Đạo (Dịch) – Chương 2622

Sau khi dừng lại trong ngắn ngủi, hắn trở nên càng cường đại hơn, cũng tiếp tục xuất phát đi lên con đường đỉnh phong.

Một cánh cửa đồng thau lớn ngàn dặm xuất hiện trong hắc ám, nó từ từ mở ra, khí tức thần miếu uy nghiêm và trang trọng xuất hiện, làm lòng người sinh ra cảm giác kính sợ.

Thân thể khôi ngô của thần miếu đại thống lĩnh xuất hiện trước cửa, lúc này hắn quỳ một gối và phát ra âm thanh trầm thấp:

- Cung nghênh chủ nhân.

Tiêu Thần gật đầu với Thần Cơ tử, Ma Thành, hắn tiến lên một bơớc đi vào trong thần miếu, ngay sau đó hắn biến mất không thấy gì nữa.

Cánh cửa thần miếu đóng lại trước mặt mọi người, nó biến mất trong hư không.

Thần Cơ tử, Ma Thành đứng dậy, vẻ mặt hai người bình tĩnh.

Qua một lúc lâu có một gã tu sĩ xuất thân Tội Ác Chi Thành lên tiếng:

- Hai vị đại nhân, vị Tiêu Thần đại nhân này, hắn... Hắn... Có năng lực rời khỏi tội ác tinh vực?

Ma Thành gật đầu, trầm giọng nói:

- Các ngươi nhớ kỹ, Tiêu Thần đại nhân là chủ nhân duy nhất của tội ác ám bộ, hơn nữa đại nhân là thần miếu chi chủ! Truyền thuyết liên quan tới viễn cổ thần miếu, có lẽ các ngươi cũng có nghe thấy, bổn tọa có thể cam đoan với các ngươi, trung với đại nhân, chiến đấu vì đại nhân, không lâu sau các ngươi sẽ có cơ hội rời khỏi tội ác tinh vực.

Lời nói của hắn tĩnh mịch, tiếng nói vang vọng trong hư không.

Tất cả tu sĩ trong tội ác ám bộ nhìn hướng Tiêu Thần rời đi, nội tâm cực kỳ nóng bỏng.

Quay về đại thiên giới, đây là hi vọng lớn nhất của tu sĩ trong tội ác tinh vực.

Tiêu Thần nắm giữ thần miếu chẳng khác gì nắm mệnh môn của bọn họ, cũng biến bọn họ thành lực lượng vũ trang trung thành nhất của mình.

Đại Yến, đông ba tinh vực.

Tung hoành trong tinh vực, nghe đồn có thần kiếm đang chờ đợi chủ nhân quay về, sau khi nó trọng thương cường giả Sáng Thế cảnh thì thanh danh lan truyền lớn! Trong lúc nhất thời tin tức có quan hệ thần kiếm truyền khắp cả lãnh thổ Đại Yến, thậm chí còn truyền vào hai nước tiếp giáp là Tề, Triệu.

Tu sĩ Sáng Thế cảnh chính là cường giả của thế gian, đáng giá đế vương các quốc gia lôi kéo, có thể bằng vào lực lượng bản thân trọng thương tu sĩ Sáng Thế cảnh chính là bảo vật phẩm giai cực cao, sợ rằng có thể so sánh với chí bảo khai quật trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực!

Bảo vật như vậy có sức hấp dẫn không nghi ngờ.

Trong lãnh địa Yến quốc có rất nhiều cường giả lên đường khởi hành đi thẳng tới đông ba tinh vực. Từ trước đến nay đông ba tinh vực tài nguyên cằn cỗi, tu chân tinh phẩm giai kém nhưng nó lập tức trở nên náo nhiệt, trong thời gian ngắn có vô số cường giả đi vào, số cường giả tăng lên chóng mắt.

Số tu sĩ Sáng Thế cảnh, Sáng Thế phong vương, Sáng Thế đỉnh phong cũng không ít, thậm chí còn có nghe đồn Sang Thế chí cường giả đều tự mình hàng lâm không chỉ một vị. Mục tiêu của bọn họ đều là thần kiếm.

...

- Tu sĩ Sáng thế bị thần kiếm trảm bị thương là người của Trường Hà tinh vực, tuy hắn cực kỳ uất ức bị thần kiếm trực tiếp chém thành trọng thương nhưng quá trình đó đều có ngọc giản dồ ảnh lưu lại. Dù ngọc giản đồ ảnh còn chưa truyền ra nhưng đã có lực lượng âm thầm khống chế.

