Trong tiếng gào thét, thân ảnh trên mười một vương tọa đồng thời đứng dậy, một thần miếu viễn tập lấy tên và cài lên giây cung, mỗi mũi tên dài cả chục trượng, mũi tên đầu tam giác, cây tên có màu đỏ thẫm pha tạp giống như vết máu lăng đọng mà thành. Giương cung kéo tên, dây cung kêu “Roẹt roẹt bị kéo thành hình trăng tròn đáng sợ, ngón tay buông ra, mũi tên xuyên qua thời không đâm thẳng về phía trước.
Hốc mắt thần miếu tế tự có ai đám linh hồn chi hỏa bùng sáng, hắn giơ quyền trượng bạch cốt lên sau đó nện xuống, lực lượng tối nghĩa thâm trầm truyền ra, mấy bóng đen xuất hiện, chúng không ngừng lao về phía Tiêu Thần.
Bỗng nhiên vỗ đôi cánh thịt, thân ảnh thần miếu thống lĩnh như đạn pháo bay ra khỏi nòng, thân thể cường tráng hơi ngã về phía sau, hai tay giơ lên cao cao, cơ bắp căng cứng lộ ra đường cong rất đẹp nhưng mang theo khí chất hung tàn khát máu, trong tay cầm cự phủ hai lưỡi chém mạnh về phía trước.
...
Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, chân của hắn dùng sức đạp mạnh vào mặt đất, thân ảnh bay lên, tay trái hắc kiếm, tay phải răng nanh...
Một lát sau chân sau của hắn quỳ gối nửa ngồi trên mặt đất, hắn không ngừng thở dốc, dây cung của thần miếu viễn tập nơi xa đứt đoạn, tiếp theo khom lưng, lồng ngực của hắn bị cắt thành hai đoạn, máu tươi bắn tung tóe.
Mười một đầu thần miếu hủy diệt giả cường hãn đều chết đi.
Giáp da nhanh chóng dung hợp vào thân thể và biến mất không thấy đâu nữa, chỉ để lại Tiêu Thần với gương mặt tái nhợt, hắn không ngừng ho khan không dứt, ánh mắt mang theo vài phần thống khổ. Mười một đầu thần miếu hủy diệt giả có được lực lượng cực kỳ khủng bố, hơn nữa chúng phối hợp với nhau rất hoàn mỹ, có thể tạo thành chiến trận như ý và thôi phát lực lượng của nhau tới mừc tận cùng, hơn nữa thuộc tính diệp gia kinh người.
Dưới trạng thái chiến trận, thậm chí chúng có thể xé rách Hỗn Độn giới trấn áp, phóng thích thần thông uy năng khủng bố đến mức tận cùng. Mười một đầu thần miếu hủy diệt giả liên hợp đã có lực lượng tiếp cận một đầu thần miếu chung kết giả, nếu không có giáp da thủ hộ, chỉ sợ Tiêu Thần đã sớm bị chúng xé nát, mặc dù chống được nhưng lực lượng bén nhọn xuyên thấu qua giáp da vẫn làm hắn bị tổn thương không nhẹ.
Lúc này không phải là lúc bận tâm thương têế bản thân, hắn chậm rãi hít sâu một hơi và điều động lực lượng bản thân, cũng tạm thời áp chế thống khổ của mình xuống, hắn không nhịn được cau mày, hiển nhiên quá trình này cũng không thoải mái, Qua một lúc sau sắc mặt của hắn thả lỏng, trong mắt có vài phần mệt mỏi, thương thế đã bị áp chế tạm thời, chỉ cần không điều động lực lượng phạm vi lớn sẽ không xuất hiện tình huống bị cắn trả.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên mười một vương tọa, trong chém giết kịch liệt vừa rồi, vương tọa cũng không bị hư hao chút nào, ý niệm hơi động, thần thức phá thể ra ngoài dò xét tất cả mười một vương tọa.
Qua vài giây sau hắn cau mày, chân bước về phía trước, thân ảnh xuất hiện trên vương tọa đầu tiên, tiện tay gỡ một khối mảnh vỡ trên ghế xuống, hắn cầm mảnh vỡ trong tay sau đó đi tới vương tọa thứ hai gỡ một khối dưới chân trái, khối thứ hai là mảnh vỡ nhỏ, kế tiếp là vương tọa thứ ba, thứ tư...
