Đạo (Dịch) – Chương 2596

Tốc độ hai thân ảnh nhanh như thiểm điện, chỉ trong thời gian ngắn đã va chạm với nhau, cả phiến không gian chấn động và sau đó bộc phát tiếng nổ rất lớn, lấy khu vực hai người giao thủ làm trung tâm, lực lượng khủng bố quét ngang tất cả. Sắc mặt Tội Ác Quân Chủ tái nhợt nhưng thân ảnh vẫn dừng lại một chút, hùng quái giao phong chính diện với hắn đã bị đánh bay về phía sau, thân thể nện vào vách đá phía sau, trên người của nó sinh ra âm thanh răng rắc không nhỏ. Tội Ác Quân Chủ không dừng lại, hắn hít sâu một hơi, trên người sinh ra hào quang lao thẳng vào một thông đạo.

Trong khoảng khắc hai bên giao phong sinh ra lực lượng càn quét cả thông đạo. Đồng tử Tiêu Thần hơi co rút lại, thừa dịp nổ mạnh đã tránh né xà nữ, hắn thân ảnh hắn không dừng lại và dùng sức tiến lên! Năm con yêu thú có lực lượng vượt xa dự kiến của hắn, dùng lực lượng của Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ cũng không cách nào đánh bại chúng trong thời gian ngắn, hôm nay hai lão quái đã rút đi, nếu hắn còn lưu lại chẳng khác gì tự tìm con đường chết! Thần Cơ tử rút đi cũng không vượt qua dự kiến của Tiêu Thần, hắn sớm có dự cảm lão quái này nhất định có bí mật gì đó, hiện tại chuyện xảy ra cũng chứng minh suy đoán của hắn là đúng. Hiện tại mấu chốt là phải thoát thân chứ không phải đứng ở nơi này chịu trận.

XÍU...UU!!

Hắn được hào quang bao phủ và thân ảnh lao vào trong thông đạo, hắn bất chấp phân biệt phương hướng, hắn vùi đầu tiến thẳng vào bên trong.

Trong hang đá, Liệt Nguyên phản ứng cũng cực nhanh, hắn gần như đồng thời chạy trốn với Tiêu Thần, thân ảnh chui vào một thông đạo khác, hiện tại chỉ lưu lịa năm con yêu thú ở nơi này, hùng quái bị Tội Ác Quân Chủ đánh bay đứng lên, lực lượng thân thể cường đại tới cực điểm, cho dù nó chưa từng bị thương nghiêm trọng nhưng lửa giận trong lòng đã bốc cháy dữ dội.

Từ trước đến nay nó dùng thân thể và lực lượng nổi danh, hiện tại bị tu sĩ tấn công chính diện và thua thê thảm, đây là nhục nhã với nó, nếu muốn rửa sạch nhục nhã này thì nó phải đuổi theo chém giết đối phương! Nó ngửa đầu gầm lên giận dữ, nó bộc phát tốc độ không tương xứng với thân thể nhyar vào trong thông đạo mà Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ vừa rời đi! Hổ yêu gào một tiếng, nó hạ lệnh cho ba tên yêu thú con lại sau đó không do dự đuổi theo hùng quái truy đuổi hai lão gia hỏa.

Con báo quay người, tứ chi dùng sức, thân thể của nó hóa thành hư vô, nó trời sinh là hảo thủ phương diện tốc độ, con mồi có thể chạy thoát khỏi tay nó không nhiều.

- Chúng ta đi!

Cự lang đứng lên, mỗi tấc huyết nhục toàn thân cứng rắn như sắt, nó gào lên và hóa thành hư ảnh rời đi, hắc xà vỗ đôi cánh thịt đuổi theo cự lang.

Tiêu Thần hơi cau mày, gương mặt của hắn biến thành ngưng trọng. Lúc trước hắn xuyên qua bốn lối rẽ đã sớm không biết mình đang ở nơi nào, hiện tại sát cơ nồng đậm phía sau vẫn chưa từng yếu bớt chút nào, hơn nữa khoảng cách hai bên không ngừng giảm bớt, nếu dựa theo tốc độ này thì không bao lâu nữa sẽ bị đuổi theo.

