Ánh mắt đệ tam tổ hồn nhìn chằm chằm, trong mắt bộc phát hào quang cực nóng, một tia lực lượng che giấu vô cùng kích động lặng lẽ xuất hiện trong ánh mắt của hắn.
Hắn chờ đợi thời khắc cuối cùng này quá lâu rồi.
Quả nhiên lời tiên đoán của tổ tiên không sai, ngày Thần Cơ nhất mạch cướp lấy thần miếu đã tới, phong ấn tộc quần từ viễn cổ tới hiện tại cũng được phá giải, mục tiêu bọn họ phấn đấu nhiều thế hệ cũng được thực hiện.
Đệ tam tổ hồn ngủ say vô tận tuế nguyệt, tuy ý thức của hắn còn sống nhưng đã sớm mục nát. Vào lúc nguyên thần mục nát, hôm nay lại sinh ra cảm giác bành trướn làm thân thể của hắn run rẩy nhè nhẹ! Vì hoàn thành mục tiêu này hắn đã tự phong ấn bản thân mình, rốt cuộc hôm nay cũng có thu hoạch. Hắn không sợ triệt để hủy diệt, chỉ cần có thể giải phóng cả tộc quần thì tất cả đều đáng giá.
Ngửa đầu lên trời rít dài, bỗng nhiên trong cơ thể Thần Cơ tử xuất hiện một thân ảnh hư ảo, đó là phong ấn đệ tam tổ hồn trong người của hắn! Nương theo đệ tam tổ hồn rời đi, Thần Cơ tử nhanh chóng khôi phục ý thức, khí tức khủng bố của hắn giảm xuống. Ánh mắt hắn nhìn về đệ tam tổ hồn thân ảnh, trong mắt mang theo ước mơ và bi ai thật sâu. Vì ngày hôm nay Thần Cơ nhất mạch trả giá rất lớn, hiện tại mọi thứ đã kết thúc. Không lâu về sau lửa giận tới từ Thần Cơ nhất mạch của ta sẽ hàng lâm cả đại thế giới, cũng làm kẻ thù từ viễn cổ tới hiện tại sẽ phải hoảng sợ và run rẩy chờ hủy diệt.
Đệ tam tổ hồn bốc cháy, khí tức của hắn vốn khủng bố lại sôi trào như nước sôi, tốc độ của hắn tăng lên cực kỳ đáng sợ! Hắn thiêu đốt linh hồn của bản thân, thân ảnh càng mờ dần trong hỏa diễm, một khi biến mất sẽ tiêu vong vĩnh viễn, cũng không còn dấu vết trong thiên địa. Thân ảnh hư ảo của hắn nhanh chóng ngưng tụ phù văn màu vàng điên cuồng hấp thu lực lượng của hắn, phù văn màu vàng càng ngày càng rõ ràng.
Sinh vật dung hợp quỷ dị gào thét, dường như nó ý thức được chuyện xảy ra, đôi cánh thịt sau lưng vỗ mạnh, đột nhiên hắn ném cự phủ trong tay ra ngoài, không gian chung quanh rung động lắc lư giống như sắp hủy diệt.
Đệ tam tổ hồn thiêu đốt bổn nguyên bản thân, lực lượng vốn có làm người ta sợ hãi, cự phủ chém xuống, còn chưa tới gần thân thể của hắn liền bị chấn vỡ! Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu nhìn vào sinh vật quỷ dị kia, giọng nói già nua vang vọng cả chủ điện.
- Dùng tất cả lực lượng của ta ngưng tụ phong trấn thần văn, trấn áp tà vật trong thần miếu, hoàn thành sứ mạng huyết mạch.
- Thần văn phong trấn!
Tiếng nói của hắn vừa dứt, đệ tam tổ hồn triệt để biến mất trong hỏa diễm, thần văn màu vàng hấp thu tất cả lực lượng sau đó xuyên thấu không gian vô tận và đâm vào ngực sinh vật quỷ dị, qua một lúc đã dung nhập vào trong đó.
Thần văn bỏ qua áo giáp và phòng ngự thân thể cường đại, nó dễ dàng phá hủy tất cả và dung nhập vào bên trong, sau một khắc cả thần văn đột nhiên sụp đổ hóa thành vô số xiềng xích màu vàng, dọc theo huyết mạch và xương cốt và khuếch trương khắp huyết nhục.
