Sự thật xuất hiện và phán đoán sai lầm va chạm với nhau làm gương mặt lão giả áo bào xám cảm thấy mờ mịt.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên người hắn, dường như nhìn thấu tất cả, hàn quang trong mắt quá nặng, mặt không biểu tình rút răng nanh huyết sắc ra ngoài nhưng nó vẫn dính vào thân thể lão giả áo bào xám, Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Mang ta đi hữu điện hoặc là chết!
Cả thân thể bị răng nanh nâng lên cao, đầu vai sinh ra đau đớn thống khổ làm gương mặt lão giả sợ hãi vặn vẹo, bờ môi run rẩy, ý thức của hắn vẫn bảo trì thanh tỉnh nhưng phải cảm nhận đau đớn. Qua một lúc sau hắn thở ra một hơi, sắc mặt trắng bệch, áo bào trên người ướt dẫm mồ hôi lạnh. Hắn có chút mờ mịt ngẩng đầu lên nhưng đôi mắt không có tiêu cự.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nhắc nhở:
- Mang ta đi thần miếu hữu điện hoặc là chết, những lời này ta không nói lần thứ ba.
Lão giả áo bào xám nghe yêu cầu của hắn, tâm thần miễn cưỡng thoát ra khỏi thống khổ, ý niệm trong đầu trở nên đặc biệt rõ ràng. Nó hiểu mình rơi vào trong tay Tiêu Thần mười phần không có kết cục tốt, nếu đã phải chết thì cần gì phải nghe lời của hắn chứ. Hắn nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ này trong đầu, nghĩ đến thần miếu hữu điện, sâu trong đôi mắt của hắn sinh ra dị sắc. Sau khi im lặng ngắn ngủi liền lên tiếng.
- Tốt, ta mang ngươi đi.
Cơ thể suy yếu làm nó nói được một câu cũng phải thở dốc liên tục.
Tiêu Thần không có buông nó ý tứ, thản nhiên nói:
- Chỉ đường a.
- Xuôi theo thông đạo này tiến lên phía trước, lối rẽ phía bên trái, đi đến cuối cùng sẽ đi vào thông đạo thứ mười, sau đó tiếp tục...
Hào quang tỏa sáng, Tiêu Thần tay cầm răng nanh mang theo thân ảnh lão giả áo bào xám bay đi.
...
- Xuôi theo bên trái.
- Bên phải.
- Xuyên qua thông đạo thứ mười, đi theo thông đạo thứ nhất bên trái.
- Bên trái.
Lão giả áo bào xám hữu khí vô lực lên tiếng, hắn chỉ dẫn Tiêu Thần đi vào thần miếu hữu điện, huyết thủy chảy ra theo miệng vết thương, nhuộm đỏ nửa người của hắn, máu tươi chảy theo góc áo xuống đất, gương mặt hắn tái nhợt.
Tiêu Thần bảo trì trầm mặc nhưng vẫn cẩn thận cảm ứng chung quanh, tuy lão giả áo bào xám đáp ứng chỉ đường nhưng hắn vẫn không thả lòng phòng bị, nếu không vạn nhất vô ý sẽ bị đưa vào trong tuyệt cảnh hiểm địa. Dù sao nơi này là viễn cổ thần miếu, nó cất dấu quá nhiều bí mật và khủng bố! Cũng may trên đường đi có lão giả chỉ đường, hắn cũng không cảm thấy có gì không ổn, lúc này tất cả bình thường.
- Bên phải, xuôi theo thông đạo này đi thẳng là xuyên qua mê cung tới thần miếu hữu điện.
Lão giả áo bào xám thở hổn hển nói ra.
Gương mặt Tiêu Thần ngưng trọng nhìn sang, thân ảnh của hắn không dừng lại, hắn vẫn bảo trì tốc độ tiến lên, đúng theo lão giả áo xám nói, phía trước là thông đạo có cánh cửa đóng chặt. Cánh cửa này nhìn rất quen mắt, nó giống như đúc cánh cửa thần miếu tả điện, xem ra lão giả áo xám không nói dối, thật sự dẫn hắn tới hữu điện.