Hắn cúi đầu suy nghĩ, qua vài giây sau hắn đã có quyết định, sâu trong mắt sinh ra hàn quang sáng ngời! Nếu đã tránh không khỏi thì không cần phải tránh, nếu không thể diệt trừ đối thủ đuổi giết sau lưng, hắn nào có tinh lực đi phá giải bí ẩn của mê cung này! Bỗng nhiên thân ảnh của hắn dừng lại và quay người về phía sau, ánh mắt nhìn vào sâu trong thông đạo với ánh mắt lạnh như băng.

Chỉ qua một lát đã có khí tức lạnh giá ập tới, đó là tiếng bước chân nặng nề mang theo khí lạnh tới gần! Tuy chỉ là tiếng bước chân nhưng không khác gì thiên quân vạn mã lao tới! Một con cự lang lớn hơn trượng lao tới, lúc thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt liền nhìn thấy một con cự xà màu đen đang bay, ánh mắt cả hai đỏ rực như máu, sát cơ bộc phát không yếu đi chút nào! Ánh mắt hai con yêu vật tập trung vào Tiêu Thần, con sói há miệng gào thét, thân thể tráng kiện bay lên trời, nó há miệng muốn cắn xé Tiêu Thần.

Gương mặt Tiêu Thần biến thành ngưng trọng, hắn nhìn cự lang tới gần, ánh mắt của hắn bình tĩnh như giếng cổ, thanh tịnh trầm ổn không mang theo chút gợn sóng nào. Cự lang bổ nhào về phía trước, tốc độ nhanh như thiểm điện, tốc độ cả hai cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã cách hắn vài trượng, có thể ngửi được mùi máu tanh nồng đậm trong không khí. Ánh mắt cự lang mang theo ngoan độc và dữ tợn, dường như nó đã nhìn thấy mình cắn nát đầu lâu con mồi, nhìn thấy máu và óc trắng bắn tung tóe! Nó gào thét và bộ lông toàn thân tỏa sáng, từng tia máu yếu ớt xuất hiện trên bộ lông của nó. Hoàn thành việc này trong mắt của nó mang theo mệt mỏi không chút che giấu, tàn nhẫn và bạo ngược trong mắt nó không giảm đi chút nào, ngược lại càng nồng đậm hơn cả lúc trước.

Bộ lông cự lang tỏa sáng, tia máu vừa sinh ra làm nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, nội tâm hắn sinh ra cảm giác nguy cơ đáng sợ, hắn cảm ứng được khí tức tử vong đang tới gần mình, đứng ở biên giới sinh tử, tâm thần Tiêu Thần bình tĩnh nhưng thân thể lại căng cứng, pháp lực trong người hoạt động nhanh hơn!

Hắn áp chế suy nghĩ muốn ra tay ngay sau đó, trong nháy mắt đối mặt với sinh tử đại khủng bố, bàn tay trong tay áo xiết chặc! Sau một khắc cả không gian như đông cứng nhưng không có chút chấn động nào! Hắn bay lên đánh giết cự lang đang xông tới, cả không gian bị đông cứng như băng, thân thể không thể nhúc nhích nửa điểm! Đây cũng là nguyên nhân hắn dừng lại trong giây lát, chỉ có áp súc Hỗn Độn giới trong phạm vi đủ nhỏ thì lực lượng trấn áp mới đủ mạnh! Cự lang vừa tới gần Tiêu Thần hơn một xích, Tiêu Thần có thể ngửi được mùi máu tanh trên người của nó. Tuy chỉ kém nhau một bước ngắn ngủi nhưng miệng cự lang không bao giờ có thể cắn xuống được nữa.

Tiêu Thần không hề dừng lại, trên tay hắn một phen, hắc kiếm trực tiếp xuất hiện trong tay, miệng cự lang há to ra, đối mặt với hắc kiếm sắc bén, Tiêu Thần không có hoài nghi, cho nên hắn dễ dàng xuyên thủng đầu lâu cứng rắn của cự lang, sắc mặt của hắn cực kỳ bình tĩnh. Mắt sói đỏ thẫm và oán độc, tất cả cảm xúc đều biến mất, còn thừa lại sợ hãi và tuyệt vọng thật sâu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...