Đạo (Dịch) – Chương 2636

Lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ áp chế thương thế rời đi, thân ảnh trực tiếp dung nhập vào trong không gian biến mất không thấy gì nữa. Mặc dù bọn họ oán hận Tiêu Thần tới mức tận cùng nhưng trước khi có nắm chắc tuyệt đối bọn họ sẽ không dám ra tay với Tiêu Thần.

Đột nhiên Đồng Bão Sơn nói:

- Mặc dù chuyện hôm nay ta thề không khó xử ngươi nhưng tôn nghiêm Hối Thông Thương Hào không cho phép khiêu khích, ta không ra tay cũng không có nghĩa thương hào sẽ im lặng không nói.

- Bổn tọa đã dám ra tay thì không sợ hãi gì cả, cho dù là Hối Thông Thương Hào hay Chiến Thần cung, nếu muốn gây phiền toái với bổn tọa thì tới đi, bổn tọa dốc hết sức tiếp là được.

Tiêu Thần lên tiếng lộ ra mấy pâần cường thế và tự tin, hơn nữa khí phách bức người.

Đồng Bão Sơn nhìn Tiêu Thần thật sâu.

- Hi vọng sau đó không lâu ngươi còn có thể giữ được phần tự tin này.

Nói xong hắn bước về phía trước, lúc này xé rách không gian rời đi.

Tiêu Thần quay đầu nhìn về phía Tiểu Điếm, gương mặt lạnh như băng dần biến mất để lộ ra một tia ôn hòa.

- Tiểu Điếm, ngươi quên tất cả cũng không thành vấn đề, chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, một ngày nào đó sẽ khôi phục tất cả trí nhớ.

- Hiện tại đi cùng ta.

Nhìn bàn tay Tiêu Thần giơ lên, Tiểu Điếm do dự nhưng nội tâm lại có cảm giác thân cận, nó lập tức bay vào trong tay của hắn.

Lúc bàn tay nắm lấy chuôi kiếm, cảm giác thân cận xuất hiện trong lòng cả hai.

Cho dù không nhớ gì nhưng phần tình cảm khắc sâu vào tính mạng sẽ không thay đổi.

Nội tâm Tiêu Thần âm thầm thề, bất kể như thế nào, hắn nhất định phải giúp Tiểu Điếm khôi phục trí nhớ kiếp trước.

Phất tay xé một cái, không gian lập tức vỡ vụn, hắn cất bước tiến lên phía trước và đi vào trong đó.

Tu sĩ trung niên Yến tôn thất nhìn phương hướng hắn rời đi, vẻ mặt âm trầm bất định, cuối cùng hắn thở dài một hơi và nói:

- Lập tức dùng thông đạo truyền tống cấp cao nhất, mang tin tức Tiêu Thần quay về truyền tới ngự án của bệ hạ, hi vọng hắn quay về sẽ không mang tới tai họa cho Đại Yến.

Nội tâm tu sĩ trẻ tuổi chấn động mạnh, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía phụ thân, hắn khiếp sợ vì phụ thân đánh giá Tiêu Thần cao như thế. Chẳng lẽ bằng vào lực lượng của đối phương có thể rung chuyển lực lượng thống trị hiện tại của Đại Yến?

Nghĩ đến thân ảnh áo bào xanh đi xa, chẳng biết tại sao nội tâm hắn câấn động, hắn không dám tiếp tục nghĩ nhiều và lập tức rời đi.

...

Kế đô.

Trên đường phố ngựa xe như nước.

Đế cung nghiêm túc và trang trọng uy nghi, nó như hung thú ngủ say, nó nằm trên đại địa nhưng ánh mắt của kẻ nào nhìn nó cũng sinh ra sợ hãi không nhỏ.

Dị biến trong hoàng cung năm đó kinh động cả Kế đô thậm chí cả Đại Yến, trăm năm gần đây vô cùng an tĩnh và khôi phục dáng vẻ như lúc trước.

Tu sĩ có tư cách biết được chuyện năm đó đều hiểu rõ, căn nguyên rối loạn đã bị đưa vào trong tội ác tinh vực, không có gì bất ngờ xảy ra hắn vĩnh viễn không thể quay về, vĩnh viễn mất phương hướng trong vùng đất tội ác kia.

Cho nên bọn họ dần an tâm.