Hắn dừng bước, ánh mắt nhìn cánh cửa và nói:
Thân thể lão giả áo xám cương cứng, mặc dù chỉ thoáng qua nhưng miệng vết thương trên vai hắn cương cứng truyền vào trong răng nanh huyết sắc, tự nhiên không thể giấu được cảm ứng của Tiêu Thần, hắn cũng kết luận suy đoán của mình không có sai lầm.
Tiêu Thần cau mày, nói:
- Lúc trước ngươi đã nhìn thấy thực lực của ta, thần miếu hủy diệt giả tầm thường không thể tạo thành uy hiếp với ta, mà thần miếu hữu điện có lực lượng thủ hộ tối đa chỉ ở cấp hủy diệt giả. Nếu như thế, theo ý của ngươi có thể uy hiếp tính mạng của ta có lẽ không phải thần miếu hữu điện, nếu không phải ở trong điện thì chính là ngoài điện, bên ngoài hữu điện không có gì, tất cả chỉ là cánh cửa này. Nói cách khác, ngươi cho rằng thứ uy hiếp tính mạng của ta giấu trong cánh cửa.
Hắn lên tiếng làm thân thể lão giả áo bào xám trong tay hắn căng cứng, ánh mắt khiếp sợ và sợ hãi nhưng cắn răng không nói một lời.
- Ngươi không trả lời cũng không thành vấn đề, suy đoán chính xác hay không cứ thử một lần là biết.
Tiêu Thần lạnh lùng lên tiếng, hắn vươn tay vỗ vào người lão giả áo bào xám, mượn nhờ Hỗn Độn bổn nguyên chi lực phong trấn đối phương, đột nhiên răng nanh huyết sắc chấn động mang theo lão giả bay thẳng tới cánh cửa.
Ánh mắt của lão giả tuyệt vọng, sau một khắc thân thể của hắn “Dán vào cánh cửa. Sở dĩ dùng từ “Dán là vì nó đâm vào cánh cửa liền bị hấp thụ, trên cánh cửa có từng đạo huyết văn quỷ dị sinh ra, hơn nữa còn kéo dài đâm vào người của lão giả, ngay sau đó lực lượng thôn phệ bộc phát, lão giả áo bào xám gào thét thảm thiết, cả thân thể liền trực tiếp khô quắt, chỉ qua vài giây đã hóa thành xương cốt giống như chôn sâu dưới đất vô số năm tháng.
Âm thanh cách cách vang lên, xương cốt rơi xuống mặt đất, xương cốt rơi xuống vỡ vụn, lúc này đường vân huyết sắc trên cánh cửa lớn trăm dặm biến mất, tuy chỉ qua vài giây nhưng nó không giả. Sau một khắc cánh cửa mở ra.
Vẻ mặt Tiêu Thần ngưng trọng, hắn cũng không hiểu biết mở cánh cửa này cần trả giá là tế phẩm, nếu không phải hắn đầy đủ cẩn thận, hơn nữa có tâm tư kín đáo, bằng không đã bị lão giả tính tón. Thần miếu hung hiểm nói nó từng bước sát cơ còn không đủ.
Hít sâu một hơi, hắn áp chế khiếp sợ trong lòng và bước vào thần miếu hữu điện, Trong cung điện trống trải chỉ có mười một vương tọa cao trăm dặm là đáng chú ý, trên mỗi vương tọa là thân ảnh đang ngồi.
Mặc chiến giáp, tay cầm cự phủ, đôi cánh thịt bao phủ thân thể, là thần miếu thống lĩnh.
Áo đen gia thân, tay cầm quyền trượng, đôi mắt có hỏa diễm linh hồn thiêu đốt là thần miếu tế tự.
Toàn thân đầy ngân giáp, thân thể cao ngất, tay cầm trường cung, là thần miếu xạ tập.
...
Mười một vương tọa hội tụ hộ vệ thủ hộ của thần miếu hữu điện, thân thể lớn chừng trăm dặm, khí tức trong cơ thể sâu đậm như vực sâu, chúng cường đại hơn thần miếu hủy diệt giả bình thường. Vào lúc Tiêu Thần đi vào trong thần miếu, mười một đạo thân ảnh đồng thời mở mắt ra nhìn, trong mắt xuất hiện hào quang đỏ thẫm và sát cơ lạnh như băng.
Rống!
Bình luận