Bởi vì tu sĩ đứng ở biên giới pháp võng có một tu sĩ đứng chắp tay, mặc dù chỉ bóng lưng nhưng mang theo khí tức đáng sợ, nó giống như mũi tên sắc bén đâm rách nội tâm của bọn họ.
Sáng Thế chí cường giả!
Phát hiện này chẳng khác gì giội nước đá vào nội tâm bọn họ, cũng làm tất cả xúc động của bọn họ biến mất.
Với tu vi của bọn họ có thể xưng là cường giả một phương nhưng nếu dám tranh đoạt bảo vật với Sáng Thế chí cường giả chẳng khác gì tự tìm đường chết.
Trầm mặc một lát, vài tên tu sĩ lui về phía sau, bọn họ không chiếm được bảo vật nhưng bọn họ cũng không muốn trêu chọc phiền toái.
Theo thời gian trôi qua, khí tức tranh đấu câấn động ở nơi này truyền ra chung quanh, thỉnh thoảng có hào quang từ các hướng trong tinh vực tới gần, sau khi nhìn rõ thế cục trước mắt liền im lặng không dám nói gì, sau đó có mấy người đã lựa chọn lùi bước.
Bảo vật đã bị Sáng Thế chí cường giả phát hiện thì bọn họ không có tư cách tranh đoạt.
...
Trong hư không có hai thân ảnh đứng xa nhau, bọn họ mang theo vui vẻ nhàn nhạt, thần thái thân thiết nhưng sâu trong mắt mang theo kiêng kị và phòng bị lẫn nhau.
- Trương đạo hữu, đảo mắt đã gần ba vạn năm chưa từng tương kiến, đạo hữu phong thái như trước, tu vi càng thâm hậu, thật sự đáng mừng.
Lúc này tu sĩ mặc trường bào màu đỏ cười nói, trên đầu có tóc bạc nhưng gương mặt như thiếu niên, làn da sạch sẽ trắng nõn không có chút già lão. Nếu không phải nhìn thấy khí tức tuế nguyệt lưu chuyển trong mắt của hắn, chỉ sợ đã cho rằng hắn là thiếu niên.
Lão tổ Trương gia cười nói:
- Hoan Hỉ cung chủ nói quá lời, lão phu sớm đã già hủ bại, làm sao có thể so được với cung chủ tiêu hao phong lưu khoái hoạt.
- Ha ha! Nếu không hiểu Trương đạo hữu làm người thế nào, sợ rằng ta sẽ lý giải lời này thành hoang dâm vô đạo đấy.
- Đại đạo ba ngàn, đạo hữu cách khác kỳ kính và du ngoãn thủy đạo chi lộ đỉnh phong rất gần, cần gì cố kỵ ngôn từ kẻ khác.
Hai người hơi hàn huyên, chủ đề nhanh chóng đổi thành chính đề.
- Xem ra tin tức trong đông ba tinh vực lần này là thật, hôm nay nó đã bị áp chế, không biết Trương đạo hữu có để bụng bảo vật này không?
Ánh mắt Hoan Hỉ cung chủ lóe sáng, hắn khẽ cười nói:
Lão tổ Trương gia gật gật đầu trực tiếp thừa nhận, tu vi thân phận tới cảnh giới của bọn họ cũng khinh thường nói lời lừa gạt. Chuyện hôm nay sau khi trải qua điều tra rõ ràng cũng chứng minh là thật, không cần thiết phải nói lời lừa dối.
- Chắc hẳn đạo hữu cũng biết trong thú liệp tinh vực, một đám hậu bối của lão phu có Trương Đạm là người được ta xem trọng nhất bị chém chết, Trương gia gặp phải cục diện khó xử không người kế tục, lão phu chỉ có thể cướp lấy một kiện trọng bảo ban cho hậu bối khác và nhanh chóng bồi dưỡng hắn.
Gương mặt Hoan Hỉ cung chủ trầm xuống, trong mắt mang theo vài phần phiền muộn.
Trong thú liệp tinh vực, không chỉ có Trương Đạm chết đi, đệ tử hắn thích nhất là Hồng Tụ cũng vẫn lạc bên trong. Có người không quan tâm thể diện của hắn mà giết người, từ đó nội tâm lão quái vô cùng tức giận.
