Đạo (Dịch) – Chương 2597

Chém giết cự lang, nhìn như đơn giản nhưng rất khó làm được! Tu vi tâm tình cực kỳ cường hãn, hắn vẫn bảo trì bình tĩnh và thời cơ ra tay thỏa đáng, mượn nhờ lực lượng Hỗn Độn giới trấn áp cự lang, sau đó dùng hắc kiếm ra tay vội vàng không kịp chuẩn bị cho nên trực tiếp chém giết cự lang! Tạm không nói vấn đề tâm tình, trong tu sĩ có không ít người làm được điểm này nhưng có thể dùng Hỗn Độn giới trấn áp cự lang thì có mấy người? Toàn thân cự lang cứng rắn như pháp bảo, thủ đoạn bình thường không thể gây tổn thương cho nó, nếu không có hắc kiếm vô kiên bất tồi không có gì không hủy thì làm sao có thể xuyên qua đầu lâu của nó, hơn nữa dùng một kiếm chém giết. Chớ quên, cự lang chính là thần miếu hủy diệt giả, thân phận và lực lượng cực mạnh, đủ để so sánh Sáng Thế chí cường giả, đổi thành tu sĩ khác đã bị nó xé thành mảnh nhỏ.

Hắc gào to một tiếng nhưng phần sợ hãi này không thể che lấp. Nó dừng tiến lên phía trước, nó dốc sức liều mạng vỗ đôi cánh thịt để ổn định thân thể của mình và bỏ chạy thục mạng về phía sau! Tiêu Thần trấn áp cự lang làm nó sợ hãi không gì sánh kịp, thân thể cường hãn đủ để giúp chúng bỏ qua tuyệt đại đa số nhưng hắc kiếm trong Tiêu Thần tỏa ra khí tức làm cho nó cảm thấy tuyệt vọng! Nó không chút do dự tin tưởng chỉ cần trúng một kiếm, Tiêu Thần có thể chém nó thành hai nửa giống như cự lang kia. Trong thần miếu, thần miếu kẻ hủy diệt có được trí sẽ học được lấy lui làm tiến, hôm nay nó ra tay sẽ tìm đường chết cho nên tạm thời tránh lui, ngày sau còn tìm được cơ hội ra tay.

Bá!

Bóng đen lóe sáng, hắc xà hóa thành hào quang màu đen bay đi.

Tiêu Thần chậm rãi rút hắc kiếm ra khỏi đầu cự lang, hắn nhìn bóng đen thoát đi nhưng không có đuổi theo nó. Dù sao tu vi của hắn hiện tại muốn đuổi theo hắc xà cũng không phải chuyện dễ dàng, không cẩn thận còn lâm vào hiểm cảnh.

Lạch cạch!

Thi thể cự lang ngã xuống đất, kỳ quái ở một điểm vật ấy rõ ràng có nguyên thần nhưng sau khi chém giết kim ấn lại không thể thu được, lúc này có vẻ quái dị, Tiêu Thần không rảnh nghĩ nhiều, phát tay thu cái xác vào trong nhẫn trữ vật. Huyết nhục cự lang phẩm chất cực cao, ẩn chứa năng lượng cường đại, chờ Tiểu Huyết tỉnh lại sẽ thôn phệ huyết nhục này, từ đó đạt được chỗ tốt không nhỏ. Làm xong việc này ánh mắt của hắn quét qua, trở tay thu hồi hắc kiếm vào trong tay, hắn lập tức tiến lên phía trước.

...

Tiêu Thần khống chế độn quang tiến thẳng vào trong thông đạo, sắc mặt của hắn biến thành ngưng trọng và âm trầm! Đảo mắt hắn đã bị vây trong thông đạo này suốt ba tháng, trong khoảng thời gian này vẫn cẩn thận tìm kiếm con đường thoát đi nhưng hiển nhiên không phải chuyện dễ dàng như vậy.

Trong thời gian ba tháng hắn đánh chết, đánh lui không dưới mấy chục con yêu vật cường đại, mượn nhờ nguyên thần lực tránh né những yêu vật hắn không thể chọc nổi, xuyên qua vô số chỗ rẽ. Cuối cùng tất cả đều phí công, hiện tại hắn đang tiến lên trong thông đạo, thậm chí hắn đã quên phương hướng, chỉ tiến lên trong con đường không lối về. Ven đường hắn dùng hắc kiếm lưu lại dấu vết để đánh dấu nhưng trong thời gian ba tháng này hắn căn bản không có nhìn thấy bất cứ dấu vết nào hắn lưu từ trước, hắn lưu lại dấu vết và dừng lại nửa ngày thì thấy dấu vết bị chữa trị, khóe miệng của hắn cười khổ.

