Đạo (Dịch) – Chương 2614

Sau một khắc khí tức mục nát và cường đại hơn bộc phát, nó bộc phát từ sâu trong thân thể của hắn! Đạo lực lượng này đã cường hãn tới mức đạp rơi thiên địa, khoảng cách vô thượng Hồng Mông chỉ kém một bước mà thôi, mùi mục nát nồng đậm giống như quan tài chôn sâu dưới đất vô số tỷ năm, khí tức âm trầm băng hàn, chỉ hơi cảm ứng đã làm người ta sợ hãi không chịu nổi.

Khí tức bàng bạc xuất hiện trong hư không, tràn ngập cả phiến thiên địa giống như vong linh quân chủ chôn sâu dưới đất hàng lâm thiên địa! Uy áp như thần uy bao phủ vạn vật, mọi thứ phải lựa chọn thần phục khi đối diện với đối phương.

Đôi mắt Tội Ác Quân mở to, lúc đệ nhị tổ hồn hàng lâm hắn còn mơ hồ cảm ứng được lực lượng giới hạn, như vậy đệ nhất tổ hồn sống lại hắn có cảm giác đặt mình vào trong nước biển mênh mông, tất cả áp lực sinh ra như sóng thần ập tới, một khi vô ý hắn sẽ bị áp vào trong biển cả! Cho nên hắn không thể không cúi đầu cao quý của hắn xuống bày tỏ kính sợ. Thân thể hắn run nhè nhẹ chống đỡ suy nghĩ phải quỳ xuống, chèo chống như vậy cực kỳ gian nan, trên đầu đổ mồ hôi lạnh, áo bào trên người hắn ướt nhẹp.

Đây là lực lượng khủng bố làm hắn không hể sinh ra ý niệm chống cự trong đầu, thậm chí hắn sinh ra cảm giác Thần Cơ nhất mạch đệ nhất tổ hồn và đệ nhị tổ hồn dung hợp với nhau đã vượt qua cực hạn thừa nhận của thiên địa, bước qua một bước là vô thượng chi cảnh, chính thức kiến đạt đỉnh hóa thân Hồng Mông, trở thành tồn tại chí cao vô thượng trong thiên địa, tồn tại bất hủ bất diệt chân chính.

Đệ nhất tổ hồn mở mắt ra, ánh mắt của hắn bình tĩnh mà thê lương, tuy đang tồn tại dưới bầu trời nhưng khí tức mục nát đáng sợ lại làm hắn cảm thấy mình như đang ở trong không gian khác, ánh mắt như xuyên thấu vô tận năm tháng. Nương theo ánh mắt của hắn đủ làm thời không dừng lại, hắn ẩn ẩn có thể nắm giữ tất cả quy tắc, tự nhiên cũng không tận lực phóng thích ra ngoài.

Nhìn quảng trường trước chủ điện thần miếu sinh ra khí tức bàng bạc, trí nhớ chôn sâu trong đầu của hắn lại trở về năm tháng xa xưa, tất cả dung hợp với nhau. Thần miếu vẫn là thần miếu nhưng chỉ có hắn mục nát.

- Tuy ta đã mục nát nhưng đã có lực lượng chinh phục ngươi. Lúc này ta sẽ không thất bại, huy hoàng của Thần Cơ nhất mạch sẽ trở lại thế gian, cuối cùng có một ngày sẽ khôi phục đỉnh phong, một lần nữa trở lại cố hương của chúng ta. Ngươi, ngăn không được ta.

Giọng nói già nua trầm thấp vang vọng cả thần miếu, bình thản không có bất kỳ phập phồng nào nhưng mang theo ý chí kiên định tới mức năm tháng cũng không thể ma diệt được.

Không thể dao động thì cứ mài đi.

Đệ nhất tổ hồn cúi đầu nhìn mảnh vỡ trong tay của mình, trong đôi mắt bắn ra thần quang sáng ngời, hắn cúi đầu trầm mặc, qua một lúc sau hắn nói:

- Cho ta xem người Thần Cơ nhất mạch rốt cuộc tồn tại như thế nào.

