Yến Hoàng vươn tay vỗ lên mặt bàn, một tầng linh quang xuất hiện, mặt bàn lõm xuống từ từ, lộ ra một trang giấy màu vàng nhạt, hắn đề bút viết, chu sa màu đỏ giống như kim loại đúc thành huyết thủy, trên đó có khí tức sát phạt bộc phát!
- Tiêu Thần quay về đại thiên giới, hiện thân tại ngô cung tinh vực, tìm ra tung tích, giết đi!
Hai mươi chữ mang theo huyết tinh đầm đìa.
Bá!
Huyết quang lóe sáng, chữ bằng chu sa đỏ như máu biến mất không thấy gì nữa, mặt bàn chậm rãi khôi phục che tờ giấy mỏng đi.
Yến Hoàng để bút xuống, chậm rãi suy nghĩ.
- Tiêu Thần, lúc này trẫm nhất định sẽ giết chết ngươi.
Tiếng gầm gừ vang vọng trong thư phòng.
Mặc dù đã xử lý thỏa đáng nhưng nội tâm Yến Hoàng vẫn không bình an, nhìn phê tấu trên bàn chưa phê chuẩn xong, hắn im lặng ngắn ngủi liền vươn người đứng lên, hắn đẩy cửa bước vào loan giá, nói:
- An Khang cung.
- Bãi giá đi An Khang cung của Huyền phi!
...
Trong tinh vực thần bí không biết tên che dấu tầng tầng không gian trọng điệp, bất cứ tu sĩ nào không được cho phép đều không thể tới gần nơi này.
Đây là tinh vực loại nhỏ, sáu viên tu chân tinh phân bố theo hình lục mang tinh, nó tạo thành tinh thần đại trận với uy năng kinh người. Tinh vân của nó bao phủ toàn bộ tinh vực, thỉnh thoảng xuất hiện từng đám hào quang sáng ngời.
Trong một viên tu chân tinh quanh năm có băng tuyết bao phủ, hào quang ngôi sao tỏa sáng mê ly, nhìn từ xa thì xinh đẹp nhưng làm người ta hít thở không thông.
Nhìn lên băng nguyên vô tận, tuyết sơn nguy nga đột ngột xuất hiện trên mặt đất, nó giống như trường thương tuyết trắng chỉ thẳng lên bầu trời xa xa! Đỉnh tuyết sơn có ngẫu nhiên lộ ra mái vòm cong vút, từ đó cho thấy dưới tuyết đọng ẩn giấu cung điện rộng lớn.
Quanh năm có băng tuyết trầm tích rất sâu đậm, dường như cả hai ngưng kết thành chỉnh thể vô tận, một tầng băng này vô cùng cứng rắn.
Trong một tấm băng dày phát sinh tiếng băng vỡ vô thanh vô tức, dường như có lực lượng khủng bố lắc lư, nó sụp đổ trong thời gian ngắn và hóa thành tuyết vụn đầy trời và không ngừng rơi xuống lả tả, từ đó để lộ cung điện uy nghiêm.
Ầm ầm...
Trong tiếng nổ chói tai có một cánh cửa phong bế không biết bao nhiêu năm, một đạo thân ảnh bước ra ngoài.
Một bộ áo bào trắng, đầu tóc bạc trắng, đôi mắt đen kịt.
Người khác ở chỗ này sẽ cảm ứng nơi đây trống rỗng giống như dung nhập vào trong thiên địa.
Trong băng thiên tuyết địa, hắn bước thẳng về phía trước, thân ảnh trực tiếp dung nhập vào trong băng tuyết và biến mất không thấy gì nữa.
...
Trong tinh vực mênh mông, tại một góc đột nhiên xuất hiện tầng tầng gợn sóng, một chiếc vân thuyền kiểu dáng tinh mỹ xuyên qua tinh không, thân ảnh Tiêu Thần ngồi trên đó.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, hắn bắt đầu chỉnh lý phương hướng.
Khá tốt, sau khi không ngừng xé rách không gian tiến lên phía trước, phương hướng cũng không xuất hiện sai lệch quá nhiều, dựa theo tốc độ này, tối đa chỉ hai ngày là hắn tới Kế đô.
Tiện tay thu ngọc giản vào trong nhẫn trữ vật, vào lúc này thân thể hắn cứng ngắt, nội tâm hắn sinh ra cảm giác nguy cơ đột ngột, cảm giác này rất mạnh làm thân thể của hắn căng cứng, suy nghĩ của hắn còn chưa hình thành thì thân thể cũng làm ra phản ứng hợp lý nhất.
