Thanh Trúc lão quái bản thể là một cây thanh trúc bình thường, không biết được tạo hóa như thế nào khai mở linh trí sau đó một đường tu hành thuận lợi, tuy tiến giai không nhanh nhưng tuổi thọ lâu dài nên tích lũy trong nhiều năm tháng cũng đạt tới Sáng Thế đỉnh phong, bởi vì hắn tiến giai chậm chạp, mỗi một bước đều đi vô cùng an tâm, pháp lực trong người hùng hậu và tinh thuần hơn người cùng cấp gấp đôi, hơn nữa bản thể thanh trúc bị hắn luyện hóa thành pháp bảo, cả hai điệp gia càng làm hắn khó có địch thủ trong hàng ngũ Sáng Thế đỉnh phong.
Ánh mắt lão quái nhìn lên người Tiêu Thần, trong mắt mang theo hàn quang đáng sợ, hắn hừ nhẹ một tiếng sau đó bước lên một bước, lại đột nhiên dừng lại, hắn cau mày một chút. Bước thứ hai, hàn quang trong mắt Thanh Trúc lão quái dần dần tiêu tán biến thành kinh nghi. Sau bước thứ ba hắn từ kinh nghi biến thành kiêng kị, cho đến bước thứ tư thì sắc mặt của hắn trắng bệch, bàn chân như mọc rể, hắn không dám tiến lên trước một bước.
Xuất thân thanh trúc, tiến giai chậm chạp, lão quái có thể bình yên sống đến hôm nay chính là bởi vì bản thể có cảm ứng nguy hiểm nhạy cảm, từ đó hắn mới có thể từng bước hữu kinh vô hiểm tránh né rất nhiều sát kiếp.
Mới nhìn Tiêu Thần, khí tức của hắn tuy mạnh nhưng là cấp độ Sáng Thế phong vương, dùng tu vi của hắn tiện tay là có thể diệt. Hắn bước tới một bước khí tức của Tiêu Thần đột nhiên tăng lên tiến vào cấp độ Sáng Thế đỉnh phong, bước thứ ba là cảnh giới ngang với hắn, đến bước thứ tư có hàn ý bao phủ nội tâm hắn, từ đó toàn thân Thanh Trúc lạnh như băng, hắn không dám nhúc nhích nửa điểm.
Đến tận đây hắn sớm hiểu tu sĩ nhìn như gầy yếu trơớc mặt có tu vi kinh thiên động địa.
Sáng Thế chí cường giả!
Có lẽ. . . Càng mạnh hơn nữa!
Nghĩ tới đây thân thể Thanh Trúc chấn động cứng ngắc. Lão quái sống quá nhiều năm tháng, tu vi tâm tình tự nhiên không kém, hắn kính cẩn thi lễ và nói:
- Vãn bối Thanh Trúc tham kiến Tiêu đại nhân.
Giọng điệu kính cẩn như đối mặt sư trưởng.
Vẻ mặt Vân Hạc Tử cứng đờ, hắn ngây ngốc tại chỗ, ngay sau đó thân thể hắn lắc lư và run rẩy như cầy sấy!
Tu vi của Thanh Trúc đại nhân phi thường rõ ràng, được xưng vô địch dưới chí cường giả có lẽ có chút khoa trương nhưng trong cấp độ Sáng Thế đỉnh phong không có bao nhiêu người có thể giao phong với hắn.
Hôm nay Tiêu Thần biểu hiện kính cẩn như thế Vân Hạc Tử cực kỳ rõ ràng nó đại biểu cho cái gì.
Tu vi Tiêu Thần càng mạnh hơn nữa!
Hơn nữa ít nhất còn mạnh hơn Thanh Trúc một cấp độ, nếu không Thanh Trúc đại nhân tuyệt đối sẽ không trước ngạo mạn sau cung kính.
Sáng Thế chí cường giả!
Càng nói rõ một điểm, có lẽ còn có thể là bốn chữ “Càng mạnh hơn nữa“.
Đôi mắt Vân Hạc Tử tối sầm, nội tâm nghĩ mà sợ, thiếu chút nữa hắn đã ngất đi. Cách đây không lâu hắn còn ngu xuẩn muốn động thủ với Tiêu Thần, nếu không phải đại nhân không có ý so đo với hắn, nếu không vào lúc này hắn đã sớm biến thành thi thể lạnh như băng.
- Bổn tọa yêu cầu ngươi cũng biết được, ta cần một kiện công cụ thay đi bộ, các ngươi có thể phái người đồng hành với a, sau đó bổn tọa sẽ trả lại.
Nếu không phải không có cách nào thì hắn cũng không có ý sử dụng thủ đoạn này, càng không muốn chiếm bảo vật.
Thanh Trúc nghiêm túc gật đầu, nói:
- Tiêu đại nhân nguyện ý đến Nhất Phẩm Các là coi trọng chúng ta, yêu cầu này không thành vấn đề.
Nói xong ánh mắt lão quái nhìn lên người Vân Hạc Tử.
- Ta nhớ gần đây có một chuyến giao hàng hóa, trong đó có một chiếc vân thuyền phẩm chất không tệ đúng không.
Vân Hạc Tử vội vàng đồng ý, quay người đi làm nhanh chóng. Một lát sau hắn quay về, trên tay người này có một cái hộp gấm.
Thanh Trúc cầm qua, sau khi mở ra xem xét xác định không có chỗ không ổn, lúc này mới dâng hai tay và nói:
- Tốc độ vân thuyền này có thể, không biết đại nhân có thỏa mãn hay không?
Tiêu Thần tiếp nhận, thần thức cảm ứng không có gì không ổn, lúc này mới vươn tay mở hộp gấm lên.
Trong hộp gấm có mây mù bốc lên, một chiếc vân thuyền phẩm chất không tệ, nó bị lực lượng cấm chế áp chế mới không có khí tức tiết lộ ra ngoài. Với tầm mắt Tiêu Thần có thể nhìn ra chiếc vân thuyền này chính là tinh phẩm, tu sĩ khống chế, chỉ cần pháp lực sung túc là có thể xuyên qua không gian, tốc độ tất nhiên nhanh kinh người, tuy so ra kém tốc độ của Sáng Thế chí cường giả tự nhiên không kém.
Chỉ có một vật này đã có giá trị ngoài ngàn vạn nguyên tinh.
Trực tiếp tặng loại bảo vật này, trong đại thiên giới cũng là đại thủ bút.
Thanh Trúc là kẻ có khí phách không nhỏ.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, sắc mặt hơi hòa hoãn, có vân thuyền trong tay, nó có thể mang hắn tới trước khi diễn ra đấu giá. Vân thuyền là bảo vật thay đi bộ không tệ, hiện tại hắn cũng thiếu thứ này, hơi trầm ngâm, Tiêu Thần ném một kiện hộ giáp cho Thanh Trúc,
- Vậy này tính toán trao đổi vân thuyền này.
Nói xong hắn trực tiếp xé rách không gian rời đi.
Thanh Trúc nhìn hộ giáp trong tay, khuôn mặt đỏ lên, hắn hít thở dồn dập.
Hộ giáp này là bảo vật cấp độ Sáng Thế chí cường giả.
Chỉ dựa vào vật này, nếu hắn mặc lên người, cho dù đối mặt với Sáng Thế chí cường giả tầm thường cũng có thể ngăn cản.
Tuy vân thuyền trân quý nhưng chỉ là công cụ thay đi bộ, giá trị chính thức thua xa áo giáp trong tay. Giao dịch này nhìn như danh dự Nhất Phẩm Các bị hao tổn nhưng lại chiếm đại tiện nghi.
- Đa tạ Tiêu đại nhân!
Thanh Trúc chắp tay hành lễ, vẻ mặt cung kính từ đáy lòng.
...
Trong tinh vực, Tiêu Thần ném vân thuyền ra ngoài, nó lớn chừng mười trượng, bên trên có bạch cột buồm, một tia mây trôi nâng bảo thuyền lơ lưng, kiểu dáng luyện chế tinh mỹ và đại khí.
Hắn bước về phía trước, thân ảnh trực tiếp nhảy vào bên trong, hắn vươn tay vỗ một cái, hắn quán chú pháp lực vào trong, không gian chung quanh vân thuyền chấn động, vân thuyền như tiến vào mặt nước, nhay sau đó chui vào trong không gian và biến mất không thấy gì nữa.
Ngô cung tinh vực có năm trăm linh ba viên tu chân tinh, trong đó đại bộ phận đều ngoài trung phẩm, thiên địa nguyên lực nồng đậm và có tài nguyên tu chân vô cùng phong phú, cũng là tinh vực giàu có và đông đúc trong lãnh thổ Đại Yến.
Bình luận