Trong thông đạo, thân ảnh Tiêu Thần tiến nhanh về phía trước, sắc mặt của biến thành cực kỳ khó coi! Bởi vì ngay cách đó không lâu hăn không còn cảm ứng được khí tức của thây khô, khí tức thây khô biến mất đồng nghĩa hắn mất đi chỉ âẫn phương hướng! Không cách nào tiến vào chủ điện thần miếu nữa, hắn không thể không xem xét thời thế đưa ra lựa chọn phù hợp với bản thân, chỉ có thể bất đắc dĩ dừng lại trong mê cung thần miếu, hoặc là chờ Thần Cơ tử đến và mất đi tất cả cơ hội giãy dụa, bị động thừa nhận tất cả phát sinh, hoặc là sau khi Thần Cơ tử lấy đi thứ mình muốn và không quan tâm Tiêu Thần hãm thân trong mê cung, như vậy chờ đợi hắn sẽ là giày vò vô tận năm tháng.

Nghĩ tới điểm này càng làm hắn âm trầm hơn không ít.

Chuyện phát triển tới bây giờ đã lâm vào khốn cục, hắn chính là người đang bị vây trong khốn cục đó, chỉ có thể chờ đợi người khác phá cục hoặc bị vây khốn chết trong nơi này.

Tiêu Thần làm ra đủ loại phỏng đoán, hắn không ngờ người phá cục tới nhanh như vậy, căn bản không cho hắn bất cứ thời gian phản ứng nào, hư không bộc phát khí tức mênh mông cuồn và chế trụ hắn, hắn cảm thấy ánh mắt mơ hồ và trong hư không sinh ra đường vân không có ý nghĩa, cảm giác này chỉ sinh ra trong ngắn ngủi, sau khi khôi phục thì ánh mắt cũng khôi phục.

Không chờ hắn thấy rõ chung quanh xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên thân thể của hắn cứng đờ giống như áp lực thiên địa áp thẳng lên vai của hắn, trong đầu có tiếng gầm quanh quẩn trong hư không làm sắc mặt của hắn tái nhợt.

Quỳ xuống! Quỳ xuống! Quỳ xuống...

Âm thanh này giống như thần linh lên tiếng, lại giống như có hàng tỉ người đang gào thét, nó bàng bạc mang theo ý chí không cho phép chống cự, dường như âm thanh này chính là mệnh lệnh chí cao vô thượng.

Thân thể Tiêu Thần đang run rẩy kịch liệt, đầu vai của hắn chậm rãi hướng xuống dưới, áp lực không giảm bớt, dường như chỉ cần hắn quỳ xuống thì cảm giác thống khổ này sẽ biến mất.

Trong mi tâm, đột nhiên Chiến Tự Quyết phóng thích linh quang nồng đậm, ý chí đỉnh thiên lập địa, vĩnh viễn không cúi đầu bộc phát ra ngoài, nó lao nhanh và dung nhập vào trong ý chí của Tiêu Thần.

Trong không gian nguyên thần, bỗng nhiên nguyên thần màu vàng nhạt bộc phát hào quang sáng ngời, hào quang bảy màu tỏa sáng, tôn quý, vô thượng, bễ nghễ tán phát ra khí tức chỉ có nó là vạn vật chi chủ, thậm chí siêu thoát cả thế giới.

Ý niệm của Tiêu Thần trở nên rõ ràng hơn trước rất nhiều, thân thể của hắn run lên nhè nhẹ, lúc này hắn đang chống cự lực lượng đáng sợ nên sinh ra phản ứng nhưng hắn không còn huống xuống dưới. Hắn cúi đầu nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào đệ nhất tổ hồn, đùi của hắn đang run rẩy nhưng vẫn đứng thẳng lên.

PHỐC!

Tiêu Thần phun ra một ngụm máu tươi, đây là thương thế hắn áp chế bị uy áp kích phát lần nữa, lúc này thương thế biến xấu hơn vài phần, cơ thể hắn cảm thấy đau đớn thống khổ nhưng thống khổ không thể đánh tan ý chí của Tiêu Thần, ngược lại càng làm đôi mắt của hắn sáng ngời. Trên gương mặt tái nhợt sinh ra hào quang chói mắt. Mũi miệng của hắn có huyết thủy xuất hiện, máu tươi chảy đỏ cả lồng ngực của hắn nhưng thân thể Tiêu Thần đứng thẳng, cho dù run rẩy nhiều hơn nữa thì hắn vẫn ngẩng đầu nhìn lên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...