Yến Hoàng trầm mặc, hắn vẫn gật đầu thừa nhận, quốc khí rất trọng yếu, nếu xuất thế phải toàn lực tranh đoạt mới được.
- Chuyện mảnh vỡ viễn cổ tiên vực thiếp thân cũng có nghe nói, tu sĩ Đạp Thiên cảnh và cao hơn không thể bước vào, nếu không khí tức bản thân sẽ làm đại lục tan vỡ, cuối cùng sẽ hủy diệt tất cả. Nếu như thế trong Đại Yến trừ An Thuận Vương ra, không còn nhân tuyển thứ hai! Chỉ có An Thuận Vương gia ra tay mới có thể giúp bệ hạ đoạt bảo.
- Huyền phi, ngươi chỉ trích trẫm không rõ lí lẽ, cố ý áp chế An Thuận Vương?
- Thiếp thân không dám, thầm nghĩ hỏi bệ hạ một câu, cho dù thật cho An Thuận Vương đất phong thì thế nào? Hắn có thể so sánh với bệ hạ sao? Phía sau hắn có thánh địa tương trợ? Mặc dù thả hắn rời khỏi Kế đô, với lực lượng của bệ hạ, chỉ cần hắn có bất kỳ ý đồ làm loạn gì cũng dễ dàng đánh thành bụi bậm! Huống hồ dùng tu vi của bệ hạ hiện nay, tương lai không lâu chắc chắn bước vào Hồng Mông đại đạo, đến lúc đó tự nhiên xã tắc vững chắc, địa vị vững như thái sơn, An Thuận Vương có thể lật sóng gió gì?
Gương mặt Yến Hoàng âm trầm, trầm ngâm không nói lời nào.
- Bệ hạ, thiếp thân một lòng suy nghĩ vì bệ hạ, nói đến thế thôi, nếu như trừng phạt xin bệ hạ cứ nói.
Thành Thành quỳ xuống, vẻ mặt bình tĩnh.
- Huyền phi, ngươi nói trẫm đã hiểu, sẽ không trách cứ ngươi, nhưng chuyện hôm nay liên quan tới triều chính, ngày sau không nên có lần thứ hai.
Yến Hoàng đứng dậy cất bước đi ra ngoài.
- Trẫm còn có việc, lần sau trở lại thăm ngươi.
- Cung tiễn bệ hạ.
Chờ loan giá Yến Hoàng rời đi, phu nhân vội vàng nâng Thành Thành dậy, lại phát hiện tay nàng lạnh buốt không có chút ấm áp.
- Nương nương, hành động của ngài quá mạo hiểm, nếu như dẫn tới bệ hạ không thích, mặc dù không làm gì ngài, nếu như mất thánh sủng thì ngày sau làm sau dừng chân trong hậu cung?
Gương mặt Thành Thành trắng bệch, nghe vậy miễn cưỡng cười cười, nói:
- Nếu thật có thể giúp hắn, mặc dù thất sủng thì thế nào, người khác hâm mộ thánh sủng nhưng ta ngay từ đầu không quan tâm thứ này.
- Nương nương...
- Được rồi, Vân di ta mệt mỏi, đưa ta về phòng nghỉ ngơi.
- Vâng!
...
- Nhung quốc phản loạn đầu nhập Đại Triệu, trẫm đã quyết định, mệnh Tiêu Thần và Tiêu Việt Vương, Trấn Nam Vương ba người tiến đến bình định, vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tranh đoạt quốc khí!
Yến Hoàng chậm rãi mở miệng.
Trong mắt Nhạc Nghị mang theo vui mừng, kính cẩn hành lễ, nói:
- Bệ hạ anh minh, hành động này rất đúng lúc, chỉ là Nhung quốc dùng An Thuận Vương, Tiêu Việt Vương, Trấn Nam Vương ba người liên thủ là có thể trấn áp phản loạn, hi vọng tranh đoạt quốc khí tăng cường.
Quang Chiếu gật đầu, nói:
- Bệ hạ đạt được Huyền phi can gián thẳng thắn mới có thể đưa ra quyết đoán, nhưng thỉnh bệ hạ chớ tức giận, chuyện hôm nay là bổn tọa nói với nàng, bảo nàng tự phán đoán có nên ra mặt thuyết phục bệ hạ hay không. Hôm nay xem ra Huyền phi một lòng lo nghĩ vì bệ hạ, không để ý tới an nguy bản thân đúng là khó được.
