Đạo (Dịch) – Chương 2616

Trong cơ thể hắn sinh ra khí tức khác lạ cổ xưa mà hoang vu, thân ảnh hắn bồng bềnh, nhắm mắt lại nhưng không cách nào cảm ứng được khí tức của hắn, dường như hắn dung nhập với không gian chung quanh làm một thể, hắn là một phần của thần miếu.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, dường như không có gì biến hóa nhưng trong đôi mắt mang theo lạnh như băng, hờ hững vô tình, không có nửa điểm cảm xúc chấn động.

Thần chi ảnh tượng!

Ý này ý chí khác ẩn giấu sâu trong nguyên thần của hắn thức tỉnh trong giấc ngủ say, âm tiết vô nghĩa quanh quẩn bên tai hắn lập tức hóa thành ký tự có thể nghe hiểu.

Ánh mắt của hắn lạnh như băng nhìn đệ nhất tổ hồn, trong mắt chỉ mang theo lạnh lùng nhưng ngữ khí bình thản không mang theo chút tình cảm nào.

- Viễn cổ thần miếu yên lặng.

- Tỉnh lại sau giấc ngủ say.

- Nghênh đón chủ nhân chính thức của nó.

- Một lần nữa trọng khai thiên địa.

...

Bình tĩnh, trong miệng Tiêu Thần phát ra âm tiết kỳ quái, dường như có lực lượng kỳ dị gia trì lên người của hắn, ngay sau đó có ký tự như cây dâu tang thương cổ xưa ngưng tụ, ký tự vây quanh người hắn và mang theo hào quang màu vàng nhạt. Lúc ký tự đang quay tròn đã gia tăng thêm khí chất uy nghiêm vô thượng của hắn, hắn giống như thần linh đang phân phó thần dụ của mình.

Trong thần miếu chậm rãi sinh ra uy áp đáng sợ khó nói thành lời, hội tụ đến bên cạnh hắn, nó thân cận với hắn, dưới uy áp đáng sợ sinh ra, tất cả sinh linh đều phải thần phục.

Trong mắt Tội Ác Quân Chủ mang theo sợ hãi khó nói thành lời, sau khi cảm ứng được uy áp của thần miếu bộc phát thì hắn không dám sinh ra chút ý niệm chống cự trong đầu, bởi vì hắn không chút nghi ngờ, nếu dám giãy dụa thì ngay sau đó hắn sẽ bị đánh thành tro bụi.

Hắn quỳ lạy về phía Tiêu Thần, thân thể run rẩy như cầy sấy.

Dưới vòng xoáy, đôi mắt đệ nhất tổ hồn như nứt ra, ánh mắt của hắn oán độc nhìn về phía Tiêu Thần, trong mắt mang theo điên cuồng khó nói thành lời.

- Không có khả năng! Tuyệt không có khả năng này!

- Thần Cơ nhất mạch ta chuẩn bị bốn đời, tại sao thần miếu lại chọn ngươi làm chủ nhân?

Oanh!

Trong thiên địa sinh ra khí tức kinh thiên động địa, thân thể của hắn đang run rẩy rất mạnh, hắn muốn tránh thoát trấn áp tới từ thần miếu nhưng lực lượng của thần miếu lại vượt xa hắn có thể tưởng tượng, dùng lực lượng đệ nhất tổ hồn điệp gia đệ nhị tổ hồn cũng không thể giãy dụa chút nào.

Ánh mắt Tiêu không nhìn đối phương lần nào, miệng hắn vẫn lẩm bẩm đọc âm tiết vô nghĩa, mỗi âm tiết uy nghiêm kia lại ngưng tụ thành một phù văn.

- Ta sẽ dùng tất cả lực lượng của mình bảo vệ uy nghiêm của thần miếu.

- Thần miếu sẽ trở thành lực lượng cơ sở giúp ta quật khởi.

- Tiếp nhận hiến tế cao thượng của ta.

- Tiếp tục ước định viễn cổ.

Vào lúc này lời của Tiêu Thần dừng lại, hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt bắn ra hào quang màu vàng chói mắt giống như hỏa diễm màu vàng, tôn quý, vô thượng, khí tức uy nghiêm như thần chủ sinh ra trên người của hắn.

- Khế ước hoàn thành!

