Đạo (Dịch) – Chương 2617

Trong vòng xoáy hắc ám trên bầu trời phát ra lực lượng thôn phệ cực mạnh, khế ước đã hoàn thành cũng là thời điểm nên thu tế phẩm. Đệ nhất tổ hồn gào thét điên cuồng nhưng đối mặt với lực lượng của tâần miếu, tất cả giãy dụa của hắn là phí công, hai đạo thân ảnh già nua bị kéo ra khỏi thân thể Thần Cơ tử, cũng không ngừng bị hút vào trong vòng xoáy.

- Không!

Trong tiếng gào thét tuyệt vọng, đệ nhất tổ hồn, đệ nhị tổ hồn bị vòng xoáy trực tiếp thôn phệ, bầu trời màu đen khôi phục bình tĩnh, cả quảng trường chém giết hư hao lúc trước, hiện tại nó được chữa trị như lúc ban đầu.

Thân thể Tiêu Thần rơi xuống mặt đất, thần thái lạnh như băng trong mắt của hắn biến mất nhanh chóng, cảm giác mệt mỏi cuốn lấy thân thể của hắn, hắn vẫn cố gắng giữ vững thân thể không ngã xuống, ý chí cường đại chèo chống mới áp chế cảm giác ngất xỉu.

Kim ấn xuất hiện, nó sinh ra lực lượng tinh thuần bổ sung sinh cơ bị hao tổn của hắn. Ý chí thần bí rót một đạo phù văn đã làm hao tổn tất cả lực lượng trong người Tiêu Thần, nguyên thần màu vàng hữu khí vô lực và ảm đạm không ít.

Đã trả giá thật nhiều nhưng so với thu hoạch thì tất cả đều đáng giá.

Trên mặt Tiêu Thần lại xuất hiện nụ cười, sau khi nắm giữ thần miếu thì hắn đã nắm chắc tất cả, rời khỏi tội ác tinh vực chỉ là một ý niệm mà thôi.

Cách đó không xa, sắc mặt Thần Cơ tử tái nhợt, trong mắt mang theo mờ mịt, Thần Cơ nhất mạch bốn đời cố gắng nhưng kết quả cuối cùng là thất bại trong gang tấc. Trong lòng của hắn oán hận bộc phát dữ dội, hơn nữa còn biến thành lửa giận thù hận khủng bố.

Đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần, hắn phát ra tiếng gào thét như dã thú.

Hôm nay lão quái đã ngưng kết tất cả nguyên nhân thất bại lên người Tiêu Thần, nếu không phải vì hắn thì bản thân mình đâu có thất bại.

Đáng chết!

Đáng chết!

Khí tức trong người Thần Cơ tử chấn động kịch liệt, đôi mắt lão quái đỏ thẫm, thân ảnh lao thẳng về phía Tiêu Thần, hắn không tiếc tự bạo bản thể đồng quy vu tận.

Cách đó không xa, đôi mắt Tội Ác Quân Chủ mở to, Tiêu Thần vừa mới khống chế thần miếu, hiện tại là thời điểm suy yếu nhất, nếu như hai người bọn họ đồng quy vu tận, hắn không thể nghi ngờ có thể trở thành người được lợi lớn nhất, thậm chí có thể trực tiếp tiếp chưởng thần miếu!

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn Thần Cơ tử đang nổi điên lao tới, tu sĩ Đạp Thiên cảnh cuồng bạo phóng thích lực lượng khủng bố đến mức làm lòng người ngưng trọng, trong mắt của hắn không có sợ hãi, tất cả mọi thứ vẫn bình tĩnh như không có gì xảy ra.

Hắn vươn tay nắm chặt về phía Thần Cơ tử, hắn thản nhiên nói:

- Phong trấn!

Trong hư khôn xuất hiện lực lượng đáng sợ trấn áp Thần Cơ tử, mặc hắn giãy dụa thế nào cũng không thể nhúc nhích nửa điểm, thậm chí lực lượng cơ thể cuồng bạo cũng bị áp chế giống như đóng băng, hắn không thể nhúc nhích, cũng không thể điều động lực lượng bản thân.

Gương mặt Tội Ác Quân Chủ lập tức cứng ngắc, lão quái vội vàng cúi đầu, ý niệm vừa sinh ra trong đầu bị phá tan thành mảnh vỡ, chôn sâu trong đáy lòng, không dám lộ ra nửa điểm.