Nội tâm Yến Hoàng thở dài, hắn nói với Quang Chiếu:
Vốn nội tâm của hắn có hoài nghi nhưng Quang Chiếu mở miệng thì hoài nghi cũng biến mất, nội tâm áy náy với Thành Thành hơn vài phần.
- Huyền phi một lòng vì bệ hạ, thật đúng khó được.
Nhạc Nghị cũng gật đầu phụ họa, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. Nếu như phi tần hậu cung đều như Huyền phi cũng là phúc của Đại Yến.
Yến Hoàng nhìn hai người Quang Chiếu, Nhạc Nghị, lại nhớ tới Huyền phi trong hậu cung, bên cạnh mình có người trung thành và tận tâm thì sợ gì Tiêu Thần!
Đúng như Huyền phi nói, hắn có được Đại Yến, sau lưng có thánh địa chèo chống, mặc dù thả đối phương rời khỏi Kế đô thì sao, nếu dám có dị động cũng có thể đánh hắn vào vực sâu trong nháy mắt.
Nghĩ đến đây tâm tình Yến Hoàng lập tức an ổn.
- Tryền chỉ lệnh của trẫm, Nhung quốc phản loạn, sửa phong An Thuận Vương thành Đông Yến Vương bình định phản loạn, đoạt được lãnh thổ Nhung quốc tự thành đất phong.
- Ngoài ra lệnh cho Tiêu Việt Vương, Trấn Nam Vương hai người theo Đông Yến Vương tiến vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tranh đoạt quốc khí, không được chậm trễ.
Đại Yến chi chủ nói ra tức pháp, số mệnh Đại Yến bên ngoài đế cung bốc lên, kim long vô hình gào thét, một đạo thánh dụ ngưng tụ trong hư không bỗng nhiên hóa thành ba đạo thánh chỉ màu vàng bay đi.
...
An Thuận Vương phủ.
Trong thư phòng, đôi mắt Tiêu Thần mở ra, sắc mặt hắn vui vẻ.
Hắn vung tay mở cửa thư phòng ra, hắn bước ra bên ngoài thư phòng.
Lúc này trên không An Thuận Vương phủ có thánh chỉ màu vàng xuất hiện và tự mở ra, lúc này có lời nói trang nghiêm vang lên:
- Truyền lệnh bệ hạ Đại Yến, Nhung quốc phản loạn, sửa phong An Thuận Vương. . . Khâm thử!
Như chỉ lệnh thiên thần, âm thanh vang vọng hư không truyền khắp cả An Thuận Vương phủ, dưới tác dụng vô hình truyền khắp Kế đô.
Tiêu Thần đứng dậy, hắn cầm thánh chỉ vào trong tay, hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt biến thành bình tĩnh.
Một ngày này rốt cục đến!
Rời khỏi Kế đô quay về Nhung quốc, từ nay về sau trời cao biển rộng, Yến Hoàng còn muốn áp chế cho hắn là chuyện ngoài tầm tay.
Nhung quốc, không lâu sau sẽ trở thành đất phong của bổn vương.
...
Thánh chỉ đã phát, Tiêu Thần có thể tùy thời rời đi, hắn cũng không muốn ở Kế đô lâu, hắn nói với Yến Minh Nguyệt một tiếng sau đó tiến cung diện thánh, Tiêu Thần yên lặng rời khỏi Kế đô.
Bên ngoài tu chân tinh Kế đô, trong tay hắn tỏa sáng, kim toa xuất hiện. Vật ấy chính là Yến Hoàng ban tặng, dùng nó thay đi bộ, phẩm chất phi phàm. Tiêu Thần bước lên đó sau đó bay về phía trước.
Sau một khắc con thoi màu vàng chấn động, nó vô thanh vô tức dung nhập trong không gian biến mất không thấy gì nữa.
Lúc hắn rời đi một lát, một bóng đen xuất hiện trong hư không, nhúc nhích hóa thành hình người nhìn theo hướng Tiêu Thần rời đi, hắn phất tay xé rách không gian tiến vào bên trong.
Trong coi thoi màu vàng, Tiêu Thần khép hờ đôi mắt cũng mở ra, ánh mắt của hắn có dị sắc, vẻ mặt đùa cợt.
Xem ra Yến Hoàng bệ hạ thật kiêng kị hắn tới cực điểm, hắn đã phát hiện cái đuôi cho nên không có tác dụng.
Bình luận