Ta ngầm nghe trộm một ít tin tức, căn cứ nội dung của ngọc giản đồ ảnh biểu hiện ra, tu sĩ Sáng Thế của Trường Hà tinh vực đối mặt với thần kiếm, hắn không có lực ngăn cản, bị chém một kiếm trọng thương. Nói cách khác nếu không phải có chút ít cố kỵ và lưu thủ, chỉ sợ thần kiếm có thuấn sát tu sĩ Sáng Thế cảnh.

Mấy tên tu sĩ đang tiến lên phía trước, một người trong đó thấp giọng lên tiếng, ánh mắt của hắn cực kỳ nghiêm túc, có thể tưởng tượng một kiếm kinh thiên ngày đó, kiếm quang bộc phát chém xuống, tu sĩ Sáng Thế cảnh toàn thân đẫm máu tránh lui, bản thân không có lực ngăn cản.

- Bằng vào lực lượng bản thân có thể một kiếm chém tu sĩ Sáng Thế cảnh trọng thương, nếu là như vậy uy năng chân chính của thần kiếm đạt tới mức độ nào? Nếu như bị người ta thúc dục, sợ rằng Sáng Thế phong vương cũng bị thuấn sáng, tin tức này có đáng tin hay không?

- Ta cũng cho rằng như vậy, nếu thật có tùy ý chém giết tu sĩ Sáng Thế cảnh thì cần gì phải lưu thủ, trực chém giết đối phương chẳng phải bớt được rất nhiều phiền toái hay sao.

- Hừ! Chẳng lẽ các ngươi không nghe thấy đã có chí cường giả đại nhân hàng lâm đông ba tinh vực, các ngươi cho rằng nếu là bảo vật tầm thường có tư cách bị các đại nhân cấp độ chí cường giả nhìn vào trong mắt sao?

- Nếu nói như vậy, ngược lại ta cảm thấy nghe đồn không giả, dù sao không có bức tường không lọt gió, chớ quên, ngọc giản đồ ảnh bị áp chế không công bố ra ngoài liền đủ để chứng minh một việc, có người không muốn tin tức liên quan tới thần kiếm bị tiết lộ ra ngoài cho nhiều người biết.

- Không muốn tin tức truyền bá, đương nhiên không muốn có thêm đối thủ cạnh tranh, xem ra đông ba tinh vực xuất hiện thần kiếm không phải tầm thường.

Sắc mặt vài tên tu sĩ ngưng trọng, bọn họ im lặng không dám nói nhiều nhưng nội tâm đã tin tưởng cách nói như vậy, trong đôi mắt dần dần sinh ra hào quang nóng vỏng. Tuy tu vi của bọn họ không đạt tới đỉnh phong nhưng cũng chưa chắc không có cơ hội lấy được thần kiếm, dù sao trong tu chân giới, tu vi là căn bản nhưng cơ duyên và vận khí mới thật sự quan trọng nhất. Bọn họ cũng có cơ hội chiếm thần kiếm vào tay, tuy cơ hội không lớn nhưng đối mặt với bảo vật c thể gia tăng lực lượng của mình lên thật nhanh, tự nhiên không người nào nguyện ý buông tha.

Vào lúc này phía trước có pháp lực chấn động truyền ra, mấy người bọn họ ngẩng đầu lên, sau đó bọn họ hóa thành độn quang bay thẳng về phía có chấn động.

Đi nhanh một lát liền có thể nhìn thấy trong tinh vực trước mặt có bảy tên tu sĩ đang đứng một góc, trong tay cầm pháp võng khổng lồ vây khốn thần kiếm đang giãy dụa trong đó. Lúc này bọn họ hiểu rõ mọi việc, thanh kiếm này là thần kiếm xuất hiện trong đông ba tinh vực dẫn động các cường giả tới đây. Hiện tại nó bị vây khốn, tuy vẫn tỏa ra khí tức khủng bố và phóng xuất kiếm khí cực kỳ sắc bén nhưng nó không thể trảm phá pháp võng khổng lồ, hiện tại phạm vi hoạt động càng ngày càng nhỏ, không có gì bất ngờ xảy ra nó không thoát khỏi vận mệnh bị bắt.

Lúc nhìn thấy bảo vật bị người ta thu, cho dù kẻ khác sinh ra lòng tham nhưng bọn họ không dám tiến lên nửa bước, hơn nữa các tu sĩ bắt thần kiếm cũng không nhìn bọn họ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...