Loại bảo vật này chỉ có tu sĩ Đạp Thiên cảnh, thậm chí vô thượng Hồng Mông mới có thể sử dụng, chỉ có bọn họ mới có tư cách thúc dục quốc khí phóng xuất uy năng hủy thiên diệt địa.
Cho dù là kiện quốc khí nào, cho dù là tồn tại yếu nhất cũng đủ làm tám đại quốc tranh đoạt.
Vẻ mặt Quang Chiếu bình tĩnh, chuyện này hắn đã sớm biết được, tự nhiên không cần kinh ngạc, hắn trầm ngâm và nói:
- Bệ hạ đã nhất định phải đạt được bảo vật, chẳng biết có chọn được người thích hợp hay không, phái ai đến Nhung quốc tranh đoạt chí bảo của viễn cổ tiên vực?
Yến Hoàng trầm tư nửa ngày, hắn chậm rãi nói:
- Trong lòng trẫm đã có ý định phái Tiêu Việt Vương, Trấn Nam Vương và cường giả dưới trướng đi tới mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, cũng ban bố lệnh chiêu mộ binh lính, phàm là tu sĩ trong Đại Yến, chỉ cần đạt được quốc khí sẽ lập tức sắc phong làm vương tước, cắt ba trăm tinh cầu làm lãnh địa.
Quang Chiếu chậm rãi lắc đầu, nói:
- Nếu như bệ hạ chịu trả giá lớn, bổn tọa cũng có một đề nghị, lúc này không bằng mời Tiêu Thần ra tay đi tới Nhung quốc tranh đoạt quốc khí, với uy lực Hỗn Độn giới của hắn, hắn vô địch thủ dưới Đạp Thiên cảnh, bệ hạ có thể vô tư.
Yến Hoàng nhíu mày, hắn im lặng không tỏ thái độ.
Nhưng vào thời khắc này Nhạc Nghị lại đồng ý, nói:
- Bệ hạ, tranh đoạt quốc khí các quốc gia khác đều dùng toàn lực, tu vi Tiêu Việt Vương, Trấn Nam Vương đều là Sáng Thế chí cường giả nhưng chưa hẳn chiếm ưu thế so với bảy quốc gia khác. Ít nhất Đại Sở có Tu Du khống chế thời gian bổn nguyên, Tu Du Vương, Đại Triệu có Di Thiên Vương nắm giữ không gian bổn, Đại Ngụy có Thần Hỏa Vương chiến lực kinh người, không quản ai trong bọn họ ra tay, chỉ sợ lần tranh đoạt này Đại Yến sẽ rơi vào hạ phong. Trong Đại Yến chúng ta, dưới Đạp Thiên cảnh có thể chống lại mấy người kia, Tiêu Thần là người lựa chọn tốt nhất.
Liên quan đến quốc khí, Nhạc Nghị mặc dù hiểu Yến Hoàng kiêng kị nhưng thế cục bức bách cho nên không thể không cải biến chủ ý, chuyện khẩn yếu hiện tại là tranh đoạt quốc khí.
- Việc này cho trẫm suy nghĩ một chút lại thương nghị.
Yến Hoàng suy nghĩ sau đó chưa có quyết định, nếu như phái Tiêu Thần ra tay, lập nhiều đại công làm sao không phong thưởng, tước vị đã là phong vương, nếu muốn phần thưởng cần phải nhượng bộ phong địa. Từ trong nội tâm, Yến Hoàng không muốn thả Tiêu Thần rời khỏi Kế đô, không cho hắn có cơ hội phát triển.
Cương 907: Cải phong Đông Yến Vương
Nếu không có Tiêu Thần ra tay, lần tranh đoạt quốc khí này không có phần của Đại Yến. Trong lúc nhất thời Yến Hoàng tiến thối lưỡng nan, cân nhắc khó hạ quyết định.
Quang Chiếu nghiêm túc nói:
- Thỉnh bệ hạ dùng lợi ích Yến quốc làm đầu, sớm hạ quyết đoán, bổn tọa xin được cáo lui trước.
Nhạc Nghị và vài trọng thần quân đội rời đi..
Yến Hoàng suy nghĩ suốt nửa ngày, hắn vô cùng nôn nóng.
- Người đâu, bãi giá An Khang cung.
...
Thành Thành mang theo thị nữ ra ngoài cung tiếp giá.
- Nô tì tham kiến bệ hạ.
Sắc mặt Yến Hoàng hòa hoãn, thu liễm ý niệm trong đầu và nói:
- Huyền phi không cần đa lễ, đứng dậy đi.