Tấu ngọc giản là đặc chế của Đại Yến, có công hiệu giữ bí mật rất mạnh, không thể phỏng chế, không thể tìm đọc. Căn cứ đẳng cấp tấu ngọc, màu sắc của ngọc giản theo thứ tự là xanh, trắng, vàng, đỏ bốn loại, đại biểu thứ tự tấu ngọc thăng cấp và quan trọng.

Trên bàn phần lớn là hai màu xanh và trắng, chỉ có rải rác mười viên màu vàng, tốc độ xử lý của Yến Hoàng cực nhanh, lại nghiêm túc không qua loa, hắn cố gắng xử lý mỗi phần tấu chươ ng thỏa đáng, cũng không mượn tay người khác.

Có thể lý giải thành tập trung quyền lực cao độ, cũng có thể lý giải thành hết sức tuân thủ bổn phận.

Ở phương diện khác mà nói Yến Hoàng xem như quân chủ hợp cách.

- Bệ hạ, ngô cung tinh vực có tấu khẩn cấp!

Yến Hoàng ngẩng đầu lên, hắn cau mày, lúc hắn phê tấu nghiêm lệnh không cho phép kẻ nào quấy rầy hắn, tùy tùng bên cạnh cũng biết được thói quen này, nếu biết rõ vẫn tấu thì đây là chuyện quan trọng.

- Trình lên đây!

Hắn cũng không tức giận, trầm giọng mở miệng.

Cửa thư phòng bị mở ra, một gã tùy tùng mang khay ngọc vào, một viên ngọc giản yên tĩnh nằm trong đó.

Tấu màu đỏ!

Nội tâm Yến Hoàng chấn động nhưng hắn hỉ nộ không lộ ra, phất tay cầm ngọc giản vào trong tay, thoáng kiểm tra phát hiện không có gì không ổn mới rót thần thức vào trong.

Nội dung trong ngọc giản không dài, chỉ có một câu: Tiêu Thần thoát khốn, hắn rời khỏi tội ác tinh vực và quay về, thực lực đại trướng, lực áp ba gã Sáng Thế chí cường giả! Còn lại là hình ảnh, cũng không phải rất rõ ràng nhưng cũng đủ làm Yến Hoàng nhận ra thân phận người giao chiến.

Hối Thông Thương Hào Đồng Bão Sơn, lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ, ba người này tuyệt không phải là tu sĩ mới vào Sáng Thế chí cường giả, là đại năng cường đại trấn giữ một phương, hôm nay cũng bị Tiêu Thần trấn áp dễ dàng, hơn nữa còn phế bỏ một tay.

Yến Hoàng chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt của hắn cực kỳ âm trầm.

Hắn thật không ngờ tiến vào tội ác tinh vực vẫn không trói được đối phương.

Chưa đủ trăm năm nhưng tu vi của hắn đã đạt tới mức này! Năm đó dùng đoạn nhổ uy hiếp này đi, hiện tại xem ra chẳng những không có tác dụng xứng đáng, ngược lại trợ giúp hắn quật khởi với tốc độ nhanh hơn.

Lực áp ba tên Sáng Thế chí cường giả, lực lượng như vậy đã ít có đối thủ trong Sáng Thế chí cường giả! Hơn nữa Yến Hoàng biết rõ chi tiết của Tiêu Thần, tu luyện Hỗn Độn bổn nguyên, một khi thành công sẽ có uy năng vô cùng khủng bố.

Sáng Thế chí cường giả ra tay không thể tạo thành uy hiếp với đối phương.

Im lặng nửa ngày, trong mắt của hắn dần biến thành rét lạnh, bất luận như thế nào hắn cũng không thể cho phép hoàng phẩm huyết mạch thứ hai còn sống trên đời! Tốc độ phát triển của Tiêu Thần dần dần làm hắn cảm thấy bất an, nếu như bỏ mặc hắn phát triển, có lẽ tương lai không lâu đối phương sẽ biến thành mối họa trong lòng hắn.

Yến Hoàng không thích lưu lại phiền toái cho mình, trước khi phiền toái hình thành uy hiếp thì phá hủy nó đi.

Thanh Liễu tinh, tập kích Hối Thông Thương Hào, đắc tội Chiến Thần cung. Chuyện này do Đại Yến chịu tiếng xấu thay kẻ khác, như vậy cũng có thể giúp hắn tránh được đa số lời đồn không tốt.

Mặc dù có người hoài nghi nhưng chỉ cần không có chứng cớ liền không tạo thành ảnh hưởng gì tới hắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...