Vào lúc này Tiêu Thần quay đầu, ánh mắt nhìn sang người hắn, càng làm cho Tội Ác Quân Chủ có cảm giác hãi hùng khiếp vía, cũng may ánh mắt của hắn cũng không dừng lại, trực tiếp nhìn lên người Thần Cơ tử sau đó nói:

- Ngươi muốn đồng quy vu tận với ta không có gì hơn là cho rằng sự tồn tại của ta phá hư chuẩn bị vô số năm tháng của Thần Cơ nhất mạch các ngươi, cũng cướp đi tất cả mọi thứ thuộc về ngươi.

Gương mặt Thần Cơ tử càng dữ tợn, đôi mắt của hắn bốc lửa, hắn nhìn thẳng vào Tiêu Thần, nếu như ánh mắt có thể giết ngươi, sợ rằng Tiêu Thần đã sớm bị dâm chết vô số lần.

- Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, vì sao ta có thể thu được ba khối mảnh vỡ của thần miếu chi thìa, vì sao phải giao cho các ngươi? Chỉ bởi vì các ngươi có được lực lượng cường đại ta không thể phản kháng. Sau khi ta giao mảnh vỡ ra, các ngươi vẫn không muốn thả ta rời đi, như vậy vì giữ gìn lợi ích bản thân, ta chỉ có thể lựa chọn phản kháng, cơ duyên thần miếu bày ở trước mặt, chúng ta đều có tư cách tranh thủ, chẳng lẽ ngươi cho rằng Thần Cơ nhất mạch chuẩn bị vô số năm thì ngươi khác không thể tranh đoạt hay sao? Hay bởi vì thần miếu là đồ vật của Thần Cơ nhất mạch các ngươi, chê cười.

Gương mặt Tiêu Thần nở nụ cười lạnh, trong mắt của hắn mang theo mỉa mai khó nói thành lời.

Sắc mặt Thần Cơ tử khuôn mặt.

Vào lúc này Tiêu Thần cũng không dừng lại, hắn vẫn tiếp tục nói:

- Mặc dù ta không ra tay, bằng vào tư liệu của các ngươi mưu toan ký kết khế ước thần miếu, mặc dù thực thành công cũng chỉ là khế ước tôi tớ, mang trọn Thần Cơ nhất mạch biến thành nô bộc của thần miếu, hoặc là loại tình hình này chính là ngươi tình nguyện nhìn thấy?

- Nói với ngươi nhiều như thế, thực sự không phải tuyên ngôn của người thắng, chỉ muốn cho ngươi một cơ hội, thần phục ta, ta sẽ dẫn Thần Cơ nhất mạch rời khỏi nơi này trở về đại thiên giới. Đồng dạng, ngươi cũng có thể cự tuyệt, ta sẽ làm ngươi chết ở nơi đây, một tên cường địch Đạp Thiên cảnh sau khi rời khỏi thần miếu chính là uy hiếp to lớn, ta sẽ không cho phép ngươi tiếp tục còn sống. Chỉ cần ngươi chết, ta tự nhiên có biện pháp mượn nhờ lực lượng của cả tội ác tinh vực tiêu diệt Thần Cơ nhất mạch, tất cả đệ tử có huyết mạch Thần Cơ nhất mạch đều phải chết, vĩnh viễn tuyệt hậu hoạn!

- Không nên thử thăm dò lương thiện của ta, đối mặt với thù hận không thể hóa giải, ta xưa nay nói được làm được. Ngươi có thể cân nhắc một chút, thần phục hoặc là tử vong, quyền lựa chọn trong tay của ngươi.

Tiêu Thần lên tiếng, nương theo theo lực lượng nguyên thần tuôn ra ngoài, hắn có cảm giác suy yếu rất nhiều.

Điên cuồng trong mắt Thần Cơ tử rút đi, gương mặt hắn tái nhợt, trong mắt lộ vẻ phẫn nộ cùng sợ hãi, bởi vì hắn biết rõ Tiêu Thần nói được thì hắn có thể làm được.

Không nên quên, trong thần miếu, trừ hắn ra còn có Tội Ác Quân Chủ, chỉ cần hằn chết thì Tiêu Thần đạt được Tội Ác Quân Chủ thuần phục, diệt trừ Thần Cơ nhất mạch trong tội ác tinh vực cũng không khó khăn.

Đối mặt với thù hận và tộc nhân, hắn cân nhắc nửa ngày sau đó thở dài một hơi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...