không bị khống chế, một khi xuất hiện sẽ điên cuồng công kích tất cả tu sĩ xâm nhập viễn cổ tiên vực cho đến khi hủy diệt. Cho nên trong đại thiên giới đến nay không ai có thể mang Tiên giới vệ sĩ nguyên vẹn ra khỏi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực.
Tu sĩ Đạp Thiên cảnh đãl là đỉnh phong dưới vô thượng Hồng Mông, trong viễn cổ tiên vực lại có Tiên giới vệ sĩ chống lại, từ đó có thể thấy thực lực Tiên giới cực mạnh!
Ít nhất đại thiên giới chưa tùng nắm giữ tri thức như vậy.
Tiêu Thần tiêu hóa tin tức này sau đó gật đầu nói:
- Nơi này có giáp sĩ, khó nói không có giáp sĩ cao hơn, chúng ta đi tiếp.
Tiêu Việt Vương gật đầu, hắn đưa nguyên thần vào nhẫn trữ vật, phát hiện phong trấn nguyên thần đã biến mất, hắn dò xét bên trong và vui mừng, hiển nhiên bên trong có vật hữu dụng với hắn.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, sau khi phá hủy sáu thanh giáp tiên vệ, lúc này hắn đi tới nơi Tuyền cảm ứng bảo vật. Nhìn thấy cánh cửa đóng chặt, sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, trong gian phòng sinh ra khí tức nguy hiểm, hiển nhiên trong đó có hung hiểm chưa biết.
- Nơi này có chút không ổn, Tiêu Việt Vương cẩn thận một ít.
Thấp giọng nhắc nhở một câu, hắn phất tay áo mở cánh cửa trước mặt.
Cánh cửa vừa xuất hiện đã có hai đạo hào quang đánh tới, nó như hai tấm lụa đánh tới. Đao mang chưa đến nhưng đã có sát khí thảm thiết bộc phát.
Hoàng giáp tiên vệ!
Khó trách hai đao này bắn ra sát khí mạnh như vậy, đã miễn cưỡng đạt tới cấp độ Sáng Thế chí.
Tuy bị tập kích nhưng đối với tu sĩ Sáng Thế chí cường giả bình thường sẽ là phiền oái, nhưng đối với Tiêu Thần mà nói đây không phải uy hiếp. Hăn vung tay áo lên áp chế cả hai tiên vệ!
Lưỡi đao cách mặt Tiêu Thần chưa đủ một thước và không thể tiến thê,
Ngay sau đó hắn hừ nhẹ một tiếng, lực lượng gia tăng vặn vẹo làm hai tiên vệ nhanh chóng mất hết lực lượng.
Gương mặt Tiêu Thần âm trầm, hắn vốn muốn cầm hai hoàng giáp tiên vệ nguyên cứu một phen, không ngờ vật ấy khi bị quản chế liền không do dự tự bạo, rơi vào đường cùng hắn phải ra tay phá hủy chúng trước.
- Tiên giới vệ sĩ không bị chế ước, lại có ý thức phán đoán sự việc, một khi lâm vào tuyệt cảnh sẽ không chút do dự mình hủy diệt. Cũng chính bởi vì như thế cho nên từ khi viễn cổ Tiên giới sụp đổ đến nay vẫn không ai có thể Tiên giới vệ sĩ.
Tiêu Việt Vương thấy sắc mặt Tiêu Thần khó coi, hắn thấp giọng giải thích một câu, nội tâm hắn khiếp sợ lực lượng của Tiêu Thần không nhỏ! Chỉ phát tay là phá hủy hoàng giáp tiên vệ, có lẽ ngày đó lúc đối chiến Di Thiên Vương, Tiêu Thần căn bản không có dùng toàn lực.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn không nói gì, tiếp tục tiến vào bên trong.
Bên trong gian phòng có một bàn dài điêu khắc phượng hoàng và một bệ đá màu đen, không biết là vật gì đúc thành, có thể bảo tồn từ viễn cổ đến nay mà không bị ảnh hưởng chút nào, hơn nữa có thể bảo trì màu đen như thế chính là bảo vật không tầm thường. Ở nơi này có một bộ xương màu vàng nhạt, không có chút mục nát nào xuất hiện, ngược lại còn làm người ta cảm tâấy uy nghiêm và trang trọng.
Nội tâm Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương rùng mình, hài cốt bảo tồn đến nay vẫn sinh ra áp chế nhàn nhạt lên bọn họ, đủ để cho thấy hắn khi còn sống là cường giả chân chính của Tiên giới, tu vi ít nhất phải là Đạp Thiên cảnh! Chính cường giả như thế lại vẫn lạc vô thanh vô tức nơi đây, từ đó đủ chứng minh tràng hạo kiếp lúc đó khủng bố như thế nào.
Hai người im lặng, thần thái ngưng trọng.
Yên lặng bị đánh vỡ, bởi vì Tuyền cảm ứng bảo vật nằm ở nơi đây, nói cách khác bảo vật nằm trên người hài cốt.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang hài cốt, cuối cùng hắn nhìn vào một đoạn xương sườn, hơi do dự, hắn đi tới bên cạnh hài cốt trong ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Việt Vương, hắn duỗi tay bẻ một cái, xương sườn rời ra.
Vào lúc này hắn cau mày, bàn tay cầm đoạn xương sườn bị phá một ít da, một tia màu đen xuất hiện ngay sau đó, nó chui theo miệng vết thương và khuếch tán khắp toàn thân, ngay sau đó cả bàn tay hóa thành màu đen nhanh quỷ dị làm cho người ta sợ hãi.
Tiêu Việt Vương kinh hô một tiếng, nói:
- Đông Yến Vương coi chừng, xương sườn có độc.
Tiêu Thần hừ nhẹ một tiếng, ki ấn trong không gian nguyên thần xuất hiện, kim quang bao phủ ngón tay bị thương, kim quang xuyên thấu áo bào xanh ngăn cản, khí tức uy nghiêm vô thượng, cổ xưa mà tôn quý có tư cách bế nghễ nhân gian. Nương theo kim quang Tiêu Tâần đã ngăn cản được chất độc, nó bị áp chế sau đó chất độc biến thành một giọt màu đen bị bức ra khỏi cơ thể Tiêu Thần.
Bình luận