Lão tổ Trương gia gật đầu, nội tâm không cho là đúng, Tiêu Thần dùng một chỉ đồ sát Mang Long, mặc dù hắn cũng chưa chắc có thể ngăn cản, nếu thật giao phong chính diện, chỉ sợ Hoan Hỉ cung chủ cũng chưa chắc vì một tên đệ tử mà mạo hiểm như vậy.
Vào lúc này hai người biến sắc, cảm ứng sâu trong tinh vực có chấn động rất mạnh, ánh mắt đồng thời tỏa sáng.
- Xem ra thần kiếm bị người khác tìm được.
- Nếu như thế chúng ta cùng tiến lên, dù sao lần này chạy đến đông ba tinh vực chưa hẳn chỉ có hai người chúng ta, để tránh bị người khác nhanh chân đến trước.
- Tốt.
Hai lão quái nhìn nhau, vẻ mặt bình tĩnh nhưng nội tâm đều nghiêm túc, nếu thật tới lúc tranh đoat, không thể nói trước giữa bọn họ cũng xảy ra một phen chém giết.
Sau một khắc hai người đồng thời tiến lên phía trước, thân ảnh lập tức dung nhập không gian biến mất không thấy gì nữa.
Tại nơi thần kiếm bị bắt dần dần hội tụ nhiều tu sĩ, tu sĩ Sáng Thế cảnh tầm thường đứng phía sau, tu sĩ Sáng Thế phong vương đứng trước, Sáng Thế đỉnh phong càng trước, về phần vị trí đầu tiên là lão giả gầy còm, vào lúc này ánh mắt các tu sĩ ở nơi xa do dự chờ quyết định.
Vào lúc này không gian sinh ra gợn sóng, hai đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện, chính là lão tổ Trương gia cùng Hoan Hỉ cung chủ. Bọn họ xuất hiện làm hắn cau mày, ánh mắt các tu sĩ nơi xa càng khó nhìn.
Không nghĩ tới bị bọn họ đoạt trước.
Tuy đoạt trước một bước nhưng chưa hẳn có thể mang bảo vật rời đi.
Hai lão quái nhìn nhau, cất bước đi lên phía trước, lúc này tu sĩ chung quanh không ngừng rời đi, có người cúi đầu bày ra thần thái kính sợ.
Lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ lão giả gầy đen đứng cách xa nhau vài trượng, ba người là người quen của nhau, vào lúc này có bắt chuyện nhưng sắc mặt không vui vẻ gì.
Lúc nhìn thấy thần kiếm bị kẻ khác lấy đi, bọn họ không muốn bỏ qua thứ này.
Gương mặt lão tổ Trương gia âm trầm, hắn nói:
- Hoan Hỉ cung chủ, Tây Cương thượng nhân, chẳng lẽ hai vị đạo hữu muốn chắp tay nhường bảo vật cho người khác?
Môi hắn không động nhưng lời nói lại vang lên bên tai của hai người.
Hoan Hỉ cung chủ cau mày càng chặt, thản nhiên nói:
- Trước bảo vật, chúng ta mỗi người gặp đều có phần, mặc dù thu cũng phải bằng vào thủ đoạn tranh giành một hồi.
- Lão phu đồng ý.
Tây Cương thượng nhân thấp giọng lên tiếng.
Ba lão quái lập tức đạt thành hiệp nghị nhưng giờ phút này không chờ bọn họ tiến lên, tu sĩ đứng phía trước xoay người trở lại, đây là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, thậm chí bộ dạng bình thường đôn hậu nhưng trên người tỏa ra khí tức ác liệt vô cùng bất phàm.
Khóe miệng tươi cười chất phác tự nhiên, cười nói:
- Tại hạ là Hối Thông Thương Hào Đồng Bão Sơn, hôm nay ngẫu nhiên đi qua nên thu bảo vật này, cũng quyết định nửa tháng sau tiến hành đấu giá tại Hối Thông Thương Hào ở ngô cung tinh vực, cũng đang muốn thông tri với các vị, hôm nay xem ra không cần phiền toái như têế.
Sắc mặt lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ cùng Tây Cương thượng nhân đồng thời cứng đờ, bọn họ nghẹn một hơi, tuy không cam lòng nhưng lập tức bỏ qua suy nghĩ tiếp tục chém giết cướp bảo vật.
Bình luận