Chỉ trong nháy mắt xiềng xích màu vàng xuyên qua huyết nhục của sinh vật quỷ dị, phong trấn tất cả lực lượng của nó.
Sinh vật quỷ dị nhắm mắt lại, nó đã mất đi tất cả lực lượng chèo chống thân thể cho nên rơi xuống mặt đất.
Bành!
Sinh vật quỷ dị rơi xuống đất và nảy lên vài cái nhưng không bị thương gì, từ đó có thể thấy được thân thể của nó cường đại cỡ nào.
Sắc mặt Thần Cơ tử kích động, hắn bước lên phía trước, thân ảnh trực tiếp xuất hiện trên thân thể to lớn của sinh vật quỷ dị, hắn nhìn mảnh vỡ màu tím trên mi tâm của nó và thân thể run rẩy nhè nhẹ.
Tội Ác Quân Chủ đứng cách đó không xa, sắc mặt lão quái âm tình bất định, trong mắt sinh ra hào quang sáng ngời, hiển nhiên trong nội tâm của hắn có rất nhiều ý định khác nhau, hắn đang lựa chọn có quyết định ra tay hay không, hắn đang không ngừng giãy dụa nhưng nội tâm cẩn thận, cuối cùng áp chế suy nghĩ ra tay trong đầu của mình. Hắn không muốn dùng thân phạm hiểm, bởi vì một khi thất bại sẽ phải trả cái giá là tính mạng của bản thân. Nếu đệ tam tổ hồn có thể không chút do dự thiêu đốt chính mình phong trấn sinh vật quỷ dị do ba đầu chung kết giả dung hợp mà thành, như vậy có thể xác định Thần Cơ tử có được đầy đủ lực lượng bảo vệ nó. Bởi vì nghĩ thông suốt điểm này, mặc dù biết rõ mảnh vỡ trên trán sinh vật quỷ dị vô cùng trọng yếu, thậm chí có quan hệ cực kỳ mật thiết khống chế thần điện nhưng hắn vẫn buông tha suy nghĩ ra tay trong đầu.
Ba!
Tiếng vang nhỏ sinh ra, không hao phí quá nhiều thời gian, Thần Cơ tử đã thu mảnh vỡ vào trong tay, ánh mắt tinh tế dò xét và xác định không sai, quả nhiên mảnh vỡ đúng như dự ngôn của tổ tiên. Hắn áp chế suy nghĩ trong nội tâm của mình. Lúc này quay người nhìn về phía Tội Ác Quân Chủ, Thần Cơ tử cười lạnh mang theo lãnh ý.
- Tội Ác Quân Chủ đạo hữu, vừa rồi ngươi dễ dàng khống chế nội tâm của mình rất tốt, mặc dù ta không muốn ra tay giết ngươi nhưng nếu ngươi dám dị động thì đừng trách bản tông không khách khí.
Hắn nói xong liền nhắm mắt lại, đột nhiên thân thể run lên, trong người của hắn lại sinh ra lực lượng già nua và mục nát! Bỗng nhiên bóng lưng của hắn trở nên đìu hiu, hắn như tiến vào tuổi già nhưng lực lượng chấn động mênh mông đủ làm cho bất cứ kẻ nào cũng phải lạnh mình.
Thần Cơ tử chậm rãi đứng dậy, mê mang ban đầu cũng biến mất, ánh mắt của hắn nhìn lên người Tội Ác Quân Chủ, hắn bình thản nhìn mộ cái cũng làm thân thể Tội Ác Quân Chủ cứng ngắc, cảm giác lạnh buốt xuất hêện trong đáy lòng như dồn hắn vào hầm băng, cả gương mặt biến hành màu xám trắn. Cảm giác sợ hãi mãnh liệt làm thân thể hắn gần như sụp đổ, trong mắt sinh ra một tia áp lực và hắn không thể ngăn cản cảm giác như vậy bộc phát.
PHỐC!
Ánh mắt dịch chuyển sang nơi khác, hắn ngửa đầu phun máu tươi, bước chân liên tục lui về phía sau vài bước, đồng tử co rút lại, trong mắt mang theo hoảng hố và sợ hãi.
Vào lúc này sống lại trong cơ thể Thần Cơ tử chính là Thần Cơ nhất mạch đệ nhị tổ hồn! Ánh mắt đối phương chỉ nhìn hắn sau đó khép lại, nói:
- Triệu, đệ nhất tổ hồn!
Bình luận