Đạo (Dịch) – Chương 2661

- Trong thời kỳ Tiên giới thống trị, tám đại đế quốc có tên khác, tỷ như cực tây Đại Tần tên là Kim Tháp Phật quốc, Đại Sở là cực nam Ma giới, Đại Triệu là cực bắc Yêu giới, Đại Ngụy là Xích Hỏa Đạo giới, Đại Hàn là Thổ Nguyên Đạo giới, Đại Đường là Kim Nguyên Đạo giới, Đại Tề là Thanh Mộc Đạo giới, mà Đại Yến chúng là Đông Tiên Đạo giới.

- Càng về sau có một ngày hạo kiếp hàng lâm, viễn cổ Tiên giới bị hủy diệt trong một ngày, triệt để tan vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Trong truyền thuyết tất cả là vì Tiên giới chi chủ vẫn lạc tạo thành, trong lúc Tiên giới sụp đổ, năng lực thống trị thiên hạ của hoàng thất Đại Chu bị uy hiếp, thế cục dần dần rung chuyển, cuối cùng xuất hiện cảnh tường quần hùng cùng lên, từ đó lâm vào cục diện tranh đấu thiên hạ, sau đó xuất hiện thế chân vạc tám nước. Sau đó đại bộ phận Tiên giới bị phá huỷ, bộ phận lưu lại bị hút vào thời không loạn lưu, dần dần nhạt đi trong mắt tu sĩ, theo thời gian trôi qua những mảnh vỡ này gọi là viễn cổ tiên vực.

- Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực lưu lại bảo vật, có rất nhiều là bảo ật từ Tiên giới bảo tồn xuống, cho nên mỗi một lần mảnh vỡ viễn cổ tiên vực xuất hiện đều làm vô số cường giả chen chúc tới đây tranh nhau cướp đoạt, nhưng quốc khí xuất hiện với số lượng lại rải rác không có mấy, mỗi lần tranh đoạt quốc khí là có vô số cường giả phải vẫn lạc nơi đó.

Tiêu Thần hơi cúi đầu, nhìn như đang trầm tư nhưng trong mắt mang theo rung động khó nói thành lời.

Đông Tiên đạo giới, Kim Tháp Phật quốc!

Lúc hắn ở tiểu thế giới đã nghe theo Thụ Bá nói danh hào này có người dùng trong viễn cổ tiên vực. Căn cứ theo Thụ Bá nói, những việc này đều là Tả Mi sư tôn nói với hắn!

Chuyện này cũng chứng minh Tả Mi sư tôn đến từ chính thời kỳ viễn cổ Tiên giới!

Thân phận Tả Mi đạo nhân, bởi vì thời gian gia tốc ba mươi lần trong đạo tràng mà phủ kín sương mù, hôm nay sương mù càng nồng đậm. Trong thời gian ngắn tâm thần Tiêu Thần chấn động, hắn che dấu vô cùng tốt, thân thể biểu hiện tiết tấu hô hấp không giống nhưng chưa từng bị Tiêu Việt Vương phát giác nửa điểm.

Hắn chậm rãi hít khí lạnh áp chế chấn động trong nội tâm, hôm nay Tả Mi sư tôn ngủ say, muốn biết rõ ràng chân tướng của chuyện này cũng không dễ dàng. Hiện tại chuyện trọng yếu nhất chính là tranh đoạt quốc khí trong viễn cổ tiên vực và tìm kiếm thời gian chi sa, chuyện khác chờ qua chuyện này lại tìm hiểu cũng không sao.

Đúng lúc này Tuyền trong không gian nguyên thần sinh ra ý thức chấn động.

- Dừng lại, nơi này có bảo.

Đột nhiên Tiêu Thần đưa tay, độn quang thu liễm và dừng bước.

Sắc mặt Tiêu Việt Vương biến hóa, hắn cau mày và nói:

- Đông Yến Vương, có nơi nào không ổn?

Tiêu Thần lắc đầu, nói:

- Tiêu Việt Vương không cần lo lắng, bổn vương không phát hiện không ổn, mà là cảm ứng được nơi này có bảo vật che dấu, chúng ta đi tìm.

Có bảo!

Hai mắt Tiêu Việt Vương tỏa sáng, hắn vội vàng đáp ứng. Dùng tu vi Tiêu Thần, bảo vật hắn nhìn trúng tự nhiên là vật phi phàm. Trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực ẩn chứa nhiều bảo vật, trong đó trân quý tới mức tu sĩ Sáng Thế chí cường cảnh cũng đỏ mắt.