Đối với Huyền phi, Yến Hoàng lúc ban đầu xem ra chỉ là Huyền Nữ tu bổ số mệnh, trợ giúp hắn tiến vào đỉnh đại đạo! Ở chung lâu ngày sinh mến mộ, ân sủng càng nặng, nếu không trong thời gian trăm năm ngắn ngủi cũng không thể trở thành Huyền phi, càng có được tư cách bình khởi bình tọa với Đức phi, Lương phi.
Đi vào trong điện, Yến Hoàng ngồi xuống, hắn vẫn cau mày, vẻ mặt phiền muộn.
Thành Thành bưng trà thơm, nàng đặt bên cạnh và do dự nói:
- Không biết bệ hạ gì phát sầu vì chuyện gì, có thể nói cho thiếp thân nghe một chút?
Yến Hoàng khoát khoát tay, nói:
- Không sao, chỉ là việc vặt trên triều, trẫm không chịu nổi quấy nhiễu cho nên tới tìm Huyền phi, không nên nói việc này.
Thấy hắn không có ý nhiều lời, Thành Thành kính cẩn xác nhận, không nói nhiều làm gì. Nàng có thể được Yến Hoàng sủng hạnh, tự nhiên không phải không có lý, không chỉ bởi vì bản thân có thân thể Huyền Nữ ra, nàng nắm chắc tâm tư Yến Hoàng cực kỳ tinh chuẩn, không nên nói, không nên làm sẽ không chạm tới.
- Thiếp thân mới làm một ít bánh ngọt, mùi vị không tệ, hơn nữa nước phụ thuộc Nam Việt tiến cống lá trà mới, kính xin bệ hạ nếm thử.
Khi nói chuyện đã có tỳ nữ tướng mạo đẹp bưng bánh ngọt tới.
- Bệ hạ chấp chưởng Đại Yến, là thiên hạ chi chủ, cũng nên hiểu nghỉ ngơi có độ, nếu là chuyện phiền lòng khó quyết đoán thì tạm thời buông xuống, chờ lúc tâm thần an bình lại tìm ra biện pháp giải quyết.
Yến Hoàng gật gật đầu, lấy một khối bánh ngọt ăn, lại uống trà và nói:
- Huyền phi chế tác bánh ngọt vẫn ngon như trước, hương vị trà mới không tệ, nội tâm trẫm thoải mái một ít.
Thành Thành dịu dàng cười cười, nói:
- Có thể làm bệ hạ thư thái là bổn phận của thiếp thân.
Hai người thấp giọng nói chuyện với nhau, cảm xúc Yến Hoàng vừa khởi sắc, ngoài điện có tùy tùng chạy vào báo cáo.
- Bệ hạ, Nhung quốc cấp báo!
Gương mặt Yến Hoàng trầm xuống, hắn vung tay thu ngọc giản, thần thức thăm dò sau đó sắc mặt khó coi, ngọc giản sụp đổ vô thanh vô tức biến thành bột mịn trong tay hắn, nói:
- Tốt cho một Nhung quốc, lại dám phản Đại Yến!
Đế vương giận dữ cả đại điện bị thiên uy bao phủ, tất cả tỳ nữ, tùy tùng sợ hãi quỳ xuống.
Thành Thành do dự phất phất tay, người trong điện đứng lên sau đó rút ra ngoài, lúc này trong điện chỉ còn nàng và Yến Hoàng.
- Bệ hạ, xin bớt giận, chuyện ngài khó quyết đoán có lẽ nô tì có thể cho chút ý kiến.
Bỗng nhiên Yến Hoàng ngẩng đầu, ánh mắt u lãnh nhìn nàng, nói:
- Ngươi biết chuyện khó quyết định của trẫm sao?
Gương mặt Thành Thành tái nhợt nhưng vẫn nhìn thẳng Yến Hoàng, cũng không sợ hãi, ôn nhu nói:
- Nô tì biết rõ bệ hạ từ trước đến nay không cho phép phi tần hậu cung can thiệp chính vụ nhưng thiếp thân chung quy là ữ nhân hoàng gia, có chút tin tức, mặc dù ngài không nói ta cũng biết. Thiếp thân không muốn can thiệp triều chính nhưng không muốn nhìn bệ hạ tức giận, muốn giúp ngài giải trừ một ít tâm ưu. Nếu như bệ hạ muốn khiển trách thiếp thân, kính xin nghe thiếp thân nói xong sẽ mặc bệ hạ xử trí.
Yến Hoàng nói:
- Ngươi nói.
Thành Thành nói:
- Nhung quốc có mảnh vỡ viễn cổ tiên vực xuất thế, nghe đồn còn có chí bảo dẫn tới tám nước tranh đoạt, bệ hạ khó hạ quyết đoán là vì không biết chọn ai đi tham gia chuyện này. Thiếp thân muốn hỏi, bảo vật này quan trọng với Đại Yến hay không? Bệ hạ phải chăng nguyện nhất định phải có?
Bình luận