Vào lời cuối cùng, hỏa diễm màu vàng trong mắt hắn tỏa sáng mạnh hơn, ký tự lơ lửng bên ngoài cơ thể đồng thời tỏa ra kim quang chói mắt giống như thần linh.

Vào lúc này tiến trình khống ché thần miếu cũng không phải rất thuận lợi, âm tiết trên không trung không ngừng quanh quẩn, càng ngày càng mạnh, âm thanh uy nghiêm cao vút như đang khỏa nghiệm.

Tiêu Thần được uy áp thần miếu bao phủ, đột nhiên thân thể hắn nóng bỏng giống như bốc cháy, dường như muốn trừng phạt hắn vì xúc phạm uy nghiêm bản thân.

Bởi vì viễn cổ khế ước bị cải biến!

Dưới trạng thái thần chi ảnh hưởng, ý chí hần bí trong cơ thể Tiêu Thần bị cưỡng ép cải biến, từ thần phục khế ước thần miếu,biến hóa thành hoàn toàn ngược lại là khế ước chính phụ, loại cải biến này làm thần miếu tức giận.

Vào thời khắc này gương mặt Tiêu Thần vẫn bình thản, quanh người hắn đầy uy áp hủy diệt của thần miếu, hắn ngẩng đầu và điểm một chỉ vào hư không, một đám hỏa diễm màu vàng xuất hiện trong ngon tay của hắn giống như cây bút lông màu vàng chạy đi chậm chạp, vẽ phác thảo đường vân kỳ quái, dần dần hình thành một phù văn màu vàng kim to lớn, khí tức uy nghiêm xuất hiện trong phù văn, dưới khí tức này uy áp đang sôi trào cũng bị dẹp loạn.

Gương mặt Tiêu Thần nhanh chóng tái nhợt, kim quang trong mắt hắn không ngừng ảm đạm, thân thể run nhè nhẹ nhưng gương mặt hắn không có chút biến hóa nào, ngón tay giống như công cụ tinh vi, hắn có thể điêu khắc tất cả mọi thứ thật hoàn mỹ.

Sau khi hoàn thành đường khắc cuối cùng, thần văn bộc phát khí tức đại khí nhưng không thể nắm bắt, giống như tồn tại vô thượng đại biểu ý chí chân thật đáng tin.

- Truyền viễn cổ tiên giới lệnh, tước đi tất cả lực lượng của thần miếu chi linh, dùng ý chí của ta làm chuẩn tắc cao nhất.

Giọng nói trầm thấp mang theo uy nghiêm vô tận, thần văn màu vàng bốc cháy và hóa thành hỏa diễm màu vàng hừng hực, một đạo thân ảnh màu đen vặn vẹo thét lên trong hư vô, nó đã bị lôi ra ngoài, bị hỏa diễm màu vàng thiêu đốt dữ dội. Bóng đen này thôn phệ vô số huyết nhục, nó chính là thần miếu chi linh nhận lệnh trấn áp toàn bộ tội ác tinh vực! Cũng chính là nó ngăn cản Tiêu Thần hoàn thành khế ước với thần miếu.

Nó gào to giãy dụa trong hỏa diễm màu vàng, khi thì tản ra, khi thì hội tụ nhưng không thể dập tắt hỏa diễm đang thiêu đốt, từng đợt khói đen bật biến mất, thân ảnh của hắn càng ngày càng mỏng manh, cuối cùng biến mất triệt để..

Thần miếu chi linh biến mất ngay lập tức, can thiệp của nó vào thần miếu cũng biến mất, uy áp thần miếu quanh người Tiêu Thần cũng iến thành phục tùng, bên cạnh hắn có ký tự màu vàng, vào lúc này nó như từng viên sao băng bắn khắp bốn phương tám hướng, trực tiếp dung nhập vào trong hư vô và biến mất không thấy gì nữa.

Thân thể Tiêu Thần chấn động, vào lúc này hắn sinh ra liên hệ thần bí với thần miếu, tất cả mọi thứ có quan hệ với thần miếu đều nằm trong lòng của hắn, tất cả lực lượng trong thần miếu đều bị hắn khống chế.

Đây mới thực sự là thần miếu chi chủ, mà không phải ký kết khế ước với thần miếu trở thành tôi tớ giữ gìn nó!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...