Thân ảnh Tiêu Thần đảo qua mười một vương tọa, trong tay hắn có mười một khối mảnh vỡ nhỏ không đều, sau khi cầm chúng trong tay, biên giới mười một mảnh vỡ tự động sáng lên sau đó hấp dẫn lẫn nhau tới gần, khoảng cách càng gần hào quang điệp gia càng tỏa ra ánh sáng chói mắt, chúng chậm rãi dung hợp trong hào quang, cuối cùng hóa thành một mảnh vỡ hoàn thiện.
Chất liệu không rõ, màu đỏ đen, hơi nặng nề.
Mảnh vỡ thứ ba!
Trong tay Tiêu Thần xuất hiện hào quang, viên đá đã dung hợp hai mảnh vỡ lại với nhau xuất hiện. Sau một khắc khối đá thứ ba lại tới gần, biên giới của nó vỡ vụn và lõm vào dung hợp hoàn mỹ với hai khối đá còn lại, màu xám, màu đen, màu đỏ đen kết hợp với nhau, Ba mảnh vỡ dung hợp hoàn toàn trong tay Tiêu Thần. Lúc mảnh vỡ dung hợp với nhau đã là hình thể hoàn mỹ, đó là một khối hình tròn bất quy tắc, hôm nay chỉ còn một khối cuối cùng đã bổ sung nguyên vẹn. Đến lúc đó sẽ biết rõ công dụng của cả khối đá là gì.
Màu xám tái nhợt, màu đen nội liễm, đỏ đen huyết sắc, ba loại hào quang hoàn toàn khác nhau dung hợp với nhau tạo ra cảm giác khác biệt, Tiêu Thần cảm thấy hơi quỷ dị, dường như nhìn cả khối đá lại sinh ra cảm giác khó tiếp nhận.
Tiêu Thần hơi cau mày, hắn trầm ngâm một lúc, nguyên thần của hắn tách một tia thần thức vào trong hòn đá. Đây chỉ là dò xét vô thức mà thôi, lúc trước hắn đã từng làm qua nhưng không có phát hiện gì, hiện tại lại phát sinh biến hóa.
Thần thức rơi vào mảnh vỡ này và dung nhập vào trong đó.
Tiêu Thần kinh hỉ, sau một khắc gương mặt hắn cứng ngắt.
Gương mặt Tiêu Thần đỏ lên, thân thể run nhè nhẹ, hiển nhiên hắn phải thừa nhận thống khổ nào đó, hắn đột nhiên hắn mở mắt ra, lúc này không ngừng thở hổn hển, trên mặt mang theo từng giọt mồ hôi rậm ạp, trong mắt mang theo do dự và chầm chờ. Vừa rồi hắn đã đặt mình vào trong mơ, như thực như huyễn, làm người ta không sờ được. Nhớ lại âm thanh kia trong đầu, tâm thần của hắn như lạc ấn cái gì đó, ngay sau đó lại quên đi không còn lại cái gì. Mặc cho hắn nhớ lại như thế nào cũng không quên được âm thanh uy nghiêm như thần linh kia, hắn chỉ biết mình đã quên cái gì đó.
Ánh mắt hắn nhìn mảnh vỡ trong tay, vẻ mặt của hắn ngưng trọng, tuy chỉ là mảnh vỡ nhưng nó lại cất dấu bí mật cực lớn, mà muốn cởi bỏ bí mật này phải thu toàn bộ mảnh vỡ, thần miếu tiền điện, tả, hữu hai điện, hắn đã thu được ba mảnh vỡ, hiện tại còn dư lại một khối cuối cùng tất nhiên đang ở trong chủ điện của thần miếu. Ngẩng đầu nhìn thông đạo đi vào chủ điện của thần miếu, Tiêu Thần cẩn thận cất kỹ tảng đá, hắn cầm răng nanh huyết sắc, bằng vào cảm ứng khí tức của nam tử kia, khí tức đó chẳng khác gì ngọn đèn chỉ đường cho hắn. Chỉ hơi cảm ứng thì hắn cau mày, khí tức của nam tử yếu hơn trước rất nhiều, xem ra chém giết trong thần miếu là Thần Cơ tử đã chiếm cứ thượng phong.
Tiêu Thần không dám trì hoãn thời gian, bởi vì làm như vậy là vô nghĩa, hắn muốn rời khỏi viễn cổ thần miếu thì chỉ có thể đi tới chủ điện, hắn muốn cỡi bỏ bí mật che giấu trong thần miếu cũng phải đi tới chủ điện, nếu như thế, bất kể như thế nào thì hắn không có lựa chọn.
Bước chân không ngừng tiến lên, thân ảnh Tiêu Thần hóa thành hào quang rời đi.
...&
Bình luận