Tìm kiếm quốc khí chí bảo là trọng yếu nhất nhưng trong quá trình này thuận tiện thu một ít bảo vật hữu dụng với mình thì không sai. Dù sao đây là thù lao khi đi tìm quốc khí.

- Theo bổn vương.

Tiêu Thần trực tiếp quay người, hướng về mặt khác một chỗ phương hướng bước đi, Tiêu Việt Vương khống chế độn quang đi theo tại sau.

Xuyên qua rừng rậm trên sườn núi, một hạp cốc xuất hiện trong tầm mắt, trong hạp cốc có cung điện rách nát, từ kiến trúc không khó đoán trong thời gì viễn cổ Tiên giới là khu vực phồn thịnh xa hoa, hiện tại thời gian cọ rửa lưu lại phế tích đầy mục nát.

Ánh mắt Tiêu Việt Vương khiếp sợ nhìn Tiêu Thần, trong viễn cổ tiên vực vô cùng nguy hiểm, mặc dù là Sáng Thế chí cường giả cũng không dám tùy ý thả thần thức dò xét, nếu không có khả năng chạm vào nguy hiểm, nguyên thần bị thương nghiêm trọng. Như vậy Tiêu Thần có thể ở cự ly xa phát hiện cung điện rách nát giấu trong núi, hơn nữa hắn không cảm ứng có thần thức ba động.

Nội tâm hắn phát hiện trên người Tiêu Thần đầy sương mù, nhiều hơn chính là tâm tư kính sợ.

Tiêu Thần không quay đầu cũng phát hiện ánh mắt Tiêu Việt Vương biến hóa, chuyện này khó giải thích rõ ràng, cho nên hắn cũng không muốn giải thích, mặc hắn suy đoán là được. Mấy giây sau đã tới trước cung điện.

- Chú ý cẩn thận chút ít, chúng ta đi vào.

Tiêu Việt Vương nghe vậy gật đầu, cung điện nhìn như rách nát nhưng bất cứ nơi nào trong viễn cổ tiên vực cũng không thể phớt lờ, nếu không sẽ lâm vào hiểm cảnh, thậm chí trả giá bằng tính mạng.

Trong đại điện đầy bụi đất, liếc nhìn đa số vật phẩm mục nát không chịu nổi, cũng không có khí tức ba động sinh ra, hiển nhiên cũng không có khả năng tồn tại bảo vật gì. Tiêu Thần cũng không dừng lại và tiến lên, bước chân đạp lên mặt đất kêu loẹt xoẹt vang vọng đại điện trống trải. Phối hợp nơi này quá rách nát tĩnh mịch làm người ta sởn gai ốc.

Cũng may tu vi hai người vô cùng cường đại, tự nhiên sẽ không bị ảnh hưởng.

Được Tiêu Thần dẫn dắt, bọn họ không ở lại đại điện, bọn họ dọc theo cầu thang đại điện đi lên lầu hai.

Đi vào tầng thứ hai, Tiêu Thần nhìn thấy thi thể tu sĩ đầu tiên, có thể nói là hài cốt tu sĩ. Hắn tựa lưng vào vách tường, hài cốt lỏa lồ trong không khí sinh ra từng khối hắc ban, vốn xương cốt như ngọc nhưng bị thời gian cọ rửa nhưng vẫn lưu lại hài cốt, đủ để cho thấy tu vi người này khi còn sống cực mạnh. Trên xương ngón tay của hắn có nhẫn trữ vật màu đen. Chất liệu của nhân trân quý, trải qua thời gian cọ rửa tuy ảm đạm nhiều nhưng không bị hủy.

Tuyền cảm ứng bảo vật ở lầu hai nhưng không phải nhẫn trữ vật, cho nên Tiêu Thần không quan tâm mà nhìn về phía trước.

Tiêu Việt Vương thoáng do dự gỡ nhẫn trữ vật xuống, có lẽ trong đó có bảo vật khó lường hoặc là công pháp thần thông các loại.

Lúc gỡ nhẫn trữ vật xuống, đột nhiên cung điện lõm xuống, hai gã vệ sĩ giáp xanh xuất hiện, đôi mắt mở ra, chúng dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Tiêu Việt Vương, không nói một lời rút trường đao ra khỏi vỏ chém Tiêu Việt Vương.

Trên người hai vệ sĩ đầy dấu vết gỉ sét nhưng trường đao trong tay sáng ngời, lúc chém xuống còn phóng thích sát khí làm người ta sợ hãi.

Nếu trúng đau sẽ lâm vào hiểm cảnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...