Quả nhiên là như vậy, xem như muốn dùng biện pháp như thế tìm đường ra là chuyện không thể nào.

Thân hãm mê cung không đáng sợ, nguy hiểm trong mê cung không đáng sợ, đáng sợ là không tìm thấy đường ra, thậm chí còn không có phương hướng và manh mối tìm kiếm.

Tiêu Thần nghĩ tới muốn dùng hắc kiếm mở một thông đạo nhưng suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu liền bị hắn áp chế. Mê cung to lớn không biết lớn bao nhiêu, dùng hắc kiếm phá thạch mở đường, mặc dù phương hướng chính xác nhưng muốn thoát thân cũng là chuyện không biết bao nhiêu năm tháng, hắn không thể chờ đợi. Hơn nữa dùng hắc kiếm cắt vào vách thần miếu cũng gây tổn hao nặng lên Tiêu Thần, hơn nữa phương pháp này thành công hay không còn khó nói, lực lượng trong người hắn suy yếu rất nhanh là sự thật không thể chối cãi.

Đến lúc đó vận khí kém một ít gặp được thần miếu hủy diệt giả đang chạy trong thông đạo mới thật là phiền toái. Bị giam cầm trong loại tình huống này đối với những người như Tiêu Thần chính là giày vò lớn lao, theo thời gian trôi qua giày vò như vậy càng lúc càng mạnh, càng làm nội tâm sinh ra cảm giác tuyệt vọng khó nói thành lời.

Trong thông đạo thần miếu, bỗng nhiên thân ảnh Tiêu Thần dừng lại, thân ảnh hắn đứng trước một lối rẽ, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn vào một thông đạo, ở phương hướng này có khí tức yếu ớt sinh ra, nếu không phải nguyên thần của hắn không bị thần miếu trấn áp thì hắn không thể cảm ứng được, hắ coó vài phần quen thuộc với khí tức kia. Không qua bao lâu Tiêu Thần quay đầu nhìn sang, trên người bộc phát linh quang sáng ngời bao phủ thân thể, hắn mặt không biểu tình cất bước tiến thẳng vào nơi có khí tức quen thuộc kia.

Khoảng cách hai bên càng ngày càng gần, khí tức càng ngày càng rõ ràng hơn trước, pháp lực chấn động hỗn loạn như cuồng phong mưa rào rơi xuống mặt biển làm người ta phải sợ hãi, khí thế kia bộc phát vượt qua tốc độ của âm chướng.

Khí tức bành trướng tới từ một cái hang lớn chừng mười dặm, trong hang đá có một tu sĩ đang bị hai con quái vật toàn thân đầy lân giáp, răng nanh đuổi giết! Nội tâm Liệt Nguyên vô cùng sợ hãi, mặc cho thần thông của hắn đánh thế nào cũng không thể làm gì được hai con yêu vật, hắn không ngừng du đãng trong mê cung suốt ba tháng qua, tuy miễn cưỡng bảo trụ tánh mạng nhưng luân phiên chém giết cũng bị thương không nhẹ, tình huống hôm nay càng ngày càng nguy hiểm, nếu không thể nhanh chóng thoát thân, dây dưa lâu sẽ làm thế cục chuyển biến xấu. Vừa nghĩ đến đây nội tâm của hắn càng ngày càng sợ hãi không nhỏ.

Vào lúc này có tiếng chân từ không xa truyền tới, tuy không rõ ràng trong lúc kịch chiến nhưng không thể giấu được cảm ứng của Liệt Nguyên. Bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn vào một thông đạo không xa, nhìn rõ thân ảnh vừa xuất hiện, sắc mặt hắn thay đổi và mừng như điên, quát lớn:

- Tiêu Thần đạo hữu, kính xin nhanh chóng ra tay trợ giúp lão phu một tay!

Trong lúc đối mặt tuyệt cảnh lại nhìn thấy hi vọng , lại nhìn thấy sinh cơ, Liệt Nguyên vui mừng không nhỏ.

Tiêu Thần nghe vậy nhìn sang, hắn nói:

- Tốt!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...