Hắn dùng sức đạp mạnh vào thân thuyền, lực lượng khủng bố bộc phát làm thân thể hắn bay đi như mũi tên, hắn lui nhanh về phía sau.
Ngay sau đó trong ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào, vân thuyền xâm nhập vào khu vực khủng bố nào đó, lực lượng cường hãn vặn vẹo không gian làm nó sụp đổ biến thành vô số khối vụn, sau đó tiếp tục vỡ vụn và hóa thành bột mịn.
Tuy vân thuyền là bảo vật phi hành thay thế bản thân di chuyển nhưng trình độ cứng rắn vô cùng kinh người, đối mặt với lực lượng đột nhiên hàng lâm lại không có chút sức phản kháng gì, nó bị phá hủy vô cùng nhanh chóng. Nếu như Tiêu Thần vẫn còn ở trên đó, bất ngờ không kịp phòng bị thì sợ rằng hắn cũng bị lực lượng như thế xóa đi.
Sắc mặt của hắn biến thành âm trầm, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, một tu sĩ áo trắng xuất hiện, đôi mắt như hàn băng tạo thành, lạnh như băng không có chút nhiệt độ nào, hiện tại nhìn thấy Tiêu Thần thoát khỏi một kích tất sát của hắn, trong mắt hắn xuất hiện một tia kinh ngạc sau đó quay về yên tĩnh.
Cảm ứng được khí lạnh và sát khí trong lòng của đối phương, lông tơ trên người hắn dựng đứng, sắc mặt biến thành ngưng trọng.
Tu sĩ Đạp Thiên cảnh!
Mục tiêu là giết hắn!
Lúc này ý thức của Tiêu Thần không có suy nghĩ nào khác, thậm chí căn bản không có suy nghĩ chuyện ẩn sau lưng, mấu chốt nhất làlà phải bảo trụ tính mạng bản thân.
Hắn gia tăng tu vi thật nhanh trong tội ác tinh vực nhưng đối mặt tu sĩ Đạp Thiên cảnh lại không có chút nắm chắc nào cả.
Hơn nữa tu sĩ áo trắng mang cho hắn cảm giác nguy cơ mãnh liệt, bóng ma tử vong làm máu huyết của hắn đông cứng.
Lực lượng Hỗn Độn giới kích phát dựa theo bản năng, ngay sau đó sắc mặt của hắn biến hóa, đột nhiên phía trên trái có một cây gai đâm tới, tốc độ nhanh xé gió và lưu lại vết thương nhỏ trên mặt hắn, một tầng tảng băng sinh ra thật nhanh, máu huyết tràn ra ngoài cực nhanh, hàn ý lạnh như băng rót vào trong người của hắn. Trong cảm giác lạnh buốt còn mang theo sát khí tuyệt đối, từ đó ý thức của Tiêu Thần vô cùng thanh tỉnh, mồ hôi lạnh chảy xuống ướt nhẹp áo bào của hắn.
Đối diện với nguy cơ tử vong hàng lâm, hắn phản ứng nhanh hơn trước nhiều, Hỗn Độn giới phóng thích lực lượng rất mạnh, nó có thể trở ngại tốc độ của cây gai băng cứng kia, bằng không hiện tại hắn bị cây gai đó đâm xuyên đầu.
Chỉ trong nháy mắt hắn đã tiếp xúc với tử vong hai lần.
Tu sĩ áo trắng cau mày, hắn không nghĩ tới chỉ là một tu sĩ Sáng Thế cảnh lại có thể thoát khỏi tay của hắn hai lần.
Trong mắt cường giả Đạp Thiên cảnh, cho dù là Sáng Thế chí cường giả, trừ phi có cơ duyên nghịch thiên hoặc chiến lực vô thượng, nếu chỉ là cấp độ Sáng Thế cảnh thì so sánh lực lượng đối lập với nhau sẽ chênh lệch như trời và đất.
Lực lượng của hai người hoàn toàn không cùng cấp độ với nhau.
Đạp Thiên cảnh đã đột phá gông cùm xiềng xích, đụng chạm tới cảnh giới vô thượng Hồng Mông!
Hắn bước về phía trước một bước, hắn vung ống tay áo về phía trước.
Động tác của người này không nhanh, thậm chí có thể xưng là chậm chạp nhưng trong mắt Tiêu Thần lại mang theo sợ hãi, hắn có cảm giác mình không cách nào thoát khỏi.
Không gian chung quanh hóa thành vũng bùn làm lòng người sợ hãi, hắn có cảm giác rét lạnh như băng, cảm giác này bao phủ tâm thần Tiêu Thần.
Chương 2638vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận