Đạo (Dịch) – Chương 2626

Nhất Phẩm Các là nơi phồn hoa, đột nhiên bộc phát xung đột hấp dẫn ánh mắt của vô số người, tu sĩ chung quanh hoảng hốt lui về phía sau nhưng không cho người ta thời gian phản ứng, tranh đấu cũng chấm dứt, kết quả làm người ta kinh hãi.

Vừa thấy mặt trực tiếp đánh tan sáu hộ vệ Nhất Phẩm Các!

Ánh mắt vô số tu sĩ mang theo sợ hãi.

Tiêu Thần không tiếp tục ra tay, hắn không ngừng tiến lên phía trước, trong người bộc phát khí tức lạnh như băng, cảm ứng một chút lại làm người ta sợ hãi. Sáu gã hộ vệ Nhất Phẩm Các sợ hãi không nhỏ, cũng không dám tiếp tục ra tay ngăn cản, dựa vào tu vi Tiêu Thần biểu hiện ra muốn chém giết bọn họ quá dễ dàng, lần thứ nhất không giết đã hạ thủ lưu tình, cũng không có nghĩa sẽ có lần thứ hai, nếu dám tiếp tục ra tay là lúc bọn họ mất mạng.

Vào lúc này không gian trước cửa Nhất Phẩm Các đột nhiên vỡ vụn, một đạo thân ảnh tiến lên, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, đồng tử co rút kịch liệt.

Sáu gã hộ vệ nhìn thấy người đến, sắc mặt đồng thời buông lỏng.

- Tại hạ là cung phụng Nhất Phẩm Các Đại Vân Hạc Tử, không biết đạo hữu hôm nay đến đây cần làm chuyện gì?

Người tới chậm rãi lên tiếng, trong khi nói chuyện lại bộc phát khí thé của mình, hắn là tu sĩ Sáng Thế cảnh, khí tức rất mạnh, còn cách Sáng Thế phong vương cũng không xa.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên thân người này và nói:

- Tiêu mỗ tới nơi này chỉ mượn tạm Nhất Phẩm Các một kiện bảo vật thay đi bộ.

Mục đích của hắn là mượn bảo!

Sau khi suy nghĩ trong quán rượu, nội tâm Tiêu Thần đã có quyết định, hắn muốn chạy tới ngô cung tinh vực tham gia đấu giá của Hối Thông Thương, nội tâm của hắn thật sự hoang mang.

Thần kiếm này có quan gì với hắn hay không?

Tu vi đến trình độ của hắn tuyệt đối không vô duyên vô cớ tâm huyết dâng trào, sau khi nghe tin tức có quan hệ với thần kiếm lại làm tâm huyết hắn dâng trào nói rõ việc này không tầm thường.

Nếu bàn về chiến lực dưới Hồng Mông, Tiêu Thần ít có kiêng kị, dựa vào tốc độ và tu vi thì hắn không xứng. Đấu giá tổ chức vào ba ngày sau, đông ba tinh vực các ngô cung tinh vực cực xa, dùng tốc độ của hắn không thể tới nơi trong ba ngày.

Cho nên mới có hành động mượn bảo.

Tốt nhất tìm bảo vật thay đi bộ, thứ này chỉ có thế lực cường đại mới có, muốn bọn họ hợp tác trong thời gian ngắn mà không trì hoãn thời gian, trực tiếp triển lộ lực lượng làm bọn họ sợ hãi chính là lựa chọn tốt nhất.

Tiêu Thần đang làm như vậy.

Gương mặt Vân Hạc Tử đột nhiên đỏ lên, cái gọi là mượn bảo chỉ là một cớ, nếu mượn sợ rằng sẽ không trả.

Hắn ở trong Nhất Phẩm Các nhiều năm, biết rõ bối cảnh sau lưng cường hãn, tại đông ba tinh vực chỉ là một phần cực nhỏ mà thôi, nhưng mặc dù như vậy cũng không phải kẻ nào cũng có can đảm làm càn như vậy

- Tiêu đạo hữu có khẩu vị thật lớn, lại dám đến Nhất Phẩm Các sinh sự, xem ra đạo hữu là tu sĩ từ nòoài tới.

Người này cười lạnh lên tiếng, muốn triển lộ một ít bối cảnh sau lưng dọa Tiêu Thần lui bước. Dù sao nếu không cần thiết hắn không muốn chém giết với cường giả Sáng Thế cảnh.

Hắn vừa lên tiếng như vậy liền cảm giác thân thể cứng đờ không thể nhúc nhích, đồng tử co rút kịch liệt và thần thái sợ hãi.

Vào lúc này có uy áp mênh mông bao phủ thân thể hắn, hắn không thể nhúc nhích nửa điểm! Thân ở dưới áp lực này, Vân Hạc Tử không chút nghi ngờ tin tưởng, chỉ cần nó hơi chấn động một chút là có thể nghiền hắn thành tro bụi.

Tiêu Thần theo tay vung lên, thân thể Vân Hạc Tử bị ném về phía sau, hắn như mũi tên đụng vào cánh cửa Nhất Phẩm Các, hắn lại lên tiếng nói:

- Bổn tọa không muốn lãng phí thời gian ở đây, xuất ra bảo vật hoặc bổn tọa ra tay san bằng nơi này thành bình địa.

Thân thể tu sĩ Nhất Phẩm Các cứng ngắc, Tiêu Thần nói rất bình tĩnh nhưng không có bất cứ kẻ nào dám nghi ngờ lời của hắn có thật hay không.

- Đợi đã nào...

Vân Hạc Tử hốt hoảng đứng dậy, Tiêu Thần chỉ tiện tay ném một cái nhưng hắn có bị bất cứ thương tổn gì, từ thực lực hắn thể hiện ra cũng đã làm Vân Hạc Tử triệt để sợ hãi, lạnh lùng trong mắt không còn, chỉ còn có kính sợ và cung kính.

Tu chân giới nói nó phức tạp cũng đúng, bởi vì nơi này mưu mô hiểm ác gì cũng có, nói nói đơn giản cũng không sai, bởi vì nơi này lấy thực lực chí thượng.

Có lực lượng tuyệt đối sẽ thu hoạch được địa vị tương ứng.

Tiêu Thần phóng thích lực lượng đầy đủ làm thế lực sau lưng Nhất Phẩm Các coi trọng, như vậy mặc dù hắn yêu cầu dã man không nói đạo lý cũng phải đáp ứng.

Tiêu Thần bước vào trong Nhất Phẩm Các, hắn ngồi xuống chủ vị và nói:

- Một phút đồng hồ.

Nói xong hắn trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần, cũng không nói lời nào.

Nội tâm Vân Hạc Tử nhảy dựng lên, trong nội tâm âm thầm phát khổ, Tiêu Thần biểu hiện không kiêng nể gì càng làm hắn không dám trì hoãn, nếu không hắn không chút do dự tin tưởng Nhất Phẩm Các tồn tại vài vạn năm trên Mễ Nguyên tinh sẽ biến thành phế tích.

Hắn lấy ra một cây trúc màu xanh, cây trúc sinh ra hào quang sáng ngời, phía trên còn có một tia lực lượng cường đại lưu chuyển, người này khẽ cắn môi và dùng sức bóp nát cây trúc trong tay của mình.

Cây trúc vỡ vụn và bị phân giải thành vô số mảnh, cuối cùng biến mất không thấy trong hư không, hắn lui về phía sau hai bước và kính cẩn đứng chờ.

Tiêu Tâần cảm ứng rõ hành động của hắn nhưng không có ý ngăn cản, hắn muốn tìm cường giả phía sau Nhất Phẩm Các, như vậy càng hợp tâm ý của hắn.

Theo thời gian trôi qua, Tiêu Thần vẫn bình tĩnh trong vô số ánh mắt nhìn mình, sắc mặt tu sĩ Nhất Phẩm Các tái nhợt, bọn họ sợ hãi không chút che giấu.

Vào lúc này có khí tức cường đại hàng lâm nơi đây, uy áp vô cùng bao phủ không gian.

Tại vị trí cây trúc vỡ tan, không gian bị cưỡng ép xé rách, ngay sau đó có một người bước ra ngoài, hắn phất tay làm vết nứt phía sau biến mất. Người tới là một lão đầu, hắn mặc trường bào màu xanh, xương gò má nổi lên, hốc mắt hãm sâu, đôi mắt xanh biếc quỷ dị, toàn thân hắn tỏa ra khí tức âm trầm khó nói thành lời.

- Vân Hạc Tử, ngươi bóp nát tín vật là có chuyện gì?

- Tham kiến Thanh Trúc đại nhân.

Vân Hạc Tử kính cẩn hành lễ, hắn vội vàng nói ra yêu cầu của Tiêu Thần, cũng ẩn ẩn đề điểm hắn tu vi thâm bất khả trắc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...